Chồng tôi vừa nhận thưởng Tết một trăm nghìn tệ. Tôi vui lắm, trong đầu đã tính sẵn sẽ lì xì rộng rãi cho hai bên, rồi mua chút đồ ngon để nhà có không khí năm mới.
Nhưng tối đó anh về tay không, tài khoản vẫn y nguyên.
Tôi hỏi, anh chỉ bình thản nói như thể chuyện rất đỗi tự nhiên:
“Anh chuyển hết cho ba rồi. Ông ấy giỏi quản lý tiền bạc hơn, giữ giúp tụi mình.”
Nghe vậy, lòng tôi bỗng lặng xuống, chẳng biết nên nói thêm điều gì.
Hôm sau, tôi gom chút tiền lương còn lại, mua vài cọng rau xanh và một miếng thịt nhỏ để chuẩn bị bữa cơm Tết.
Anh nhìn thấy liền cau mặt:
“Tết nhất mà em làm sơ sài vậy sao?”
Tôi khẽ mỉm cười, giọng bình thản nhưng lạnh như gió cuối năm:
“Ít quá hả? Vậy… anh xin ba anh thêm tiền mà mua.”
01
“Lâm Vãn, thái độ gì đây hả?” Giọng Chu Dực đột ngột lớn tiếng, mang theo sự tức giận bị chạm tự ái.
Chiếc áo khoác còn vắt trên lưng ghế sofa, cà vạt xộc xệch, cả người toát lên vẻ mệt mỏi và khó chịu sau một ngày bôn ba.
Trên bàn ăn chỉ có hai đĩa: một đĩa rau, một đĩa thịt lưa thưa vài miếng.
Bên cạnh chiếc bàn trống không, nhìn càng thêm thê lương.
Tôi không nhìn anh ta, chỉ dùng đũa đảo cơm trong bát, từng hạt gạo va vào thành bát sứ phát ra tiếng lách cách thanh lạnh và cô đơn.
“Thái độ gì à? Là thái độ trình bày sự thật.” Giọng tôi bình thản, bình như mặt nước c.h.ế.t lặng.
“Ba anh giúp giữ tiền thì có gì sai? Ông ấy là ba anh mà! Không lẽ ông ấy hại vợ chồng mình chắc?” Ngực Chu Dực phập phồng dữ dội, anh ta cảm thấy lòng hiếu thảo của mình bị tôi xem thường như cỏ rác.
Cuối cùng tôi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ cùng nhau đi hết đời.
Mặt anh ta vì kích động mà đỏ bừng, trong mắt toàn là oán trách.
“Chu Dực, thứ nhất, đó là tài sản chung của vợ chồng, không phải tiền riêng của anh. Thứ hai, anh không hề hỏi ý kiến tôi, đã tự ý quyết định. Anh đã tước đoạt quyền được biết và quyền phân phối của tôi.”
Từng chữ tôi nói rõ ràng, không lẫn chút cảm xúc.
Lý lẽ luôn lạnh lùng, và cũng là thứ sắc bén nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-anh-giu-ho/1.html.]
Anh ta bị nghẹn họng, sắc đỏ trên mặt dần rút đi, chuyển sang tái xanh vì thẹn quá hóa giận.
“Nói chuyện với em không xong! Em là loại người ích kỷ, trong đầu chỉ nghĩ đến tiền!”
Không phản bác được bằng lý lẽ, anh ta chỉ còn biết trút lên tôi một cái mũ chụp vô lý.
“Rầm!”
Cánh cửa chống trộm bị đập mạnh đóng sầm lại, cả căn nhà như rung lên.
Canh trong bát cũng dậy sóng, gợn lên từng vòng lan rộng.
Tôi vẫn ngồi yên, không nhúc nhích, cho đến khi sóng nước hoàn toàn lặng xuống.
Trong nhà chỉ còn tiếng vo ve của tủ lạnh, trống trải đến phát hoảng.
Tôi gắp một miếng thịt, cho vào miệng, nhai một cách máy móc.
Thịt thì mặn, rau thì nhạt, nhưng lưỡi tôi đã chẳng còn cảm nhận được vị gì nữa.
Điện thoại trên bàn rung điên cuồng, màn hình hiện lên hai chữ “Ba gọi”.
Là Chu Kiến Quốc.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên đó, như đang nhìn một người xa lạ.
Tôi không bắt máy, cũng không cúp, cứ để nó reo như vậy, như một thứ chuông thúc mạng.
Chuông cuối cùng cũng im.
Nhưng chưa đầy vài giây sau, lại một cuộc gọi khác vang lên – lần này là mẹ chồng.
Tôi vẫn không động đậy.
Chu Dực – người chồng tốt của tôi, hành động đầu tiên sau khi đập cửa bỏ đi, chính là chạy về méc ba mẹ, khóc lóc cầu xin.
Anh ta không phải một người đàn ông trưởng thành, mà chỉ là một đứa trẻ to xác sống bám vào gia đình gốc của mình.
Điện thoại cuối cùng cũng chịu yên lặng.
Tôi đặt đũa xuống, đi đến phòng khách, kéo ngăn tủ thấp nhất dưới kệ tivi.
Bên trong là giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, cùng một quyển sổ mỏng.
Tôi mở quyển sổ đó ra.
Trên đó là chữ ký của hai người, trắng đen rõ ràng viết:
“Sau khi kết hôn, thu nhập từ lao động của cả hai bên là tài sản chung của vợ chồng, mọi khoản chi tiêu lớn phải do hai bên cùng bàn bạc quyết định.”
--------------------------------------------------