Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Angel And Devil

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sao hắn có thể cười như vậy chứ? Nó tưởng hắn nụ cười của hắn đã bị ai đó

ăn mất từ tám kiếp rồi... hoặc hắn là người không biết cười...Không ngờ

bây giờ hắn có thể cười rất đẹp...

Nó không quên cầm lấy cái bánh bao

- Cho tôi hả?

Hắn gật đầu, rồi cúi xuống ăn tiếp cái bánh bao của mình... Thái độ của hắn làm nó nghi ngờ:

- Sao cậu tốt quá vậy?

Hắn ngước lên nhìn nó:

- Người ta đưa lộn đó

- Sao cậu không trả lại

- Vì tôi đưa dư tiền

Hắn đã nói vậy thì nó không còn biết đường nào mà nói nữa, đúng là tên

ba phải, vậy là nó cắm cúi vào cái bánh bao nóng hổi của mình. Nhưng hắn thì không:

- Cậu ăn xong rồi về đi, tôi về đây!

Cái tên này không biết bị gì không? Hết ở lại rồi về, hắn tưởng nó là

con rồi chắc? Nó ngước lên định chữi cho hắn một trận thì hắn đã đi mất

hút tới giữa sân trường, bây giờ sân trường đã có hai bóng người...một

người bước và một người đứng nhìn...nhìn đến khi nào không còn nhìn thấy cái bóng đó nữa...

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Nó đạp xe về nhà, một ngày bận rộn đã kết thúc, bây giờ thì nó có thể nghĩ ngơi rồi...

Nhưng sao cỗng nhà lại mở nhỉ? Thiên Bảo mở cữa cho ai vào sao?

- Thiên Bảo

- Có gì không?- Thiên Bảo từ trong nhà chạy ra

- Sao cậu lại mở nhà cữa toang hoang như vậy chứ?

Thiên Bảo nhìn cánh cữa mở, cười cười rồi dở giọng ngây thơ:

- Tôi mở cữa chờ cậu về mà

- Cái gì

Nó tròn mắt nhìn Thiên Bảo, Cái tên này có bị điên không nhỉ? Mở cữa chờ nó về ư? Một cái lý do nhảm nhí hết sức!

- Này nhé...nếu cậu đợi tôi về thì ở trong nhà được rồi, cần gì phải mở cữa ra như vậy, lỡ có ăn trộm thì sao?

Thiên Bảo vẫn không nhận tội, cậu ta trống trả bằng cái giọng không hiểu

- Không lẽ cậu không tin tôi sao?

- Tin cái gì chứ?

- Thì tin tôi có thể trông nom nhà cữa giúp cậu

Tên này nói cái gì vậy chứ?

- Không phải là tôi không tin nhưng tôi không thích nhà mình bị như vậy

Thiên Bảo bây giờ đã chuyển từ thái độ ngây thơ sang một thái độ buồn rầu:

- Nói như vậy là cậu không tin tôi chứ gì?

Nói xong Thiên Bảo bỏ vào nhà. Nó vẫn không hiểu Thiên Bảo đang nói gì?

Tên này thật là khó hiểu? Có phải tất cả những tên bị mất trí nhớ đều

như vậy không nhỉ? Nếu vậy thì chắc hắn không giận lâu đâu...Nghĩ vậy

nên nó dắt xe vào nhà và không nghĩ gì đến truyện vừa xảy ra nữa... ‘

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Nó giật mình tĩnh giấc, bây giờ trời đã sập tối không ngờ nó lại có thể

ngủ nhiều đến như vậy... Nó nhìn xung quanh, sao Thiên Bảo không kêu nó

giậy nhỉ? Rồi nó chợt nhận ra là hình như nó và cậu ta đang giận nhau

Nó mở cữa phòng bước xuống nhà, bây giờ thì nó đã cảm thấy bắt đầu đói. Nó xoa xoa cái bụng rồi đi vào bếp

Trong lòng bàn bây giờ đầy ấp đồ ăn, chắc là Thiên Bảo nấu rồi, tay nghề của cậu ấy thì khỏi chê! Rồi nó nhìn thấy một thứ, là gì vậy nhỉ? Một

miếng giấy gián trên mặt bàn với dòng chữ nho nhỏ: “ Cậu ăn cơm rồi ngủ

tiếp đi, tôi đi ngủ trước đây”Nó cất mẫu giấy rồi chạy ngay lên phòng

Thiên Bảo:

- Này, cậu định giận tôi đến bao giờ hả

Thiên Bảo mở cữa ra:

- Tôi không giận cậu

- Vậy tại sao cậu lại không ăn cơm chung với tôi

- Tại vì tôi ăn rồi- Híc! Tự nhiên cậu ta lại nói như vậy! Đúng là một câu trả lời mà nó không thể nào lường trước được!

- Nhưng rõ ràng cậu giận tôi mà, tôi đã làm gì sai chứ

- Cậu không làm gì sai à? Vậy sao cậu lại không cho tôi mở cữa nhà cậu,

không tin tưởng tôi có thể coi nhà giùm cậu, không cho tôi bước vào cuộc sống của cậu...

Tên này đang nói gì vậy chứ? Nhưng hắn nói cũng có lý... nếu đã giao nhà cho hắn thì nó phải để hắn được tự do mở cữa chứ? Nó không thể cứ nhốt

hắn trong nhà như một tên tù nhân được

- Nhưng bước vào cuộc sống của tôi thì có gì hay chứ?

- Vì tôi thích như vậy

Hắn nói xong rồi đỡ lấy đầu nó, cúi xuống và...khẽ chạm nhẹ vào trán nó...bằng môi.

Rồi hắn ngước lên lại:

- Ngày mai tất cả sẽ trở lại như cái ban đầu mà nó phải có! Nên cậu hãy yên tâm

Rồi Thiên Bảo đóng cữa lại để mặc nó đứng chết chân tại chỗ rất lâu... rất lâu... trước dư âm của nụ hôn bất ngờ đó...

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...