1
“Đại Nha Đầu, cháu có chắc người gọi cháu tối qua là mẹ cháu không?”
“Cháu không biết nhưng tối qua ngoài cửa sổ thật sự có một người phụ nữ đáng sợ, cô ấy nói không rõ, cháu chỉ nghe cô ấy nói cô ấy là mẹ cháu.”
Tam Thúc Công nghe tôi nói xong, không thể tin được nhìn tôi hỏi: “Cháu có chắc là nói không rõ không?”
Tôi gật đầu mạnh: “Giống như... giống như miệng bị thứ gì đó dính chặt lại vậy, cô ấy gọi cháu cả đêm ngoài cửa sổ.”
Bà nội nghe xong, sốt ruột đi đi lại lại, sau đó căng thẳng nuốt nước bọt, nói: “Nhà tôi tạo nghiệp gì chứ, cái người đàn bà này sống thì làm cho cả làng cười chê, c.h.ế.t rồi còn muốn quay về làm ác. Tam Thúc Công, chuyện này thật sự liên quan đến cái con ả độc ác đó sao? Đã sáu năm qua vẫn luôn yên ổn mà! Sao cô ta có thể xuất hiện được chứ...”
Đột nhiên Tam Thúc Công quát một tiếng, cắt ngang lời bà nội, sau đó liếc nhìn tôi một cái, kéo bà nội vào nhà trong.
Không lâu sau, tiếng hai người cãi vã vọng ra: “Đây đều là nghiệt chướng do nhà bà gây ra! Bây giờ bà chất vấn tôi là có ý gì? Dù sao tôi cũng nói cho bà biết, nhà bà đừng có mà làm liên lụy cả tộc chúng tôi!!”
Tam Thúc Công nói xong liền tức giận đi ra, có ý muốn rời đi, đà nội đuổi theo, túm chặt lấy ông: “Tam Thúc Công, chuyện này ông không thể mặc kệ được đâu, chúng ta đều là những con kiến trên cùng một sợi dây thừng. Ông không quản thì chúng ta ai cũng đừng mong sống yên ổn!”
Tam Thúc Công mặt mày đen sạm, im lặng rất lâu, rồi thở dài, cuối cùng nói: “Muốn biết có phải là cô ta không thì phải để Đại Nha Đầu đi gọi hồn mẹ nó nhưng chuyến đi này rất hiểm ác, con bé không chắc còn có thể sống sót trở về. Bà phải chuẩn bị tinh thần.”
Nói xong, Tam Thúc Công nhìn tôi đầy ẩn ý: “Thế thì không được, con tạp chủng này không thể xảy ra chuyện!”
Bà nội nghe xong lời Tam Thúc Công liền không vui, Tam Thúc Công trừng mắt nhìn bà, không chút khách khí nói: “Vậy thì tất cả đều đừng mong sống yên ổn.”
Bà nội đành miễn cưỡng ngậm miệng.
Nói cũng lạ, bao nhiêu năm nay, tuy tôi bị đ.á.n.h mắng là chuyện cơm bữa nhưng họ lại có vẻ rất quý mạng tôi, thậm chí không bao giờ cho tôi ra sông, nói sợ tôi bị c.h.ế.t đuối.
Ở làng tôi là vậy, năm nào cũng có mấy đứa trẻ ham mát vào mùa hè mà c.h.ế.t đuối.
Sau đó họ tìm một chiếc đèn lồng trắng và một chiếc khăn voan đỏ đưa cho tôi, bảo trời tối thì tôi mau chóng ra ngoài.
“Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng quay đầu lại, nếu dương hỏa trên vai tắt đi thì sẽ rất nguy hiểm. Nếu gặp mẹ cháu thì mau chạy về nhà, cô ta sẽ đi theo cháu. Nếu cô ta muốn hại cháu thì cháu dùng lá bùa vàng này ném cô ta, trên đường gặp bất cứ chuyện gì khác thì cháu cũng đừng để ý!”
2
Những người làm nông trên núi đã về nhà hết, chỉ còn tiếng chim trong rừng núi kêu lên thê lương, nghe có vẻ rợn người.
Tôi đi một mình trên con đường nhỏ, đầu đội khăn voan đỏ, tầm nhìn có chút mờ ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-tuc/chuong-1.html.]
Vừa đi, vừa gọi tên mẹ tôi, thỉnh thoảng tiếng vọng từ xa lại vang lên.
“Lưu Ngọc Mai, Lưu Ngọc Mai, mẹ có về không? Về thì đi về nhà với con.” Tôi vừa đi vừa gọi.
Không biết đã đi bao lâu, trời càng lúc càng tối, chỉ còn ánh nến từ chiếc đèn lồng trắng nhấp nháy. Càng đi sâu vào rừng, sương mù càng dày đặc.
Dần dần, tôi phát hiện có gì đó không ổn. Tôi gọi xong tên mẹ, tiếng vọng trở lại không phải là giọng của tôi.
Đột nhiên không biết từ đâu có tiền giấy bay tới dán vào mặt tôi.
Tôi sợ hãi dừng lại, hoảng loạn nhìn quanh. Lúc này tôi lại nghe thấy tiếng vọng đó: “Lưu Ngọc Mai, Lưu Ngọc Mai, mẹ có về không? Về thì đi về nhà với con, ha ha ha.”
Giọng nói âm u này tuyệt đối không phải của tôi.
“Ai? Ai ở đó?!” Tôi cảm thấy mình nói chuyện cũng run lẩy bẩy.
Nhưng không có ai trả lời tôi. Mà vẫn liên tục lặp lại lời tôi nói: “Lưu Ngọc Mai, Lưu Ngọc Mai, mẹ có về không, về thì đi về nhà với con, ha ha ha.”
Giọng nói chói tai đó càng lúc càng lớn. Ánh sáng trong đèn lồng cũng kỳ lạ biến từ màu vàng sang màu xanh u ám.
Tôi lấy hết can đảm tiếp tục đi về phía trước nhưng đúng lúc này lại cảm thấy mắt cá chân bị ai đó nắm chặt.
Ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt truyền đến, tôi ngã mạnh xuống đất. Tôi bò dậy định đi tiếp nhưng phát hiện hai chân không thể nhấc lên được.
“Ha ha ha, Lưu Ngọc Mai, mẹ có về không? Về thì đi về nhà với con, ha ha ha!”
Tiếng nói rất gần, dường như còn cảm nhận được bà đang thổi hơi lạnh vào gáy tôi.
Tôi không dám quay đầu lại, chỉ siết chặt lá bùa vàng Tam Thúc Công đưa cho, cứ thế không biết giằng co bao lâu. Chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc theo da đầu.
“Đại Nha Đầu, cháu đứng đó làm gì? Mau đi với ông!” Đột nhiên phía sau truyền đến giọng của Tam Thúc Công, tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng.
Tôi lập tức quay người lại: “Tam Thúc Công...”
Lời tôi nghẹn lại trong cổ họng, vì phía sau tôi trống rỗng, không có gì cả.
“Đại Nha Đầu, cháu đứng đực ra đó làm gì, mau đi!” Giọng Tam Thúc Công lại vang lên từ phía sau tôi.
Lần này, tôi không dám quay đầu lại nữa, trong lòng như phát điên, tôi cố gắng bước chân, lần này tôi thấy mình có thể cử động được rồi.
--------------------------------------------------