Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ấn Ngọc Uyên Ương

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó tôi nghe thấy tiếng của Trúc Ly Nương :

- Sớm hơn dự kiến , xin thánh nữ hãy tránh ra , để ta đưa linh hồn Vỹ Nại đi .

Tôi ôm chàng vào lòng , lắc đầu lia lịa rồi nói :

- Không ... xin đừng đưa chàng đi ... Vũ Vũ cầu xin người ... xin hãy cứu lấy chàng ... làm ơn ... hu hu hu ...

Trúc Ly Nương :

- Ta không thể , xin thánh nữ hãy triệu hồi ấn ngọc và trở về cung Duyên Tuyền đi .

Đột nhiên toàn thân Vỹ Nại phát sáng , ấn ngọc rời khỏi người chàng và bay lơ lửng trong không trung , trong đầu tôi chợt nảy sinh ra suy nghĩ , tôi đặt Vỹ Nại xuống rồi nói :

- Hỡi Ấn Ngọc Uyên Ương , ta là cung chủ của ngươi , hãy nghe theo lệnh ta , ta muốn một lá chắn bảo vệ mình .

Ấn ngọc dang tay nói :

- Lệnh của cung chủ , ấn ngọc xin nghe theo .

Xung quanh tôi và Vỹ Nại trở nên đỏ rực , tôi nhắm mắt rồi vận khí , quanh quẩn bên tai tôi nghe thấy tiếng của Trúc Ly Nương :

- Thánh nữ ... hãy ngừng lại đi .

Vỹ Lạc gọi tôi :

- Mẹ ơi , mẹ đang làm gì thế ... á ...

Hình như Vỹ Lạc chạm tay vào vòng chắn , mặc dù nó ở sát bên cạnh Vỹ Nại , nhưng nó không thể chạm vào lá chắn của ấn ngọc .

Người tôi đang phát sáng , tôi há miệng , một viên ngọc màu hồng bay ra , tôi cầm lấy nó cho vào miệng của Vỹ Nại , Trúc Ly Nương nói lớn :

- Thánh nữ không thể vì một người phàm trần mà hủy đi 1000 năm tu luyện , mau ngừng lại đi .

Tôi bỏ ngoài tai những gì Trúc Ly Nương nói , tôi nhìn Vỹ Nại , những vết thương trên người chàng dần dần biến mất , chàng dần dần mở mắt ra nhìn tôi .

Ấn ngọc dần dần thu lại lá chắn , Vỹ Lạc ôm lấy tôi và Vỹ Nại , nó vừa khóc vừa nói :

- Cha ... mẹ , hai người làm con lo quá .

Vỹ Nại ngồi dậy nhìn khắp người rồi nói :

- Sao lại như vậy ...

Trúc Ly Nương :

- Có đáng để làm như vậy không .

Tôi nói :

- 1000 năm nay tôi tác hợp cho bao mối nhân duyên , tôi không hề biết tình yêu là gì ... chỉ khi gặp được Vỹ Nại ... tôi mới hiểu được thế nào là tình yêu ... nếu ... được ... tôi muốn cùng Vỹ Nại ... yêu một lần nữa .

Toàn thân tôi mờ nhạt , hai hàng nước mắt vẫn rơi nhẹ xuống đất , Vỹ Nại ôm chầm lấy tôi , chàng giật mình khi vòng tay chàng xuyên qua người tôi , chàng như chết lặng , hai giọt nước mắt chảy xuống mặt chàng , chàng run run nói :

- Vũ Vũ , ta không thể ôm nàng được ... sao lại không thể ôm nàng được thế này .

Tôi nhìn chàng rồi nói :

- Hãy sống luôn cho phần của thiếp nhé ... thiếp yêu chàng ... tạm biệt ...

Tôi tan biến thành hàng nghìn hạt kim tuyến rồi biến mất trong khoảng không .

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ấn Ngọc Uyên Ương
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...