Kể từ sau lần “tâm sự” hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và Tống Thanh Thì dường như đã được gỡ bỏ lớp bụi mờ, cuối cùng hé lộ phần nổi dưới mặt băng.
Anh ta bắt đầu đưa tôi tham gia một vài buổi tụ tập với bạn bè của mình, đồng thời thẳng thắn giới thiệu mối quan hệ của chúng tôi.
Điều này tạo cho mọi người cảm giác như tôi là người cuối cùng có thể khiến anh ta quay đầu khỏi cuộc sống phóng túng của mình.
Nếu không phải trong mắt mọi người ở đó đều đầy vẻ đang xem kịch, những ai thiếu định lực có lẽ thực sự sẽ bị mê hoặc trong sự dịu dàng của anh ta.
Khi thời cơ đã chín muồi, tôi dần dần xâm nhập vào cuộc sống của anh ta.
Bắt đầu cùng anh ta “tâm sự”.
Bắt đầu kể cho anh ta nghe về những “nỗi đa u” của mình.
Và câu chuyện đầu tiên sẽ bắt đầu từ gia đình.
Trên đường về sau bữa tối, tôi nghiêng người, không rời mắt khỏi Tống Thanh Thì.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của tôi, anh ta bật cười hỏi: “Nhìn gì vậy?”
Tôi chống cằm tiếp tục nhìn anh ta, trả lời có vẻ như hờ hững nhưng thực chất là đầy toan tính: “Nhìn anh.”
Tống Thanh Thì không ngờ tôi lại đáp thẳng thắn như vậy, có chút ngẩn người.
Một lúc sau, trong không gian yên tĩnh, anh ta bật cười.
Tiếng cười có chút khàn khàn, cũng phảng phất chút cảm tính, đầy sức hút.
“Em giỏi lắm đấy, Lâm Ngôn Trĩ, bây giờ còn biết bày trò với anh nữa cơ.”
“Hehe~”
Tôi nở nụ cười hạnh phúc nhìn anh ta, trông như một cô gái với cả trái tim đều dành cho người mình yêu.
Trà Sữa Tiên Sinh
Mặt ngoài thì cười, trong lòng tôi thì chửi thầm. Nhưng những lời cần nói vẫn phải nói.
Tôi nhìn anh ấy, chậm rãi lên tiếng:
“Thanh Thì, có anh bên cạnh, thật tốt.”
“Anh tốt à?”
“Ừ, dù sao thì anh cũng rất tuyệt.”
Anh ta bị tôi khen liên tục, có chút ng ại ngùng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bac-thay-pua/chuong-6.html.]
“Thế anh tốt ở điểm nào? Em nói thử xem.”
“Vì hôm nay trong lúc ăn cơm, anh đã giúp em sắp xếp lại bát đũa.”
Tống Thanh Thì ngay lập tức nhìn tôi với vẻ khó tin: “Chỉ thế thôi mà gọi là tốt à?”
Tôi nghiêm túc gật đầu: “Ừ, thế gọi là tốt, vì anh giống mẹ em.”
“Mẹ em?”
Anh ta càng thêm bối rối, trong giọng nói còn chút khó chịu vì tôi ví anh ấy với “mẹ”.
Tôi giả vờ không nhận ra, tiếp tục tô vẽ bức tranh:
“Ừ, mẹ em. Khi tôi còn nhỏ, mẹ cũng làm y như anh hôm nay, dùng nước sôi tráng lại bát đũa, sắp xếp gọn gàng.”
Anh ấy dở khóc dở cười: “Chí hướng của em chỉ đến vậy thôi à, Lâm Ngôn Trĩ? Một việc làm đơn giản thế mà cũng làm em cảm động.”
“Nói thật, em là bạn gái anh, chăm sóc em chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao.”
Lời này không chỉ khiến anh ta tự nâng cao bản thân mà còn tỏ ra như một người bạn trai lý tưởng.
8
Tôi không đáp lại.
Vì kịch bản đã được xây dựng đến đây, tất nhiên không thể để anh ta nắm quyền kiểm soát cảm xúc. Cao thủ đấu trí, thắng bại thường chỉ quyết định trong khoảnh khắc.
Tôi lập tức lắc đầu, thu lại ánh mắt hạnh phúc nhìn anh ta, thay vào đó là biểu cảm thoáng buồn.
Tôi bắt đầu kể cho anh ta nghe một câu chuyện — một câu chuyện về người mẹ đã giúp tôi dọn bát đũa, tất nhiên, là câu chuyện mà “cô giáo Lâm” tôi tự nghĩ ra.
Trong câu chuyện đó, tôi có một tuổi thơ không hạnh phúc.
Nguyên nhân của bất hạnh này đến từ cuộc hôn nhân đổ vỡ của bố mẹ tôi.
Điều này khiến người mẹ từng cẩn thận tráng bát đũa cho tôi bằng nước sô i trước bữa ăn dần dần từ yêu thương trở thành gh))ét b))ỏ. Thậm chí cuối cùng còn nói ra những lời như: “Đúng là đồ sao chổi, biết thế này thì đã chẳng sinh ra mày!”
Câu chuyện thật đơn giản, nhưng hiệu quả tôi muốn đạt được thì không hề đơn giản.
Bởi vì tôi nói với Tống Thanh Thì rằng chính vì tôi có một tuổi thơ bất hạnh như vậy, tôi mới không thể tin vào tình yêu.
Nhưng bây giờ tôi đã gặp được anh ta, sự hiện diện của anh ta khiến tôi muốn tin vào thứ tình yêu mơ hồ ấy.
Nói chung, chiếc bánh vẽ này, tôi vẽ cho anh ta thật to và thật tròn.
#trasuatiensinh
--------------------------------------------------