Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Là Mối Tình Đầu Của Em

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúng tôi có rất nhiều chủ đề chung, chúng tôi nói về tài chính, nói về thị trường, nói về lý tưởng.

Nhưng tôi vẫn không thể quên lời của Cố Thanh Linh hôm ấy.

Hôm đó, sau khi Cố Thanh Linh vội vàng cúp điện thoại video, cô ấy nói với tôi:

“Biết tại sao Lục Ngôn Trần không yêu cậu nhưng vẫn chưa chia tay với cậu không? Hoặc nói đúng hơn, tại sao Lục Ngôn Trần thích tôi nhưng vẫn chưa ở bên tôi không?”

Tôi không trả lời ngay.

Cố Thanh Linh tự gửi câu trả lời cho tôi.

【Bởi vì anh ấy nói, tôi là người sẽ vươn tới những vì sao và biển cả, tôi có một không gian rộng lớn hơn, không nên ở bên cạnh anh ấy làm vật trang trí. Nhưng cậu thì khác. Chu Di Di, thay vì nói cậu và anh ấy hợp nhau, tôi có thể nói, cô sinh ra là để dành cho Lục Ngôn Trần, dù cô có giỏi đến đâu, trước mặt anh ấy, cô cũng phải nhường bước. Là người phụ nữ có tầm nhìn hạn hẹp, tầm nhìn của cô chỉ có người đàn ông trước mắt.】

Thật thú vị.

Tôi lặng lẽ chụp màn hình và gửi cho Lục Ngôn Trần:

【Trước đây tôi nghĩ ở bên anh là vì chúng ta có cùng sở thích. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy, chúng ta thật sự không cùng đường. Tình yêu là sự đồng điệu về linh hồn, là cùng nhau tiến bước, làm sao tôi có thể vì anh mà từ bỏ sự nghiệp của mình, làm sao tôi có thể nhường bước cho anh để làm vật trang trí của anh?】

Lục Ngôn Trần tức giận, anh ta ngay lập tức gửi một tin nhắn thoại:

【Từ xưa đến nay, phụ nữ chẳng phải đều phải làm vật trang trí cho đàn ông sao? Anh đã làm sai gì sao? Em chẳng phải tự nguyện làm việc cho anh trong công ty sao?】

(*Nói được câu này thì mài chính là quái thai 12 lỗ đích đó =)) ).

Không phải vậy.

Tôi không phải tự nguyện làm việc trong công ty của Lục Ngôn Trần.

Phụ nữ cũng không phải sinh ra để làm vật trang trí cho đàn ông.

Thậm chí từng có một người đã nói với tôi:

【Tình yêu thật sự có thể khiến người ta nhường bước vì đối phương, nhưng không thể tự cho điều đó là đương nhiên và không thể nghĩ rằng sự hy sinh của đối phương là điều hiển nhiên phải có.】

Người đó còn nói:

【Nếu được, Chu Di Di, em có thể tốt hơn cả anh, không sao cả. Chúng ta đều phải trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.】

Người tốt đẹp ấy chính là Trần Tinh Hà.

15 tuổi, tôi cùng với Trần Tinh Hà lên cấp ba.

Trần Tinh Hà càng ngày càng đẹp trai, đôi mắt hoa đào xinh xắn, lông mày và nét mặt đều sắc sảo và tinh tế.

Nhưng phong thái của anh lại là kiểu ấm áp như ngọc, tao nhã.

Chỉ riêng điểm này đã khiến anh trở thành người nổi bật trong trường.

Chưa kể, Trần Tinh Hà luôn đứng nhất trong bảng xếp hạng của lớp.

Ghen tị quá.

Vừa đẹp trai, lại hiền lành và chăm chỉ, quả là một thiên tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-la-moi-tinh-dau-cua-em/chuong-7-anh-la-moi-tinh-dau-cua-em.html.]

Còn tôi thì sao.

Tôi có cơ thể phát triển với khả năng thể thao vượt trội, nhưng lại là một kẻ mù toán học.

Thật tức quá.

Nhìn vào khoảng cách giữa tôi và Trần Tinh Hà trên bảng xếp hạng, tôi cảm thấy một nỗi tự ti không rõ lý do dâng lên trong lòng.

Đặc biệt, chúng tôi là hàng xóm, nên đương nhiên sẽ bị đem ra so sánh.

Mẹ tôi thỉnh thoảng về nhà, biết điểm số của tôi: “Học kém thế này à? Não con làm sao vậy?”

Bố tôi ngồi bên cạnh cũng lên tiếng: “Cứ vui vẻ là được rồi, con gái đâu cần quá chăm chỉ. Đã có em trai rồi mà.”

Năm đó, em trai tôi vừa chào đời.

Cậu bé nhỏ xíu, trông thật là đáng yêu.

Lúc đầu tôi nghĩ bố mẹ bận công việc nên không về nhà.

Nhưng sau khi em trai ra đời, bố mẹ ở nhà mỗi ngày.

Ngay cả bố, dù mặt lúc nào cũng lạnh lùng, cũng nở nụ cười.

Tôi ôm bài kiểm tra muốn hỏi bố sao tôi làm sai câu này.

Bố đẩy tôi ra: “Đi chơi đi, đừng làm phiền bố.”

Mẹ cũng thế.

Bà ấy thà ôm em trai còn hơn là giải thích cho tôi một bài toán.

Họ rõ ràng hiểu nhưng lại như thể chẳng quan tâm đến tôi.

Tôi chỉ có thể đến tìm Trần Tinh Hà.

Ăn cơm do mẹ Trần nấu, rồi hỏi Trần Tinh Hà cách giải bài này.

Trần Tinh Hà kiên nhẫn giải thích cho tôi.

Tôi ngoan ngoãn và im lặng, ăn xong bữa cơm thì chủ động rửa chén.

Cô Trần nhìn tôi với ánh mắt đầy thương yêu: “Mẹ đã nói mà, nếu có thêm một cô con gái thì sẽ thật đáng yêu biết bao.”

“Có một thằng em trai thì tốt hơn đấy.” Tôi thì thầm “Mẹ con nói con trai mới là bảo bối.”

Cô Trần xoa đầu tôi: “Ai nói vậy, con trai hay con gái đều là bảo bối cả.”

Tôi nhìn vào khuôn mặt hiền hậu, đẹp đẽ của cô Trần và chớp mắt: “Vậy con gái phải cố gắng học hành sao ạ?”

“Đương nhiên rồi.”

Chú Trần đang giúp cô Trần làm việc nhà trong bếp: “Không học thì làm sao nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn được?”

Tôi nhíu mày nghi hoặc: “Nhưng bố con nói, thế giới của con gái là ở trong nhà, làm tốt việc nhà, làm người vợ hiền của chồng là được rồi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Là Mối Tình Đầu Của Em
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...