Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁNH SÁNG CỦA TRÂN CHÂU

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

04

Chuyện của ta?

Ta không có gì đáng để kể cả.

Ta tên là Lý Trân Châu, không nhớ chuyện gì trước năm tuổi.

Năm ta năm tuổi, Lý Gia Thôn xảy ra dịch bệnh, cha mẹ đều chết, chỉ còn lại mình ta.

Nhưng cơn sốt cao liên tục đã khiến ta bị sốt đến hỏng não.

Mỗi nhà cho ta một miếng cơm, cũng lớn lên đến sáu, bảy tuổi.

Người nông dân tốt bụng, trẻ con nông thôn hiểu chuyện sớm.

Ta nhặt củi vụn, nhặt lúa rơi, còn nhặt được hai con gà bệnh.

Mùa thu năm bảy tuổi, trời mưa to, ta ôm hai con gà bệnh trong lòng, chờ người đến nhận.

"Gà bệnh sẽ lây bệnh, không ai muốn đâu, con mang đi đi."

Hai con gà bệnh đó được nuôi lớn, gà đẻ trứng, trứng nở thành gà con.

"Trời không phụ người chăm! Nhìn Trân Châu tuy ngốc nhưng nuôi gia súc rất giỏi."

"Gà nhà người ta không đẻ trứng, gà nhà Lý Trân Châu lại đẻ trứng đôi."

Mười hai tuổi, ta nhặt được Đại Hoàng bị trẻ con ném đá.

"Ngươi cũng không ai cần sao?"

Đại Hoàng vẫy đuôi, kêu ư ử.

Đại Hoàng đến, ta có người nhà đầu tiên.

Rồi đến năm ta mười bốn tuổi, ta nhặt được Tạ Vô Trần.

Y phục hắn rách nát, hôn mê bất tỉnh, còn có một thanh trường kiếm rỉ sét được hắn ôm chặt trong lòng.

Dù vậy, cũng khó che giấu được dung mạo tựa tiên nhân, làn da trắng như ngọc, giống như một đóa sen tiên thoát tục.

Hôm đó nắng gắt, ta sợ hắn bị cháy nắng, nên đã dùng hai lá sen che nắng cho hắn.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Ta đợi một ngày, cũng chẳng thấy ai đến nói rằng đây là thứ không cần nữa, Trân Châu con cứ lấy đi.

Lý thôn trưởng từng nói với ta, thứ gì người ta không nói không cần thì không được lấy, nếu không chính là trộm cắp.

Khi mặt trời lặn, ta len lén nhìn trước ngó sau.

Lợi dụng màn đêm, ta lén lút đem Tạ Vô Trần về nhà.

Ta chống tay nhìn hắn, nhìn trái nhìn phải đều thấy thật lãng phí.

Quá lãng phí, một người đàn ông to lớn như vậy nói bỏ là bỏ.

Ta bẻ ngón tay tính toán một chút.

Trước đây nhà ta có ba người, cha ta, mẹ ta và ta.

Lý thôn trưởng nói ba người mới giống một gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sang-cua-tran-chau/chuong-3.html.]

Giờ ta có Đại Hoàng, còn có người sống sờ sờ này nữa.

Vậy hắn làm cha, ta làm mẹ, Đại Hoàng làm Trân Châu.

Hi hi, Lý Trân Châu lại có gia đình rồi.

Nhưng Tạ Vô Trần bị thương quá nặng.

Ta nấu cháo trắng và canh gà, từng chút từng chút đút cho hắn.

Đến ngày thứ ba, hắn mở mắt ra.

Việc đầu tiên là sờ đến kiếm chỉ vào ta, cảnh giác nhìn xung quanh:

“Đây là đâu? Ngươi là ai?”

Sau này ta mới biết, hắn là đệ tử kiếm tu của Lăng Trần Phong, vì phi thăng thất bại nên rơi xuống phàm trần.

Khó trách dạo trước sấm sét liên miên, thì ra là tu sĩ của Lăng Trần Phong đang độ kiếp.

Tạ Vô Trần bị thương ở lại nhà ta, chờ năm năm sau sẽ chứng đạo với trời.

Tay Tạ Vô Trần cầm kiếm, ta không nỡ để hắn cầm liềm.

Lưu đại thẩm bán đậu phụ cười ta:

“Trân Châu, không cho chồng tương lai làm việc à?”

Ta lắc đầu, lau mồ hôi:

“Hắn không phải người làm ruộng, làm hắn mệt đấy.”

“Đàn ông ăn không ngồi rồi thì được gì? Ít ra cũng phải giúp con chẻ củi chứ.” Lưu đại thẩm hừ một tiếng, “Chỉ có Trân Châu ngốc, coi cục đá là bảo bối.”

“Hắn… hắn chẻ củi lúc ngươi không thấy thôi, hắn còn biết chữ, là người đọc sách, sẽ giúp ta ghi sổ sách, đại thẩm đừng lo lắng nữa.”

Đó là lần đầu tiên ta nói dối.

Tạ Vô Trần không giúp ta chẻ củi, cũng không giúp ta ghi sổ sách.

Hắn ở lại đây là vì hắn phát hiện Lý Gia Thôn linh khí dồi dào, tu luyện lại càng thêm hiệu quả.

Ta bưng bát trứng hấp đặt trước mặt Tạ Vô Trần, nịnh nọt nhìn hắn:

“Nếu năm năm sau, hắn vẫn chưa về, có thể ở lại với ta không?”

Hắn lạnh lùng liếc ta một cái:

“Ta nhất định sẽ về Lăng Trần, đến lúc đó những gì nợ ngươi ta đều sẽ trả.”

“Ngươi không nợ ta gì cả, nếu hắn tiện, giúp ta ghi sổ sách nhé.” Ta có chút buồn bã, “Ta tính không rõ, toàn bị người ta lừa.”

“Ngu ngốc.” Tạ Vô Trần cười khẩy, “Tại sao chỉ lừa ngươi, không lừa người khác?”

Đúng vậy, tại sao chỉ lừa ta, không lừa người khác chứ.

Ta buồn bực suy nghĩ cả đêm cũng không hiểu.

Nhưng ta cho rằng Tạ Vô Trần không ghét ta, hắn chỉ ghét tất cả những kẻ ngu ngốc.

Bởi vì năm thứ ba, Thi Vũ sư muội của hắn tìm đến cửa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁNH SÁNG CỦA TRÂN CHÂU
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...