Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

7 NĂM SAU HÒA LY

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho đến khi Tống Uyển cầm hòa ly thư, dẫn theo một nha hoàn và một bọc hành lý, bước ra khỏi Ngụy phủ.

Mọi người mới phản ứng lại, phu nhân Ngụy gia thật sự đã đi rồi.

Nàng không cần phu quân, ngay cả đứa con mà nàng coi như sinh mệnh cũng không cần.

Ngày Tống Uyển rời kinh, Ngụy Lịch dẫn theo con trai đứng trên tường thành, nhìn từ xa.

Hắn không lên tiếng níu giữ, chỉ lạnh lùng dõi theo bóng dáng đó.

Ngụy Tử Mộ bốn tuổi tuy chưa hiểu chuyện nhiều, nhưng vẫn có chút sốt ruột, kéo ống tay áo phụ thân.

"Bà ấy đi rồi? Sao bà ấy phải đi?"

Ngụy Lịch không trả lời, Ngụy Tử Mộ bò trên tường thành, lại hỏi một câu: "Bà ấy còn quay về không?"

Tưởng chừng sẽ không có ai đáp lại, hồi lâu sau, Ngụy Lịch quả quyết nói với cậu: "Sẽ về, chỉ cần con còn ở đây, không quá nửa tháng, bà ấy sẽ quay về."

Hắn thậm chí không đánh cược xem mình có vị trí gì trong lòng Tống Uyển, chỉ nói đến Ngụy Tử Mộ.

Trước khi đi, Ngụy Tử Mộ lại quay đầu nhìn chiếc xe ngựa chạy xa, bĩu môi giận dỗi nói: "Đi thì đi, ta vẫn còn có mẫu thân!"

Chỉ là sau đó, không ai ngờ rằng, Tống Uyển một khi đã đi, chính là bảy năm không có tin tức.

06

Xuân hoa nở rộ, thu lá rơi, bảy năm trôi qua trong chớp mắt.

Khi xe ngựa của nhà họ Tuyên đi trên đường về kinh, nhìn phong cảnh ven đường, ta vẫn còn chút mơ hồ.

Trong xe ngựa, Tuyên Cảnh Niên như không có xương tựa vào người ta, nũng nịu: "Sao xe ngựa đi nhanh thế, chưa đến nửa tháng đã tới kinh thành rồi."

Hắn cao lớn, tay chân dài, bên ngoài giống như Diêm Vương mặt lạnh, có thể dọa trẻ con ngừng khóc.

Ở nhà hắn như biến thành người khác, còn giành đồ chơi với con.

Ta đẩy đầu hắn ra, bực bội nói: "Chàng còn chê chậm, ta lo Lãng nhi bên đó không quen. Kinh thành có nhiều quý nhân, tính nó lại hiếu động, mấy ngày nay ta chẳng ngủ yên."

Tuyên gia là vọng tộc số một ở Lũng Xuyên, đời đời canh giữ Lũng Xuyên Quận, cách mấy năm phải về kinh báo cáo.

Mấy năm trước đều là cha Tuyên Cảnh Niên lên kinh, năm nay thánh thượng chỉ đích danh, muốn hắn cùng đi.

Tuyên Cảnh Niên biết rõ chuyện của ta ở kinh thành, vừa không muốn chia lìa ta, vừa không muốn ta lên kinh.

Vốn dĩ đã trì hoãn vài ngày, sau lại thật sự có việc quan trọng cần xử lý, liền trì hoãn thêm vài ngày mới lên kinh.

Tuyên Lãng không thể chờ đợi, đã theo ông nội lên kinh trước.

Tuyên Cảnh Niên ngồi thẳng người, ôm ta vào lòng: "Có phụ thân ở đây, ai dám bắt nạt nó. Ông lão ấy coi nó như cục cưng, nàng cứ yên tâm."

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/7-nam-sau-hoa-ly/5.html.]

Ta tựa vào n.g.ự.c hắn, đã có quá nhiều chuyện xảy ra trong bảy năm qua, có một số việc đã sớm không còn nhớ rõ nữa.

Nhưng lần đầu gặp Tuyên Cảnh Niên, ta vẫn nhớ rõ.

Khi đó hắn còn trẻ, đã bị cha ném vào quân doanh để rèn luyện.

Sau một trận chiến, hắn ngậm một cọng cỏ, toàn thân đầy m.á.u nằm trên mặt đất.

Ngự y và y nữ đều được phân đến chỗ thương binh, hơn nữa hắn chỉ là một tiểu binh, không ai quan tâm hắn sống hay chết.

Cho đến khi ta ôm theo hòm thuốc, vội vàng đi ngang qua, hắn đưa tay nắm c.h.ặ.t c.h.â.n ta, suýt làm ta ngã.

Khuôn mặt đầy m.á.u khiến người ta không nhìn rõ ngũ quan, hắn nhe hàm răng trắng muốt pha máu: "Y nữ tỷ tỷ, xin hãy thương xót, cầm m.á.u cho ta với."

Sau đó là rất nhiều rắc rối, nhưng đó đều là chuyện sau này.

Đến kinh thành, sau khi chúng ta dừng chân tại dịch quán, Tuyên Lãng ra khỏi thành, đến doanh trại quân đội Tuyên gia ngoài thành, chuẩn bị việc vào cung.

Hẳn là phụ thân đã để lại thư trước khi đi, vừa đến nơi, có hạ nhân đến báo, nói rằng Tuyên Lãng được ông nội dẫn đi đến Lư An quán.

Lư An quán luôn là nơi văn nhân gặp gỡ, ta vội vàng đi xe ngựa tới đó.

07

Lúc này tại Lư An quán, người lớn tuổi đang bàn chuyện trong sảnh.

Trong sân đứng hai đứa trẻ, đối đầu căng thẳng.

Ngụy Tử Mộ đã mười một tuổi, dáng người cao ráo, mặc áo lụa là gấm vóc, tóc dài buộc cao.

Đứa trẻ đối diện còn chưa đầy năm tuổi, đôi mắt to tròn, trông rất đáng yêu.

“Trả túi thơm lại cho ta!”

Tuyên Lãng giận dữ đưa tay về phía Ngụy Tử Mộ.

07

Lúc này tại Lư An quán, người lớn tuổi đang bàn chuyện trong sảnh.

Trong sân đứng hai đứa trẻ, đối đầu căng thẳng.

Ngụy Tử Mộ đã mười một tuổi, dáng người cao ráo, mặc áo lụa là gấm vóc, tóc dài buộc cao.

Đứa trẻ đối diện còn chưa đầy năm tuổi, đôi mắt to tròn, trông rất đáng yêu.

“Trả túi thơm lại cho ta!”

Tuyên Lãng giận dữ đưa tay về phía Ngụy Tử Mộ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
7 NĂM SAU HÒA LY
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...