Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ánh Trăng Rừng Sâu

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

06

Đầu óc tôi "Ù" một tiếng.

Sao có thể chứ.

Nếu anh bị vô sinh, vậy đứa bé trong bụng tôi là của ai?

Đoàn xe tắc nghẽn đã lâu, cuối cùng cũng thông.

Cố Sâm nhìn về phía trước, nhàn nhạt hỏi: "Em thì sao, từ khi nào yêu người đó?"

"Em thích anh ấy từ hồi cấp ba." Tôi khàn giọng trả lời: "Chỉ là gần đây mới có cơ hội... thừa nước đục thả câu."

Anh đột ngột đạp phanh, quay đầu lại nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp: "Đừng yêu quá hèn mọn, đàn ông sẽ không trân trọng."

Tôi "hừ" một tiếng cười: "Anh nói đúng!"

Phía sau tiếng còi xe inh ỏi cùng tiếng chửi bới.

Xe tăng tốc, giọng anh trở lại bình thường: "Hẹn một buổi đi, tôi mời anh ta ăn cơm."

Tôi cười khẩy: "Với tư cách là chồng cũ sao?"

"Với tư cách là đàn anh khóa trên!" Giọng anh lạnh lùng vang lên trong xe: "Tôi sớm nên ly hôn với em, không ngờ lại làm lỡ dở em nhiều năm như vậy."

Tối đó, tôi gọi điện cho đứa bạn thân.

"Nói bậy bạ gì vậy, nếu anh ta vô sinh, vậy đứa bé này là do mày tự thụ tinh chắc?"

Tôi vén rèm cửa: "Hôm đó, anh ấy đi khám ở bệnh viện cùng Chu Tiểu Băng..."

"Ý mày là, Chu Tiểu Băng đã động tay động chân?" Bạn thân tôi bừng tỉnh: "Chắc chắn là vậy rồi, vậy thì mày mau nói cho Cố Sâm biết, còn cả chuyện cô ta từng mang thai nữa."

Thực ra chuyện cô ta từng mang thai, tôi chỉ nghe đàn chị nói là ở nước ngoài có gặp cô ta và một người đàn ông trung niên đi tư vấn chuyện sinh nở.

Hôm đó tôi chỉ dọa cô ta một chút, không ngờ cô ta lại lchột dạ, tự sa vào bẫy.

"Tao không có bằng chứng xác thực, nhưng mày thấy vấn đề giữa tao và Cố Sâm là do Chu Tiểu Băng sao?"

Không phải cô ta.

Kể cả không có cô ta, Cố Sâm cũng sẽ không yêu tôi.

Cố Sâm đặc biệt cố chấp trong chuyện gặp cha đứa bé, liên tục thúc giục tôi ba lần.

Tôi không tìm được người thích hợp, cứ lần lữa mãi.

Nhưng Chu Tiểu Băng lại tìm đến tôi.

"Anh ấy sẽ không tin đứa bé là con anh ấy đâu, cô nên phá bỏ sớm đi."

"Chẳng lẽ cô muốn đứa nhỏ giống cô, vừa sinh ra đã không có ba, bị mọi người khinh thường?"

Đôi mắt tôi đột nhiên co lại.

Đây là bí mật tôi giấu rất kỹ, là vết thương không muốn cho người khác thấy, sao cô ta lại biết được?

07

Chu Tiểu Băng đắc ý nói: "A Sâm nói cho tôi biết, bảo tôi đừng chấp nhặt với cô."

Hóa ra nỗi đau của tôi lại là vật an ủi người yêu của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-trang-rung-sau/chuong-67.html.]

Tôi phản bác: "Vậy còn cô, cô định nói dối như thế nào?"

"Cô không cần quan tâm, chỉ cần tôi nói gì anh ấy cũng sẽ tin. Bởi vì... anh ấy yêu tôi!"

Cố Sâm đột nhiên trở nên ân cần.

Buổi sáng sẽ cố tình đi đường vòng để đưa tôi đến cơ quan, buổi tối tan làm cũng đến đón.

Các đồng nghiệp đều ghen tị vì tôi tìm được một người chồng tốt.

Mùa thu trời tối sớm, hoàng hôn buông xuống, đèn đường lần lượt sáng lên.

Anh mặc chiếc áo khoác màu lạc đà, đứng dưới gốc cây long não to lớn, nhìn về phía tôi từ xa,

giống như vẫn là chàng trai đã cứu tôi khỏi biển lửa khi mới gặp.

Sự ân cần này, vừa ngọt ngào vừa độc địa.

"Em có thể tự đi xe."

"Tôi đã tra rồi, ba tháng đầu phải đặc biệt chú ý, trước khi bạn trai em đi công tác về, tôi sẽ tạm thời thay thế anh."

Tôi xoa xoa cái bụng vẫn còn phẳng lì, trong lòng hỗn độn.

Anh đưa tôi đến tiệm cháo mà tôi thích nhất.

Bát cháo nóng hổi khiến cả người tôi ấm áp, trong làn hơi nghi ngút, khuôn mặt góc cạnh của anh trở nên dịu dàng.

"Ăn no chưa?"

"Rồi."

Anh đặt đũa xuống, nhẹ giọng nói: "Quân Quân, Tiểu Băng không thể sinh con, chuyện em mang thai đừng nhắc nhiều trước mặt cô ấy."

Bát cháo còn lại chưa kịp tan hết hơi nóng, ngưng tụ thành vô số mảnh băng nhỏ, đ.â.m mạnh vào mắt tôi.

Hóa ra, sự ân cần của anh mấy ngày nay đều là để lót đường cho câu nói này.

Dạ dày cuộn trào, tôi ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo.

Bát cháo vừa làm ấm cơ thể tôi, giờ đây lại như một lời nguyền rủa thiêu đốt tôi.

Cố Sâm đứng dậy vỗ lưng cho tôi nhưng tôi lại tránh anh.

Dạ dày đã nôn hết sạch nhưng cơn buồn nôn vẫn không thể dừng lại.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào người đàn ông cau mày đối diện: "Cố Sâm, nếu em nói Chu Tiểu Băng đã mang thai con của người đàn ông khác khi chia tay anh, anh có tin không?"

Cố Sâm cau mày.

"Cái tờ báo cáo khám vô sinh của anh là do cô ta đổi, anh có tin không?"

Anan

Sắc mặt Cố Sâm lạnh đi: "Quân Quân, Tiểu Băng không phải người như vậy."

"Anh tin cô ấy."

Quả nhiên.

Người được yêu, mãi mãi sẽ được tin tưởng.

Tôi cong môi với anh, từ từ nở nụ cười: "Cố Sâm, anh có tóc bạc rồi, để em nhổ giúp anh."

Anh khựng lại, dường như không theo kịp suy nghĩ của tôi.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, tôi nhổ hai sợi tóc có cả nang tóc từ đỉnh đầu anh: "Nhìn nhầm rồi, chỉ có một sợi bạc."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ánh Trăng Rừng Sâu
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...