Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A, Nắng Lên Rồi!

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Thanh và bà ngoại ôm nhau khóc một hồi, bà ngoại lau nước mắt trước: “Để bà nấu chút nước ấm cho con tắm.”

Lâm Thanh đứng lên, quả thực hiện tại điều cô cần nhất chính là tắm rửa cho thật tốt: “Không cần đâu bà, con tắm bằng nước lạnh là được rồi.”

“Là nước suối núi, lạnh lắm! Con gái đừng tắm nước lạnh.” Bà ngoại run rẩy bước vào bếp.

Phòng bếp thực chất là một cái nhà đất nhỏ xây bằng gạch bùn, Lâm Thanh vội vàng động tay, cô xách hai thùng nước trong giếng lên, đổ vào một cái nồi lớn rồi châm lửa. Trên núi có rất nhiều nhiên liệu tự nhiên, cỏ khô, lá cây và củi, nên lửa rất nhanh đã cháy phừng phừng.

Lâm Thanh làm hết thảy chuyện này, đã nhiều năm rồi cô không có làm qua, nhưng vẫn cứ quen thuộc như vậy.

Bà ngoại sờ đầu cô: “A Thanh, con lớn rồi.”

Lâm Thanh đã ở thành phố S nhiều năm như vậy, trong khoảng thời gian đó bà ngoại đã đến thăm cô vài lần, lần gần đây nhất là tám năm trước, khi đó cô vừa mới tốt nghiệp ra đi làm, vẫn là một cô gái trẻ trung năng động. Lâm Thanh cười: “Dạ, bà ngoại, con đã hơn 30 tuổi rồi.”

“Con phải nhanh tìm một người tốt khác, có biết không?”

Lâm Thanh không muốn nói về chủ đề này. Nhưng cô không thể từ chối lòng tốt của bà. Bà ngoại biết chuyện đã xảy ra với cô từ phía mẹ, cô cũng không biết mẹ đã nói tốt hay bôi xấu mình đến mức nào, nhưng mà cô cũng lười quan tâm đến. Cô cố nặn ra một nụ cười: “Dạ, con biết rồi.”

Mùa hè nấu nước rất mau sôi, Lâm Thanh dùng xà phòng rẻ tiền của nhà bà ngoại tắm rửa từ đầu đến chân. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô có cảm giác như mình vừa mới lột một lớp da vậy.

Nhịp sống ở thôn trên núi rất chậm, nhà bà ngoại có TV, bà đang nghe kịch trên một kênh nào đó. Lâm Thanh xắp xếp lại hành lý, nằm trên chiếc giường tre ngủ một giấc thật ngon lành.

Khi cô tỉnh dậy, trời đã tối. Lâm Thanh nhìn đồng hồ, đã hơn sáu giờ. Cô lầm bầm ngồi dậy, bà ngoại đang nấu ăn trong bếp. Thấy cô đi vào, bà nói: “Tối nay ăn canh gà, bà vừa làm thịt một con.”

“Sao bà không kêu con dậy làm?”

“Con đi đường vất vả rồi.” Bà ngoại thêm củi vào bếp: “Sau khi ông con mất, bà đều sống ở đây một mình, tự mình nấu, tự mình ăn, mẹ và cậu con đều ở thành phố, một mình bà cũng quen rồi.”

Lâm Thanh có chút chua xót: “Bà ơi, giờ có con về sống với bà rồi.”

“Ừ, ừ.” Bà ngoại bật cười: “Tốt nhất là có thêm một người tốt cùng với con.”

Lâm Thanh không trả lời nữa, nghiêm túc nhét củi vào bếp.

Bà ngoại đột nhiên hỏi: “Làm sao con đến được đây? Bà nghe người ta nói là xe buýt đổi rồi. Từ thị trấn về đây không có xe, nhiều người đều phải đạp xe đi chợ.”

Lâm Thanh đem chuyện kể lại, bà ngoại gật đầu: “Vậy là con thật sự gặp được người tốt rồi.”

Lâm Thanh gật đầu. Đúng vậy, cô cũng hy vọng vận rủi của mình sẽ sớm kết thúc.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...