Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Huynh Tại Bên (Ác Huynh Bên Người)

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau một ngày vào Tuyệt Ảnh Thành, tin tức không hay rốt cuộc đến.

Đó là vào buổi trưa, thời tiết âm u. Mộ Dung Đức Âm nằm trên giường, kiều chân bắt chéo ngủ trưa còn Long Sách nằm trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng người tới, Long Sách lập tức bật dậy, đem chăn đắp lên người Đức Âm. Mộ Dung Đức Âm đầu nghiêng qua một bên, hai chân nằm thẳng, giả chết.

“Tuyệt Ảnh Thành nhị đương gia đến đấy.” Mộ Dung Long Sách vươn đầu nhìn ra bên ngoài, sắc mặt ngưng trọng nói, “Ta ra xem thử, ngươi chờ ở đây đi.”

“Đi đi.” Mộ Dung Đức Âm vui vẻ giả làm người bệnh. Vì thế Mộ Dung Long Sách đi ra ngoài, thật lâu lúc sau mới nghe được bước chân đang hướng về phía phòng ngủ. Một giọng nam tử xa lạ nói: “Nghe nói Đức Âm công tử cũng bị thương không nhẹ, Nam Cung Thiên Sơn đại diện cho Tuyệt Ảnh Thành đến thăm hỏi.” Nói xong có một đám người đi theo hướng về phía giường. Mộ Dung Đức Âm nhắm mắt nhưng cũng có thể cảm thấy màn giường của mình bị nhấc lên, ngay sau đó là tiếng hấp khí cùng với tiếng than nhẹ “Thật đẹp”.

Qua thật lâu, Mộ Dung Long Sách mới nói: “Đức Âm vừa mới ngủ, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”

Đi cùng Nam Cung Thiên Sơn qua chỗ khác, hắn nhỏ giọng nói: “Tình hình của thành chủ thế nào rồi?”

Nam Cung Thiên Sơn buồn bã nói: “Hắn mất trí nhớ. Lần này thế lực ám sát kia thực cả gan làm loạn, dấu vết một chút cũng không có. Chúng ta hoài nghi là Huyết Đạo Môn gây nên, và cũng đã sắp xếp ổn thỏa để báo thù cho huynh trưởng.” Những lời này nhẹ nhàng bâng quơ nhưng có thể thấy được hắn sớm có nghi ngờ với Mộ Dung Long Sách. “Nếu Nam Cung thành chủ không chê, Băng Tiễu Thành có thể chung tay giúp đỡ!” Mộ Dung Long Sách cực kỳ thành khẩn nói.

“A, chuyện này thật không cần làm phiền đến Mộ Dung thành chủ. Đây chỉ là chuyện nhỏ, Tuyệt Ảnh Thành vẫn có thể ứng phó được.” Nam Cung Thiên Sơn lời nói tuy ôn hòa, nhưng không khác gì tạt một xô nước lạnh vào sự nhiệt tình của Long Sách.

Nam Cung Thiên Sơn lại tiếp tục: “Từ lúc gia huynh bị trọng thương, tình huống hỗn loạn chưa thể cùng các vị trao đổi những chuyện quan trọng. Hiện giờ gia huynh vẫn còn thương tíc, tại hạ sẽ đại diện cho hắn trao đổi cùng với các vị. Công việc cụ thể xin thỉnh Hoàng công tử (hoàng đế), Long Sách thành chủ và Ân Cốt giáo chủ đêm nay đến làm khách ở Tuyệt Ảnh Điện, cùng bàn về tương lai của võ lâm. Đây là việc trọng yếu, xin các vị hãy đến dự tiệc.”

Hắn phô trương như vậy, lại đương nhiên khiến cho hoàng đế chủ động đến gặp khiến cho hoàng đế ở một bên rất căm tức.

Ân Cốt yên lặng không nói gì. Nam Cung Thiên Sơn cực kỳ giả dối, là một nhân vật lợi hại. Tuyệt Ảnh Thành thì ngọa hổ tàng long. Lần này bọn họ vào trong này, không thể tránh khỏi một cuộc đấu trí cũng như đọ sức ác liệt, mà trận chiến thì chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Còn Đức Âm âm thầm hừ lạnh một tiếng.

Bi ai của nam nhân không có sự nghiệp. Vì trong danh sách được mời của người ta không có tên mình nên hắn bất mãn.

Nói đi, người ta mời một tên bị trọng thương như ngươi để làm gì chứ?

——

Ban đêm, ba tên nam nhân có sự nghiệp đều đi dự tiệc, Đức Âm một mình một người ởphòng ngủ. Bất quá Tuyệt Ảnh Thành cũng chu đáo, phái người đến chiếu cố hắn. Mộ Dung Đức Âm thấy có người tiến vào, sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên trán hắn, lẩm bẩm: “Cũng may, không có phát sốt.”

Hắn mở to mắt, cùng người trước mặt bốn mắt nhìn nhau.

Người thanh niên trước mặt cực kỳ ôn nhu dịu dàng, đôi mắt gợi tình ôn thuận có thể khiến lòng người ta gợn sóng. Y cùng Đức Âm đều là những nhân vật xinh đẹp cực phẩm, hai người tự lại cùng một chỗ khiến cho những người hầu tròng mắt muốn rớt ra, trời ạ, thật sự rất chói mắt, rất chói mắt!

“Nhìn thấy công tử, ta tự biết hào danh của mình đành phải nhường lại rồi.” Thanh niên ôn nhu cười, giống như ngũ nguyệt xuân phong làm say lòng người.

Danh hào gì? Đức Âm muốn mở miệng hỏi nhưng đã bị ngăn lại.

“Xùy, công tử hiện tại đang suy yếu, tốt nhất ít nói thôi.” Thanh niên lấy tay đặt nhẹ lên môi Đức Âm, cười nói: “Tự nhiên được người khác tùy tiện đặt cho danh hiệu Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân đủ thứ loại, nhưng danh hào này xem ra chỉ có công tử mới thích hợp thôi.”

“…” Mộ Dung Đức Âm không nói nữa. Hắn nghĩ người này chính là kẻ đã từng khiến cho Mộ Dung Long Sách mê muội trước kia, U Tuyền công tử! Thật không hổ danh! Người ôn nhã như vậy người nào gặp cũng phải thích, khó trách huynh trưởng trước kia nói với hắn: “Ngươi tuy rằng bộ dáng xinh đẹp, nhưng không bằng được một phần của U Tuyền! Thậm chí còn không xách dép cho hắn được!”

Phong thái của U Tuyền thế này thật sự là câu nhân bẩm sinh, mị thái không thể học mà có được.

U Tuyền tươi cười dễ thân, khiến cho bất luận kẻ nào cũng cảm thấy yên tâm, thả lỏng người khi có y ở bên. U Tuyền cầm tay Mộ Dung Đức Âm, đặt vào chậu nước được người hầu bưng tới cẩn thận chà lau. Động tác của y rất mềm nhẹ, là một loại hưởng thụ. Y rất biết cách hầu hạ người khác, thật là một vưu vật. Khó trách Long Sách và Tuyệt Ảnh thành chủ đều xem y là bảo vật.

“Bị thương nặng như vậy, nhất định rất đau phải không?” U Tuyền một bên rửa tay cho Đức Âm, một bên nói, “Bất quá xin công tử yên tâm. Thần y trong Tuyệt Ảnh Thành rất nhiều, nhất định có thể khiến cho công tử khỏi hẳn như xưa. Đúng rồi, ta nghe Long Sách thành chủ từng nói. Công tử từ trong bụng mẹ đã bẩm sinh suy nhược nhiều bệnh, vậy nên ta đã chuẩn bị một bữa tối bổ dưỡng, đa số là thức ăn lỏng cho dễ nuốt. Công tử thân thể không tiện, nếu không chê, ta sẽ phụng bồi công tử dùng bữa.”

“Đa tạ U Tuyền công tử.” Mộ Dung Đức Âm bắt đầu sử dụng thanh tuyến phiên bản yếu đuối ra, âm thanh nhẹ nhàng lịch sự tao nhã giống như của U Tuyền.

“Âm thanh của công tử thật là dễ nghe.” U Tuyền công tử cúi đầu, đưa tay che miệng khẽ cười. Khoảng khắc trong nháy mắt ấy kinh diễm cả phòng.

[Cưỡng-chế-xen-vào! Một tư tưởng quỷ dị chợt lóe trong đầu Đức Âm:

Mộ Dung Long Sách quát to một tiếng: “Bắt đầu!!”

Mộ Dung Đức Âm bơi ngửa, Ân Cốt bơi tự do, U Tuyền bơi ếch. Ba người nằm trên hành lang mà bắt đầu thi bơi.

Tại sao lý tưởng quỷ dị như vậy lại xuất hiện trong đầu Đức Âm thì căn bản hắn cũng không hiểu.

Dù sao, Đức Âm âm thầm nghĩ nếu U Tuyền bị chuốc say cũng rất thú vị.]

Long Sách từng thổ lộ tình cảm của mình với Mộ Dung Đức Âm rằng: “Đức Âm, tuy ta rất thích U Tuyền. Có điều một kẻ trời sinh có thể mê đảo người khác như U Tuyền là một nhân vật nguy hiểm. Mị lực chính là vũ khí trí mạng của hắn. Một khi đã nhìn thấy hắn thì nhất định sẽ bị hắn mê hoặc. Từ trước đến nay, không ai không động tâm trước hắn. Hắn và ngươi đều có thể đoạt hồn người khác, thậm chí hắn còn vượt qua cả ngươi. Bởi vì ngươi trừ bỏ cái mặt ra thì không làm được cái gì ra hồn cả! Toàn làm rối tinh rối mù lên!! Khụ khụ, xả một chút. Nói chung là, vô luận ngươi có thật sự bị hắn mê đảo hay không thì ngươi cũng phải làm hắn nghĩ rằng ngươi bị hắn hấp dẫn! Bằng không hậu quả rất khủng khiếp!”

“Khủng khiếp như thế nào?” Mộ Dung Đức Âm hỏi huynh trưởng.

“Ta chỉ có thể nói, trên đời này, không-có-ai-không-bị-hắn-quyến-rũ. Ngươi hiểu được ý ta không?” Mộ Dung Long Sách nói.

“Ý ngươi nói, người hắn không mê hoặc được sẽ không còn tồn tại đó hả… = =”

“Ngươi nói đi?”

… … = =

Đây chẳng phải khẳng định U Tuyền là một tên siêu cấp khó chơi sao!!?

Mộ Dung Đức Âm chớp mắt thu hồn về, tim của hắn lộp bộp một chút. Tại sao đối mặt với U Tuyền công tử tim của hắn không có đập nhanh?

Đây không phải bảo là hắn sắp có đại phiền toái chứ?

Không, hắn ghét nhất vướng vào phiền toái.

Mộ Dung Đức Âm nhắm mắt lại, sau đó mở ra, cầm lấy bàn tay tiêm dài của U Tuyền.

“Đức Âm công tử?” U Tuyền thoáng kinh ngạc.

“U Tuyền công tử, ngươi rất giống… mẫu thân của ta…” Mộ Dung Đức Âm bộc bạch ẩn tình thầm kín.

Tên Đức Âm ngươi kia thổ lộ kiểu gì đó hả?!!!

Nếu tình thánh Long Sách và tình bá hoàng đế ở đây, thấy tình cảnh này đại khái sẽ phát điên mất.

“Hả? Mẫu thân của ngươi? Nàng rất giống nam nhân sao?” Nụ cười của U Tuyền công tử mất tự nhiên run run một chút.

Mộ Dung Đức Âm nhìn thấy trong mắt y lóe lên một ánh lãnh lệ, khôn khan nói: “Không, ý của ta là, ngươi và nàng giống nhau, rất xinh đẹp, rất ôn nhu.”

“Thì ra là vậy! Nhưng ta là nam nhân, làm sao có thể so sánh với lệnh đường được chứ? Đức Âm công tử thật là thẳng thắn đáng yêu quá!” U Tuyền tay đặt ở ngực, ha hả cười khẽ, sau đó lại chợt nói: “Ấy chết, Đức Âm công tử, đều là ta không tốt, không nên làm ngươi nói nhiều như vậy. Nhìn xem ngươi toát cả mồ hôi rồi, nhất định là rất mệt.” Nói xong liền cầm chiếc khăn tay thơm ngát lau trán giúp Đức Âm.

Mồ hôi này, là do căng thẳng đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Huynh Tại Bên (Ác Huynh Bên Người)
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...