Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁI NGUYỆT

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tống Nam Tân lúc này nhìn tôi:

“Cô ấy chỉ có ý tốt thôi.”

“Tốt bụng thì tôi phải chấp nhận à?”

Cơn đau ở cổ tay trở nên dữ dội hơn, tôi không nhịn được, châm biếm:

“Giờ tôi có ý tốt bảo cô ấy uống nước canh dưới đất, không để phí. Cô ấy có uống không?”

Tôi chỉ vào mớ hỗn độn trên sàn, cười nói với Từ Mạn:

“Không phải cô tiếc sao? Uống đi.”

Mặt Từ Mạn tái mét, trông như sắp khóc.

Tôi không quan tâm cô ta thật ngây thơ hay giả vờ, quay người bỏ đi.

Cổ tay tôi đột nhiên bị Tống Nam Tân nắm chặt.

Ánh mắt anh ta dừng trên vết thương, “Sao lại bị thương?”

“Chát!”

Tôi không chút do dự, tát mạnh vào mặt anh ta.

Chỉ sau vài giây, dấu tay đỏ rực hiện rõ trên gương mặt anh.

“Đừng chạm vào tôi, ghê tởm.”

Từ Mạn kêu lên một tiếng kinh hãi, hai công nhân cũng không kìm được mà nhìn về phía chúng tôi với ánh mắt tò mò.

Tôi nắm chặt túi tài liệu, chưa đi được mấy bước, Tống Nam Tân đột nhiên túm lấy cánh tay tôi, đạp tung cửa phòng ngủ, kéo tôi vào trong.

Hành động mạnh mẽ, khiến tôi không kịp phản ứng.

“Nam Tân!”

“Rầm!”

Cánh cửa bị đóng sầm lại, ngăn cách tiếng gõ cửa đầy bất an của Từ Mạn bên ngoài.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cả người đã ngã xuống chiếc chăn mềm mại.

“Trần Viên, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Bên ngoài phòng, Từ Mạn vẫn kiên trì gõ cửa không ngừng. Tôi chống tay lên chăn ngồi dậy, trong hơi thở toàn là mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc trên giường. Đó là mùi sữa tắm mà Tống Nam Tân mỗi đêm bắt tôi dùng, cũng chính là mùi hương trên người Từ Mạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-nguyet/chuong-5.html.]

Một cảm giác nhục nhã mãnh liệt xộc tới, tôi nhìn anh ta, không kìm được mà giễu cợt: “Anh muốn nói chuyện gì đây? Nói xem anh là loại cặn bã nào à?”

Tống Nam Tân không trả lời, chỉ lấy một hộp bông gòn và lọ cồn từ ngăn tủ đầu giường.

“Để anh xử lý vết thương cho em trước.”

Tôi vùng vẫy thoát ra, nhưng không thoát nổi.

“Anh biết em vẫn còn giận anh, nhưng giữa anh và Từ Mạn thực sự không có gì cả. Em không cần phải làm khổ bản thân vì những chuyện không đâu này.”

Nhìn khuôn mặt điềm nhiên của anh ta, tôi chợt nhận ra, anh vẫn chưa biết tôi đã phát hiện chiếc điện thoại kia. Anh tưởng tôi chỉ đang làm mình làm mẩy với anh mà thôi.

Giận đến cực điểm, tôi lại thấy bình tĩnh lạ thường.

Tôi bỗng nhớ lại nửa năm trước, khi Tống Nam Tân đi công tác ở Thượng Hải, trong khu xảy ra vài vụ quấy rối theo dõi, thủ phạm vẫn chưa bị bắt.

Nửa đêm, tôi ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng mở khóa, bỗng chốc bừng tỉnh. Tôi run rẩy lấy điện thoại gọi cho Tống Nam Tân.

“Viên Viên, đừng hoảng, đã báo cảnh sát chưa?”

Ở đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt mặc quần áo, giọng nói trầm ổn khiến nỗi sợ hãi trong lòng tôi vơi đi một chút.

Tôi làm theo lời anh từng bước một, mười phút sau, bên ngoài hình như không còn động tĩnh gì nữa.

“Có thể là em nghe nhầm thôi.”

Anh cười nhẹ trong điện thoại: “Em không sao là tốt rồi.”

Sau đó tôi tiếp tục ngủ, nửa tỉnh nửa mơ, hình như lại ngửi thấy mùi hương trên người Tống Nam Tân.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Mở mắt ra, quả thật là anh.

Tôi vui mừng lao tới ôm chầm lấy anh: “Không phải anh đi công tác năm ngày sao? Ở công ty thì...”

“Những ngày này anh sẽ luôn ở bên em.” Anh tựa cằm vào hõm cổ tôi, ôm chặt lấy tôi: “Viên Viên, anh biết em sợ.”

Tôi từng nghĩ, dù chúng tôi quen nhau qua mai mối, dù không có cơ sở tình cảm, nhưng hai năm qua, chúng tôi hợp nhau về quan điểm, ăn ý khi ở bên nhau. Tôi một lòng một dạ với anh, còn anh đối với tôi, ít nhiều cũng phải là thích.

Nhưng có vẻ như, tất cả chỉ là tôi tự mình nghĩ vậy mà thôi.

Tống Nam Tân cụp mắt, dùng bông gòn thấm cồn nhẹ nhàng thoa lên vết thương của tôi.

“Em chặn anh lâu như vậy rồi, vẫn chưa bình tĩnh lại sao?”

Tôi kéo tâm trí về từ dòng ký ức: “Chúng ta đã chia tay rồi.”

Anh khựng lại một chút, động tác càng nhẹ hơn: “Hôm đó anh và Từ Mạn không bị nhốt trong cùng một phòng. Anh đã giải thích rõ với nhân viên y tế, họ đã tách chúng tôi ra.”

“Hôm nay là anh bảo Từ Mạn chuyển đến đây. Cô ấy chia tay với vị hôn phu, anh ta cứ quấy rầy nên cô ấy phải chuyển nhà, ở đây hai ngày thôi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁI NGUYỆT
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...