Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ải Nữ Nhân

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nhìn về phía sau họ, nhưng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu.

"Hoàng hậu... Hoàng hậu nàng ấy..."

Ngu mỹ nhân mắt đỏ hoe, ấp úng nói. Câu nói ngắt quãng của nàng ta như tiếng sét giữa trời quang, khiến ta bàng hoàng.

Khi ta hoàn hồn, họ đã rời đi rồi.

Chỉ còn lại mình ta, trong tay nắm chặt con d.a.o găm mà Thẩm Vân Tú tặng ta ngày ta nhập cung.

Từ khi nàng ấy ra chiến trường, ta vẫn luôn mang theo con d.a.o găm đó bên mình. Ta cũng không rõ vì sao mình lại làm vậy, chỉ biết khi nắm chặt nó trong tay, ta cảm thấy vô cùng an tâm.

Lúc này, ta cũng muốn nắm chặt lấy nó. Nhưng không biết có phải vì tay run rẩy quá dữ dội hay không mà nó lại trượt khỏi tay ta, rơi xuống đất phát ra tiếng "loảng xoảng".

Tim ta như rơi xuống vực thẳm. Ta vội vàng cúi xuống nhặt nó lên, thì phát hiện chỗ nối giữa chuôi d.a.o và lưỡi d.a.o đã bị nứt ra, để lộ một mảnh giấy ố vàng được giấu trong cán d.a.o rỗng.

Đó hình như là một bức thư nàng ấy viết cho ta. Trên giấy chỉ có vài dòng ngắn ngủi, viết về lần đầu tiên nàng ấy gặp ta khi còn bé.

Trong thư, nàng ấy viết: "May nhờ lời nói của ngươi năm ấy, khiến ta bừng tỉnh ngộ."

Nàng ấy cũng viết: "Đem lòng ta đổi lấy lòng ngươi, mới biết nỗi nhớ thương sâu đậm đến nhường nào."

Từng chữ, từng câu chan chứa tình cảm ấy cuối cùng đã giúp ta nhớ ra, hình như ta đã từng gặp nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-nu-nhan/18.html.]

Năm đó, ta bảy tuổi. Vào dịp Tết Nguyên Tiêu, ta cùng huynh trưởng ra bờ sông Thường Minh thả hoa đăng, vô tình lạc mất huynh ấy.

Hôm đó, ven sông rất đông người. Chỉ trong chốc lát, đã có vài người lạ mặt tự xưng là cha mẹ ta, muốn dẫn ta đi.

Thẩm Vân Tú xuất hiện vào lúc đó, chỉ có một mình nàng ấy cùng với gia nhân. Nàng ấy nói nhận ra ta, nhưng ta không quen nàng ấy, cũng không tin nàng ấy sẽ đưa ta về nhà.

Thấy ta khóc lớn, nàng ấy liền lấy chiếc đèn hoa đăng của mình ra để dỗ dành. Khi ta thả chiếc đèn đó trôi đi, ta thấy nàng ấy khẽ cau mày. Ta tưởng nàng ấy luyến tiếc chiếc đèn của mình, nào ngờ nàng ấy lại mỉm cười lắc đầu.

"Ta có một việc rất muốn làm, nhưng chỉ vì ta là nữ nhi nên họ nói ta sai rồi."

Lúc đó ta còn nhỏ, nào hiểu được ý nghĩa trong lời nói của nàng ấy. Ta ngước nhìn nàng, cố gắng an ủi vị tỷ tỷ trông có vẻ hiền lành này:

"Phụ thân ta nói, con trai làm được thì con gái cũng làm được, ngay cả ngai vàng cũng có thể ngồi, không phân biệt trai gái."

Thấy nàng ấy ngạc nhiên, ta nói tiếp: "Nếu tỷ sợ, ta sẽ cho tỷ mượn ước nguyện của ta, cứ coi như là ta ủng hộ tỷ làm vậy, được không?"

Đêm hôm đó, ta không còn nhớ mình đã về nhà bằng cách nào. Tỉnh dậy, ta thấy mình đang ở trong phủ. Vì huynh trưởng bất cẩn để lạc mất ta, ta đã giận dỗi huynh ấy mấy ngày liền.

Dần dần, ta quên mất Thẩm Vân Tú, người mà ta chỉ gặp duy nhất một lần năm đó. Nào ngờ đâu, nàng ấy vẫn luôn nhớ đến ta.

Nhìn dòng chữ cuối thư: "A Yến, mong rằng lòng ngươi giống như lòng ta", lòng ta đau như cắt. Ta không kìm được nước mắt, bật khóc nức nở.

Phải rồi, là nữ nhi thì đã sao?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ải Nữ Nhân
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...