Giới Thiệu Truyện
Khoảnh khắc ý thức quay về, ta không nghe thấy tiếng chim hót, không thấy ánh mặt trời, cũng chẳng có cảnh tượng cổ đại mộng mơ nào như trong truyện.
Thứ đầu tiên ta cảm nhận được là… sự chật chội.
Không phải chật kiểu căn phòng nhỏ, mà là chật theo nghĩa rất triết học: ta bị gấp lại.
Ta không có tay để duỗi, không có chân để đạp, thậm chí không có mí mắt để mở. Ta chỉ tồn tại như một khái niệm mơ hồ, bị ép gọn trong bóng tối có mùi rất… sạch sẽ.
“Khoan đã.”
Ý nghĩ vừa lóe lên, ta lập tức hoảng loạn.
Ta còn suy nghĩ được. Ta còn nhận thức. Điều đó có nghĩa là ta chưa chết. Nhưng cơ thể thì sao? Cảm giác về trọng lượng, về hình dạng… tất cả đều biến mất.
Ngay khi ta đang chuẩn bị hét lên trong tuyệt vọng, dù không biết hét bằng cái gì thì một giọng nói vô cảm vang lên trong đầu:
[Hệ thống xuyên không kích hoạt.]
[Đang đồng bộ ý thức… hoàn tất.]
[Thân phận hiện tại: Bao cao su cao cấp – hàng nhập khẩu, hạn sử dụng 3 năm.]
Ta im lặng ba giây.
Rồi năm giây.
Rồi mười giây.
Nếu đây là một giấc mơ, thì trí tưởng tượng của ta đã vượt qua giới hạn đạo đức thông thường.
“Không thể nào,” ta nghĩ, rất nghiêm túc. “Ta chỉ là lỡ miệng than thở khi đọc truyện xuyên không. Ta đâu có nguyền rủa vũ trụ.”