Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ánh sáng lụi tàn

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi sáng thức dậy, Tiêu Chiến lại cảm nhận được sự bình yên mà anh không thể tìm thấy trong những ngày tháng trước. Cả hai đã đi qua nhiều thử thách, vượt qua những vết thương, và giờ đây, tình yêu giữa họ đã thực sự trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Nhưng dù có nhiều hạnh phúc, vẫn không thể phủ nhận rằng, đôi khi, anh vẫn cảm thấy sự trống vắng trong lòng.

Tình yêu giữa anh và Vương Nhất Bác không còn là thứ gì đó phải chiến đấu hay nỗ lực giữ gìn nữa, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận những thiếu sót, chấp nhận những vết xước, và chấp nhận cả những lúc không thể cùng nhau. Nhưng điều quan trọng là họ đã học cách yêu nhau trong những thời điểm khó khăn nhất, và vẫn cùng nhau đứng vững.

Hôm nay, như mọi ngày, Tiêu Chiến lại tìm đến căn phòng yêu thích của mình. Anh ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố phía dưới. Cảm giác yên tĩnh luôn làm anh thư giãn, nhưng cũng làm anh nhớ lại những ngày tháng đã qua. Những lần vấp ngã, những lần cảm thấy mệt mỏi đến mức muốn từ bỏ tất cả, nhưng không bao giờ anh làm vậy. Không phải vì anh không thể, mà vì anh biết, có một người đang đợi anh, một người sẵn sàng ở lại cùng anh bất chấp tất cả.

Vương Nhất Bác bước vào phòng, đôi mắt cậu đầy dịu dàng. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chiến. Họ không cần nói nhiều, vì cả hai đều hiểu rằng, sự im lặng này mới là điều quan trọng nhất. Trong thế giới đầy tiếng ồn ào và áp lực này, họ đã học cách tìm thấy sự thanh thản trong chính nhau.

“Anh nghĩ, chúng ta đã đi qua tất cả rồi đúng không?” Tiêu Chiến phá vỡ sự im lặng, giọng anh nhẹ nhàng, nhưng trầm lắng.

Vương Nhất Bác gật đầu, ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời bắt đầu khuất dần. “Đúng vậy. Nhưng em nghĩ, chúng ta sẽ còn tiếp tục đi cùng nhau. Chỉ cần chúng ta biết cách lắng nghe nhau, và chấp nhận những điều không thể thay đổi.”

Tiêu Chiến cảm nhận được sự chân thành trong câu nói của Vương Nhất Bác. Cậu không hứa hẹn gì quá lớn lao, nhưng chính sự kiên định trong lời nói ấy làm cho trái tim Tiêu Chiến cảm thấy ấm áp. Mọi thứ không phải lúc nào cũng phải hoàn hảo, nhưng chỉ cần họ có nhau là đủ.

Vương Nhất Bác quay sang, ánh mắt cậu trong suốt, không giấu giếm cảm xúc. “Anh biết không, em đã từng sợ rằng chúng ta sẽ không thể vượt qua tất cả. Nhưng giờ, em hiểu rằng không phải tất cả mọi thứ đều có thể được giải quyết ngay lập tức. Đôi khi, chỉ cần thời gian và sự kiên nhẫn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sang-lui-tan/chuong-18-lang-le-chap-nhan.html.]

Tiêu Chiến mỉm cười, trong lòng anh không còn những cảm giác mơ hồ, những hoài nghi đã từng ám ảnh anh. Vương Nhất Bác chính là điều anh cần, là người mà anh không thể sống thiếu. Và anh cũng hiểu rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng trọn vẹn, nhưng nếu có thể tiếp tục đi bên nhau, dù có phải đối diện với bao nhiêu thử thách, anh cũng sẵn sàng.

Tien

Ngày qua ngày, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác tiếp tục sống cuộc sống của mình, không còn sự gấp gáp hay lo lắng về tương lai. Họ biết rằng, cuộc sống là một hành trình dài, và điều quan trọng nhất là họ luôn có nhau trong mỗi bước đi.

Vào một buổi tối, khi trời đã khuya, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi bên nhau trên ghế sofa, im lặng nhìn những ngọn đèn xa xa. Tiêu Chiến cảm thấy sự bình yên trong lòng, một sự bình yên mà trước đây anh không bao giờ nghĩ mình sẽ có.

“Anh yêu em,” Tiêu Chiến thì thầm, cảm giác nhẹ nhàng nhưng cũng sâu lắng.

Vương Nhất Bác nhìn anh, đôi mắt cậu lấp lánh, như chứa đựng cả bầu trời. “Em cũng yêu anh, Tiêu Chiến. Mãi mãi như vậy.”

Cả hai không cần thêm lời nói nào nữa. Họ đã tìm thấy sự an yên trong chính nhau, đã học cách yêu và chấp nhận nhau với tất cả những khuyết điểm và thiếu sót. Trong tình yêu, không có gì hoàn hảo, nhưng chính sự chân thành và kiên định đã tạo nên một tình yêu mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì.

Họ ngồi đó, trong sự im lặng, nhưng trái tim của cả hai đều đang cùng chung nhịp đập. Tình yêu này, dù đã trải qua bao nhiêu bão giông, vẫn bền bỉ, không bao giờ tan vỡ. Và khi bình minh lên, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác sẽ tiếp tục đi bên nhau, bước đi vào một tương lai không chắc chắn, nhưng chắc chắn có nhau.

Họ đã học được cách yêu trong im lặng, yêu trong sự chấp nhận và kiên nhẫn. Và đó, chính là tình yêu đích thực.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ánh sáng lụi tàn
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...