Giới Thiệu Truyện
Hai người bạn thanh mai trúc mã của tôi hiểu lầm rằng tôi bắt nạt bạch nguyệt quang của họ.
Họ dùng đầu thuốc lá d.í vào bụng dưới của tôi, rồi ngh.iền nát bàn tay phải – tay vẽ tranh của tôi.
Giọng điệu lạnh lùng đến tàn nhẫn:
“Kỷ Nam, đây là thứ mày nợ A Nhược.”
Về sau, sự thật được phơi bày,
nhưng họ lại đứng chắn trước mặt kẻ bắt nạt thật sự, lạnh nhạt nói:
“Đánh thì cũng đánh rồi, dù sao cô ta cũng chưa ch.ết.”
Cho đến khi vì ảnh hưởng của tình tiết, tôi bắt đầu dần dần quên đi họ.
Thế nhưng… chính họ lại là người hối hận trước.
Hai kẻ vốn thân như huynh đệ lại vì tôi mà đ.ánh nhau đến mức v.ỡ đầu ch.ảy m.áu.
Rồi họ quỳ xuống cầu xin tôi đừng rời đi, giọng run rẩy:
“Rõ ràng em đã nói… chúng ta sẽ tốt với nhau cả đời mà.”