Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BA NGÀN CÕI

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7.

Bị Hoàng thượng đánh xong ngày thứ mười, Trích Tinh Các bỗng trở nên vắng vẻ.

Khi ta cảm thấy chán nản, Yến Nguyệt lại càng chạy đến Trích Tinh Các thường xuyên hơn, nhưng ngày nào cũng chỉ hướng Phật Tổ cầu tài.

Ta hừ một tiếng: "Có tiền thì hoang phí, không có tiền thì lại cầu Phật Tổ phải không?"

"Thời gian trước có thiên tai tuyết rơi, tiền của bổn cung đều dùng để mua gạo phát cháo,

hôm qua ở phố Tây thấy một bộ trang sức mà cũng không có tiền mua."

Trưởng công chúa gắt gao nắm lấy tay ta: "Quốc sư, Phật Tổ sẽ thực hiện nguyện vọng của bổn cung chứ?"

Ta rút tay ra: "Đi cầu Hoàng Thượng hoặc hai người anh của công chúa thì nhanh hơn cầu Phật Tổ."

"Oh."

Yến Nguyệt hiểu ý nhìn ta, rồi thẳng thắn đưa tay về phía ta: "Quốc sư tỷ tỷ xinh đẹp tâm tốt, xin xin tỷ đấy!"

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Ta suýt nữa nghẹn lại, hoảng hốt bịt miệng Yến Nguyệt, chỉ cảm thấy đã rơi vào tay huynh đệ nhà họ.

"Quốc sư yên tâm, nếu không phải hôm đó bổn cung ngã vào lòng Quốc sư, bổn cung cũng không phát hiện ra."

Yến Nguyệt chỉ tay về phía Phật Tổ: "Nhưng Quốc sư yên tâm, bổn cung thậm chí còn không nói với phu quân."

Ta ngao ngán kéo từ trong gối lôi ra mười tờ ngân phiếu: "Chỉ có bấy nhiêu thôi!"

"Ngươi tiêu một nửa, nửa còn lại giúp ta mua lương thực gửi đến trại dân gặp nạn!"

Nhìn bóng dáng Yến Nguyệt vui vẻ rời đi, ta hơi ngẩng đầu để không cho nước mắt rơi xuống.

Hết rồi, tiền của tỷ cũng hết rồi.

Thiện Uyên không biết từ lúc nào đã đứng lặng lẽ sau lưng ta: "Có vẻ làm Quốc sư kiếm rất nhiều tiền nhỉ!"

Ta lườm hắn, lắc chiếc túi rỗng: "Hết rồi, đều hết rồi."

Thiện Uyên ngồi xuống bên cạnh ta, thở dài liên tục: "Lý đại nương thắt cổ tự vẫn ở cửa Kinh Triệu Phủ Doãn.

"Xung quanh toàn là đơn thư tố cáo Hoàng Thượng, cho rằng vì Quân không trị, coi mạng người như cỏ rác, không thể kể xiết."

Ta thở dài, cảm thấy không ổn: "Lý đại nương làm sao có thể biết được những điều này?"

Thiện Uyên mở miệng, chưa kịp nói thì Hoàng Thượng đã gọi ta vào Cần Chính Điện diện thánh.

Hoàng Thượng nói muốn ta viết một bức thư chúc mừng về điềm lành từ trời: "Quốc sư được lòng dân, trẫm cũng muốn nghe lời khuyên của Quốc sư."

Ta chỉ cảm thấy người trong cung quả thật đều là những người thông minh, mọi việc đều tính toán kỹ lưỡng.

Ta thân thiết hỏi Hoàng Thượng có thể cho mượn một văn thần giỏi viết bốn câu đối không, như vậy Hoàng Thượng cũng sẽ yên tâm hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-ngan-coi/chuong-4.html.]

Hoàng Thượng nói Yến Lâm sẽ đến Trích Tinh Các giúp ta viết thư chúc mừng, ta trở về ngoan ngoãn đợi Yến Lâm đến giúp ta.

Nhưng Yến Lâm không đến, Yến Độ thì lại đến.

Yến Độ nói giờ là thời điểm nhiều việc, lại còn phải đi Thục để giao quân lương, đặc biệt đến cầu một quẻ.

Nhưng Yến Độ không cầu Phật Tổ, chỉ cầu quẻ.

Ta không nghe thấy tiếng lòng của Phật Tổ, chỉ có thể mơ hồ nói những câu sáo rỗng: "Vương gia, mọi thứ tùy theo lòng."

Yến Độ nghe vậy cũng thật sự tùy theo lòng, hắn nắm tay ta, ta nhìn xuống bộ nam trang trên người, chỉ cảm thấy đau đầu.

Phật Tổ ở ngay dưới mí mắt mà hai chúng ta lại làm cái chuyện này?

Ta nói sao hắn không đồng ý tứ hôn do Hoàng Thượng ban, hóa ra tay áo đã bị đứt rồi.(ý nói vương gia thích đàn ông.)

Ta ngượng ngùng cho hai tay vào trong tay áo: "Vương gia cũng đừng quá tùy theo lòng nhé."

Yến Độ nói cho ta thời gian để suy nghĩ: "Bản vương có thể cho ngươi nhiều hơn cả Tề Lâm

Ta cảm thấy Yến Độ nói không đúng, vì Yến Lâm đang cầm hai giỏ thức ăn đến, một giỏ bánh ngọt, một giỏ chân giò.

Yến Độ đến đây tay không, chỉ mới mở miệng đã vẽ ra viễn cảnh đẹp, ta tự giác mở giỏ thức ăn, lật bánh ngọt ăn: "Hôm nay Yến vương đến."

"Hắn ta chắc không biết ta là nữ, nhưng hắn nói nếu ta đồng ý, có thể làm khách quý của hắn."

Yến Lâm phun trà ra: "Hắn nói gì vậy?"

Ta mặt đầy chính khí: "Chính là như vậy, không phân biệt đạm bạc!"

Yến Lâm nhanh nhẹn từ hộp trên bàn lôi ra viên Tiêu Dao Hoàn, nhai mạnh ba viên.

"Vương gia, cái này là Tiêu Dao Hoàn, chữa nhiệt."

Ta từ túi ra lôi ra viên Sơn Tra Hoàn: "Cái này mới là Sơn Tra Hoàn, tiêu hóa."

Yến Lâm liếc nhìn ta: "Ba đĩa điểm tâm đều vào bụng ngươi, bổn vương chính vì nóng trong người mới nhai Tiêu Dao Hoàn của ngươi."

Ta nhún vai: "Vậy ta để Thiện Uyên gửi cho ngươi một ít nhé."

Yến Lâm nhai mạnh hơn, còn ném cho ta một quả b.o.m lớn: "Thiện Uyên là người của Yến vương."

Ta hoảng hốt vội vàng che miệng Yến Lâm: "Trời ơi, vậy thuốc Thiện Uyên cho, ngươi còn dám ăn?"

Yến Lâm không để ý đến tA, nuốt sạch: "Ngươi ban ngày nhai ban đêm nhai, nếu có độc thì trước tiên độc ngươi thôi."

Ta cúi đầu không dám nhìn vào mắt Yến Lâm: "Thần, thần rất quý mạng sống, chưa từng ăn Tiêu Dao Hoàn do Thiện Uyên cho.

"Thần ăn đều là Sơn Tra Hoàn tự mình chuẩn bị."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BA NGÀN CÕI
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...