Giới Thiệu Truyện
Năm mười sáu tuổi, Lục Tranh từng quỳ lạy chân tượng Phật, chỉ để đổi mười năm tuổi thọ của cầu cho tỉnh . Năm hai mươi bốn tuổi, dắt về một trai mười tám tuổi như hoa, ngang nhiên loạn chính chiếc giường của . “Em lấy tư cách gì mà giận? Anh dỗ em suốt tám năm trời, vẫn đủ ?” “Đủ .” bình tĩnh rời , đến cả thuốc mua cho cũng buồn mang theo. Bạn bè đều khuyên níu kéo . chỉ nhạt, chẳng mảy may để tâm: “Rời xa , ai mà chịu nổi cái tính khó ở của ? Cậu chiều hư thôi, khổ mấy bữa là tự về.” Thế nhưng đó, những , mà còn say mê một đàn ông khác đến quên cả lối về. Lục Tranh gọi điện cho : “Ngụy Ương… là thể rời xa em. Em về , cưới , ?” “Xin nhé, cửa.”
==================================================