Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁNH TRĂNG CỦA CHIÊU CHIÊU

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng nói truyền đến, trầm thấp lại dịu dàng.

Tay Bùi Chiếu Dã rất lớn, rất ấm, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, mười ngón đan xen, trân trọng như bảo vật.

Ta hơi căng thẳng, tay không khỏi đổ mồ hôi.

Đi được hai bước, bỗng nhiên ta phát hiện, không chỉ lòng bàn tay ta đang đổ mồ hôi, mà lòng bàn tay hắn cũng vậy.

Thì ra hắn cũng sẽ căng thẳng.

Từ Thẩm phủ đến Bùi phủ, tổng cộng chưa đầy hai dặm đường.

Kiệu hỉ lắc lư, vừa dài vừa ngắn.

Nhân lúc không ai chú ý, ta lén lút vén nhẹ một góc khăn che mặt.

Đúng lúc này, rèm kiệu cũng đột nhiên bị vén lên một khe hở.

Ta nín thở.

Bùi Chiếu Dã cưỡi ngựa, cúi người tới, một gương mặt tuấn tú ở ngay sát bên.

Hắn cười một tiếng.

Nhanh chóng nhét vào lòng ta một chiếc bánh hỉ.

Vẫn còn ấm.

"Nàng đừng để mình bị đói."

Bánh hỉ đưa vào miệng, ngọt đến ngây ngốc.

Giữa trăm công nghìn việc, hắn vẫn nhớ ta đã một ngày chưa ăn gì.

Khóe mắt ta hơi cay xè.

Ta phát hiện hắn luôn như vậy, không nói thích, không buông lời hứa suông, nhưng lại âm thầm đặt mọi chuyện vào lòng.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Cho dù tâm ý không dấu vết này rất dễ bị ta bỏ qua.

--- Chương 14 ---

Ngày mười lăm tháng ba là đại hôn của Tạ Trường Quân.

Ngày này tiếng trống chiêng vang dội khắp trời, trong ngoài Phủ Tướng quân giăng đèn kết hoa rực rỡ, ngay cả nhà kho khuất nẻo nhất cũng treo đầy lồng đèn đỏ.

Tạ Trường Quân khoác lên mình hồng bào, hỏi: "Đi xem thử, phu nhân đã chuẩn bị xong chưa?"

Trong phủ chỉ có một vị phu nhân, chính là Lâm Ngọc.

Hạ nhân tưởng lời hắn nói chỉ là nàng ta.

Đi rồi trở về, đáp: "Phu nhân đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Tạ Trường Quân chau mày.

Từ Phủ Tướng quân đến Thẩm phủ, đi về nhanh nhất cũng phải mất nửa canh giờ. Tiểu tư này, trở về quá nhanh.

"Đã đến Thẩm phủ chưa? Gặp Thẩm Chiêu chưa?"

Hắn bỗng dưng có chút bồn chồn.

Hạ nhân đầy nghi hoặc, tưởng hắn hỏi Thẩm Chiêu có đến dự tiệc hỷ không, liền lập tức cưỡi ngựa chạy đến Thẩm phủ.

Sau khi trở về, thấy Tạ Trường Quân vẻ mặt không vui, liền cẩn thận trả lời: "Thẩm tiểu thư đang ở trong phủ, lát nữa sẽ sang dự tiệc ạ."

Tạ Trường Quân gật đầu hài lòng.

Sắp đến giờ lành.

Bà mai đẩy cửa bước vào, mặt mày tươi cười: "Tướng quân, giờ lành đã đến, nên bái đường rồi ạ!"

Tạ Trường Quân vẻ mặt đầy sát khí.

Vì hạ nhân làm việc không chu đáo, ngay cả quy trình thành thân cũng không nắm rõ.

"Bái đường cái gì? Vẫn chưa đi nghênh hôn."

"Người đâu, chuẩn bị ngựa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trang-cua-chieu-chieu/chuong-9.html.]

Bà mai sững sờ, nghi hoặc nói: "Tân nương tử không phải đã ở trong phủ rồi sao?"

"Cái này... nghênh hôn, chỉ cần tướng quân dắt phu nhân đi một vòng trong phủ là được rồi, không cần ra phố."

"Ôi! Không phải! Tướng quân, ngài muốn đi đâu?"

Tạ Trường Quân trong lòng run lên.

Một dự cảm không lành tràn ngập toàn thân.

Hắn nói:

"Thẩm Chiêu, đi Thẩm phủ nghênh hôn, hôm nay ta muốn cưới hai phòng thê thiếp."

Sắc mặt bà mai chợt biến, chiếc khăn suýt rơi xuống đất.

Sống sáu mươi năm, chưa từng gặp chuyện hoang đường đến mức này.

"Tướng quân hồ đồ rồi sao? Thẩm tiểu thư hai hôm trước đã gả cho Bùi Chỉ huy sứ rồi! Tính ra, hôm nay là ngày nàng hồi môn."

"Cái này... nghe nói Bùi đại nhân cũng đã mở tiệc mời tướng quân, tướng quân không biết sao?"

"Không thể nào!"

Trong mắt hắn phút chốc nổi lên sóng to gió lớn.

Lúc này, khách khứa trong phủ đã lục tục đến nơi.

Nghe thấy hắn cao giọng hô hoán.

Mọi người đều nhìn về phía này.

Ngoài cửa, khách đến dự lễ cũng tấp nập không dứt.

"Ôi? Tạ tướng quân, ngươi muốn đi đâu?"

Dưới bao ánh mắt dõi theo, Tạ Trường Quân giật phăng bông hoa hỷ trên ngực, xông ra ngoài cửa lớn, giật lấy con bạch mã, phi lên lưng ngựa.

Nhanh như gió lốc, khiến mọi người khó hiểu.

"Phu quân!"

Lâm Ngọc vén váy, lảo đảo đuổi theo.

Trâm cài kêu leng keng, nàng ta ngã trên ngưỡng cửa, khóc lóc lê hoa đái vũ.

"Phu quân, chàng quay lại, chàng muốn đi đâu..."

"Đừng bỏ rơi thiếp!"

Tạ Trường Quân làm như không nghe thấy, không quay đầu lại, lần đầu tiên cảm thấy thế nào là lòng nóng như lửa đốt.

--- Chương 15 ---

Dưới gốc hải đường Tây Phủ, trên bàn đá bày một bộ cờ.

Ta và Bùi Chiếu Dã mỗi người ngồi một bên.

Chàng bỗng đưa tay, hái một đóa hải đường cài lên tóc ta.

"Cảm ơn."

Gió xuân thổi qua.

Hoa rụng đầy sân.

Ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào.

Ta như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn về phía đông.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tạ Trường Quân khoác hồng bào đứng dưới hành lang, vạt áo dính đầy bụi đất, kim quan xiêu vẹo.

Trong tay vẫn cầm roi ngựa.

Vị tân lang này thê thảm vô cùng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁNH TRĂNG CỦA CHIÊU CHIÊU
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...