Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BẠCH CỐT VÀ HỒ LY

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu ý : Bắt đầu từ chương nay là bản edit của nhà Đồng nên có chút thay đổi về xưng hô và tên gọi ( vd cáo / hồ ly cho phù hợp ạ )

Quản gia dẫn ta đến một tiểu viện hẻo lánh cỏ dại mọc um tùm, ta vừa nhìn đã thấy trong viện có một cái giếng. Ta mừng rỡ, ba bước làm hai bước, "tăng" một tiếng liền nhảy vào trong.

Quản gia kinh hãi kêu lớn: 「Người đâu! Phu nhân tự sát rồi!」

Âm thanh này chói tai nhọn hoắt, giống như đám chim lợn trong núi đang gào thét, ta bị kêu làm cho phiền lòng, bèn thi triển một pháp thuật phong kín miệng Quản gia.

Ta ở dưới giếng lặng lẽ cởi ra một phần tấm da, cầm trong tay nhẹ nhàng vò xoa. Da người vốn mỏng manh, tuyệt đối không thể vò hỏng được.

Quản gia tuy không thể kêu, nhưng vẫn có thể chạy, lão ta một mạch chạy như điên ra ngoài gọi rất nhiều người quay lại.

Ta vừa mới giặt xong mặt phải, liền bị một tên hộ viện cao to vạm vỡ từ trong giếng vớt lên. Ta bực dọc lẩm bẩm rằng: 「Gì thế hả? Còn mặt trái chưa giặt xong mà?」

Ta dùng sức giằng khỏi tay hộ viện, thò đầu chui vào giếng, dọa cho hộ viện c.h.ế.t khiếp, ôm chặt lấy eo ta.

Ngay lúc ta và hộ viện đang giằng co, Cố Chiêu vội vã chạy tới. Hắn thấy ta toàn thân ướt sũng, một tay bám chặt thành giếng không buông, ngay lập tức táng một bạt tai vào mặt ta.

Hắn chỉ vào mũi ta, nghiến răng nghiến lợi: 「Ngươi muốn c.h.ế.t sao không c.h.ế.t sớm đi, giờ làm trò cho ai xem đấy hả? Cả Trường An đều biết ngươi đã trở về rồi, giờ ngươi chỉ cần xảy ra chút bất trắc, người ngoài đều sẽ tưởng là Cố gia ta diệt khẩu. Lê Phán Huyên, ngươi đúng là tính toán hay thật đấy.」

Da tuy không phải của ta, nhưng xương cốt là của ta đấy mà. Một bạt tai này, đánh đến mức xương cốt ta cũng hơi đau.

Ta đứng dậy, liền giáng lại một cái.

Sức tay của yêu vật há là loài người sánh bằng được sao, Cố Chiêu trực tiếp bị ta một bạt tai táng ngã xuống đất, một khuôn mặt tuấn tú tức thì xuất hiện vết hằn bạt tai tím bầm.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Cố Chiêu bò sấp trên đất rất lâu không hoàn hồn lại được, sau khi bị hạ nhân đỡ dậy, sắc mặt xanh mét vứt lại một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bach-cot-va-ho-ly/chuong-2.html.]

「Lê Phán Huyên, ngươi giỏi lắm! Trông chừng ả, đừng để ả lại giở trò quỷ nữa.」

Ta nhìn bóng lưng hắn chật vật bỏ chạy, ôm lấy lồng n.g.ự.c đang đau nhói. Ta cúi đầu xuống, ấn ấn vào lồng n.g.ự.c trống rỗng, cứ ấn là lõm vào một cái.

Thật kỳ lạ, rõ ràng không có huyết nhục, tại sao lại đau đến vậy chứ.

Mấy tên hộ viện nhận được lệnh, nhét ta vào trong phòng ngủ rồi khóa cửa lại. Ta sờ sờ tấm da chưa giặt sạch, hơi thấy chê bai.

Vốn dĩ đã không sạch sẽ gì, cảm giác khi sờ còn không bằng con Hồ Ly kia.

Ta nhớ lại da thịt Hồ Ly sau khi hóa hình thành người, xương thịt cân đối, sờ vào thấy mềm mại trơn nhẵn, cảm giác khi sờ cực tốt. Lần nào ta cũng sờ sờ không thôi, làm Hồ Ly tức đến mức lấy móng vuốt "bang bang" gõ đầu ta.

Ta thấy Hồ Ly khẩu thị tâm phi, với đạo hạnh của nó, nếu thực sự ghét, sớm đã đánh nát sọ của ta rồi, rõ ràng là muốn được vuốt ve, nhưng lại ngại nói ra.

Lúc ta ở trong phòng nhớ Hồ Ly, cửa mở ra, bước vào một tiểu nha đầu tên Thúy Vi. Thúy Vi vừa nhìn thấy ta liền khóc lớn: 「Tiểu thư, nô tỳ biết ngay người không c.h.ế.t mà. Cô gia hắn là kẻ bạc tình bạc nghĩa, nếu không phải cha huynh Tiểu thư đều chiến tử sa trường, Cô gia hắn sao dám...」

Ký ức trong đầu nói cho ta biết, tiểu nha đầu Thúy Vi này là nha hoàn hồi môn của Lê Phán Huyên.

Bụng ta lại kêu rồi, đói rồi.

Ta túm lấy cổ áo tiểu nha đầu, mũi ghé sát cổ nàng, hít sâu một hơi.

Lồng n.g.ự.c đột nhiên lại nhói lên một trận đau, ta biết là chấp niệm còn sót lại đang tác quái, chỉ đành buông tay ra.

Ta bĩu môi một cái, xoa xoa bụng tự an ủi mình, tiểu nha đầu trông đen đúa gầy gò như củi khô, thịt nhất định rất dai, không ăn cũng chẳng sao.

Thúy Vi không nhận ra sự khác thường của ta, vừa khóc vừa kể lể, nước mũi nước mắt tèm lem.

Hóa ra, Thát tử xâm phạm biên quan, cha và huynh trưởng Lê Phán Huyên liên tiếp mất ba thành, sau đó lại vì che chở bá tánh bỏ trốn mà cả nhà chiến tử. Triều đình không truy cứu vì sao viện binh chậm chạp không đến, ngược lại còn lớn tiếng trách mắng phụ tử Lê gia vô năng, làm lỡ chiến cơ, giờ đây người Lê gia bị người đời gọi đánh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BẠCH CỐT VÀ HỒ LY
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...