Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A Cẩm

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đôi chân xuất hiện trước mặt, ta vừa ngẩng đầu, đã bị một cái tát giáng xuống, mặt đau rát.

"Tiện nhân, còn dám câu dẫn hoàng thượng, cởi đồ của nó ra cho ta!"

Diệp Trăn Trăn hùng hổ bước đến, ánh mắt nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

Ả ta muốn nhìn thấy ta đau khổ cầu xin, nhưng ta sẽ không để ả ta toại nguyện.

Ta nhìn ả ta, nói: "Diệp Trăn Trăn, ngươi không thể làm vậy với ta, Thẩm Uyên sẽ không tha cho ngươi đâu."

Nghe thấy cái tên Thẩm Uyên, ánh mắt Diệp Trăn Trăn càng thêm u ám.

Ả ta bóp chặt cổ ta, nghiến răng nghiến lợi: "Tiêu Ninh Cẩm, ngươi tưởng ngươi là cái thá gì, cũng dám nhắc đến tên của hoàng thượng!"

"Hắn đúng là có nói sẽ giữ mạng cho ngươi, nhưng hắn cũng nói, giữ mạng của ngươi là để cho ngươi nếm thử những đau khổ mà chúng ta từng phải chịu đựng!"

"Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng, hắn sẽ đau lòng cho ngươi sao? Đừng mơ tưởng hão huyền nữa, hắn hận không thể lột da rút gân ngươi, báo thù cho những gì đã qua!"

Ta không bỏ sót một tia ghen ghét nào trong mắt ả.

Ta cắn răng chịu đựng cơn đau, nói từng chữ: "Ngươi căn bản không phải muốn báo thù cho hắn, mà là sợ ta cướp mất Thẩm Uyên, đúng không?"

Ta không chút lưu tình vạch trần ý đồ của ả ta, sắc mặt Diệp Trăn Trăn trở nên méo mó: "Hoàng thượng chỉ yêu mình ta!"

"Ngươi hãy ch/3t đi!"

Cổ họng bị siết chặt, hô hấp trở nên khó khăn.

Lần này, có lẽ ta thật sự sẽ ch/3t dưới tay Diệp Trăn Trăn.

Bỗng nhiên, bàn tay đang siết chặt cổ ta buông lỏng, ta thở hổn hển, nằm trên mặt đất.

Bên tai vang lên tiếng cãi vã.

"Chẳng lẽ chàng thật sự luyến tiếc tiện nhân này sao? Đừng quên năm đó ả ta đã đối xử với chàng thế nào, nếu không có ta, chàng đã ch/3t từ lâu rồi!"

"Nàng đang trách trẫm vong ân bội nghĩa sao?"

Thẩm Uyên đến rồi.

Trong cả hoàng cung này, chỉ có hắn mới có thể ngăn cản Diệp Trăn Trăn.

Ta xoa xoa cổ, mừng thầm trong lòng.

Diệp Trăn Trăn không ngốc, nếu không năm đó ả ta đã không thể giả ch/3t trốn thoát khỏi ta, trở thành nữ nhân duy nhất bên cạnh Thẩm Uyên.

Nhưng ả ta quên mất, người đàn ông trước mặt này không còn là tên nô lệ hèn mọn năm xưa, mà là hoàng đế nắm trong tay quyền sinh sát.

Ả ta không kiêng nể gì mặt mũi của Thẩm Uyên, trước mặt đám cung nhân nhắc lại chuyện cũ, chẳng khác nào vả vào mặt Thẩm Uyên.

Quả nhiên, sắc mặt Thẩm Uyên trở nên u ám.

Đám cung nhân, thái giám quỳ rạp dưới đất, không ai dám hó hé nửa lời.

Biết được quá khứ của hoàng đế chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, nếu Thẩm Uyên muốn giữ thể diện, gi/3t bọn họ cũng không phải không thể.

Diệp Trăn Trăn vẫn chưa nhận ra tình hình, ả ta kéo tay áo Thẩm Uyên, nói: "Thần thiếp không có ý đó, thần thiếp chỉ muốn dạy dỗ tiện nhân này một chút, dù sao ả ta hiện giờ cũng không còn là công chúa gì nữa, căn bản không xứng đáng sống ở đây!"

Thẩm Uyên nhìn ả ta, lạnh nhạt nói: "Vậy nàng cho rằng, nàng xứng sao?"

Thẩm Uyên mới lên ngôi hoàng đế, hậu cung vẫn chưa có ai.

Diệp Trăn Trăn có công cứu giá, nên được Thẩm Uyên an bài ở lại trong cung.

Nhưng ả ta không có phong hào, cũng không có danh phận, chẳng khác gì ta.

Thẩm Uyên bước đến trước mặt ta: "Nàng có thể tự đứng dậy không?"

Ta lắc đầu, vết thương trên đầu gối đã rách toạc, chỉ cần cử động nhẹ cũng đau thấu xương.

Thẩm Uyên không nói gì, cúi người bế ta lên.

Ta ngẩng đầu nhìn Diệp Trăn Trăn, ả ta đang trừng mắt nhìn ta.

"Lui ra ngoài."

Diệp Trăn Trăn chỉ vào ta, còn muốn nói gì đó.

Thẩm Uyên lạnh lùng quát: "Trẫm không muốn nói lại lần thứ hai!"

Diệp Trăn Trăn tức giận bỏ đi.

Thẩm Uyên đặt ta lên giường, định rời đi.

Ta đưa tay nắm lấy tay áo hắn, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn, ta cẩn thận lên tiếng: "Diệp Trăn Trăn nói, chàng giữ ta lại bên cạnh chỉ là vì muốn báo thù."

Ánh mắt hắn khẽ động: "Nàng cho là vậy sao?"

"Chắc là vậy," ta cười chua chát, "Lúc trước ta đối xử với chàng như vậy, cho dù chàng có gi/3t ta, đó cũng là hình phạt thích đáng cho ta.”

Thẩm Uyên đột nhiên đưa tay bóp cổ ta: "Năm năm bị hành hạ, mỗi một vết thương trên người ta, mỗi khi trời mưa lại đau nhức thấu xương!"

"Chẳng lẽ ta không nên báo thù sao? Công chúa!"

Hắn gọi ta là công chúa, ánh mắt vẫn tràn đầy hận ý như ngày nào.

Hắn đương nhiên nên báo thù, bởi vì tất cả những đau khổ của hắn đều do ta ban tặng.

Xương cốt của Thẩm Uyên quá cứng, hắn kiên quyết không chịu khuất phục.

Để trừng phạt con ch.ó bất kham này, mỗi ngày ta đều nghĩ ra những cách mới để hành hạ hắn.

Dùng roi da tẩm ớt quất mạnh vào người hắn, khiến hắn đầy mình thương tích.

Giữa mùa đông giá rét, ta sai người ném hắn ra khỏi tẩm điện, nhìn vết thương của hắn đóng băng, rồi lại ném vào thủy lao, cứ thế lặp đi lặp lại.

Thẩm Uyên cứ như vậy mà sống sót qua năm năm, hắn chưa từng cúi đầu trước ta.

Ta mím chặt môi, không nói gì.

Thẩm Uyên biết không thể nào nghe được câu trả lời từ miệng ta, hắn buông ta ra, phẩy tay áo bỏ đi.

Mấy ngày sau, ta không gặp lại hắn.

Có lẽ lời cảnh cáo hôm đó của Thẩm Uyên đã có tác dụng, Diệp Trăn Trăn không đến gây phiền phức cho ta nữa.

Đây là quãng thời gian thoải mái nhất của ta kể từ khi vong quốc.

Tối hôm đó, ta lại mơ.

Ta mơ thấy Thẩm Uyên tự tay phế bỏ võ công của ta, nhốt ta vào trong ngục tối, ngày ngày làm bạn với chuột bọ.

Cảnh tượng trong mơ quá đỗi chân thật, giống như ta đã từng trải qua.

Ta giật mình tỉnh giấc, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

Mấy cung nữ bước vào, trên mặt nở đầy nụ cười: "Chúc mừng nương nương, hỷ sự, hỷ sự."

Ta hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn bọn họ: "Hỷ sự gì?"

"Hoàng thượng vừa hạ chỉ, sắc phong nương nương làm Chiêu nghi."

Điều gì đến cũng sẽ đến.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
A Cẩm
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...