Một đêm bình yên.
Nguyên bản ngày hôm sau hai người dự tính sẽ trực tiếp về nước nhưng vào lúc buổi sáng rời giường thì lại phát hiện Lãnh Tĩnh có chút sốt nhẹ. Y không cho là như vậy, vẫn là kiên trì một mực đòi về nước. Bạch Trạch kiểm tra một chút cho y thấy thực ra bệnh của y không có gì to tát, bất quá vẫn là nên… Hắn vẫn là không cho y xằng bậy, nguyện ý bồi y trong phòng cả một ngày.
Ăn rồi lại ngủ, thế giới của hai người một chút cũng không lại cùng những người của Lãnh gia kia tiếp xúc thêm.
Vào ngày thứ ba hai người ở lại biệt thự này, cơn sốt của Lãnh Tĩnh cũng đã dần ổn thỏa, nhưng lúc hai người chuẩn bị về nước thì phân nhánh công ty bên Mỹ lại xày ra chút vấn đề. Chính phủ Mỹ đem một loạt tương quan pháp lệnh nhắm vào Lãnh thị, sự tình cũng có chút rối ren cho nên Lãnh Tĩnh cũng chỉ có thể vội vàng lên máy bay đến đó xem xét tình hình, để lại một mình hắn ở lại nơi đây. Nguyên bản hắn muốn cùng y để tiện bề chăm sóc y nhưng y lại không nghĩ muốn cho hắn nhún chân vào chuyện thương trường tranh cãi, hơn nữa chuyện lần này còn có liên quan đến chính phụ cùng một ít mặt bàn giao dịch, y lo lắng đến một loạt nhân tố không tốt, cuối cùng vẫn là chẳng chịu cho hắn đi.
Hai ngày sau Bạch Trạch chỉ có thể một mình một người ở trong trang viện to lớn như vậy đi dạo một vòng, ngắm phong cảnh, ăn trái cây uống nước quả, mỗi ngày trải qua cũng đều thực nhàn hạ. Chính là không có ai để nói chuyện, thật rất nhàm chán a! Vợ chồng họ Lãnh đối hắn áp dụng chính sách hờ hững, nhắm mắt làm ngơ cho nên hắn cũng không nghĩ tự mình làm mất mặt, thế nên cũng không có tự động đi bắt chuyện với hai lão nhân gia ở phòng bên cạnh. Hai bên đều là có ý vô tình lảng tránh đối phương cả. Lãnh Dật thế nhưng đối với chuyện của hai người bọn hắn lại rất tò mò muốn biết, thừa cơ đại ca cậu không có ở đây liền chạy tới tìm hắn nói này nói nhỏ, đối với ‘chuyện tình lãng mãn’ của hắn và Lãnh Tĩnh cực kì hứng thú, thường xuyên giống như một chú chó nhỏ quấn chủ nhân của nó mà hỏi đông hỏi tây hắn chuyện này chuyện kia, cũng chẳng chịu quay trở về trường đi học, cả ngày cứ hướng hắn nháy nháy mắt gọi “đại tẩu” “đại tẩu”. Lãnh Tĩnh thì vẫn là giống như những lần đi công tác xa trước đây cứ thế mỗi ngày đều gọi điện thoại cho hắn, nói đến nói đi đều phải là hắn ‘không cần chạy loạn’, ‘anh rất nhanh sẽ về’ linh tinh gì đó. Chính là có một ngày nọ, khẩu khí y trong điện thoại càng ngày càng nôn nóng, để lộ ra vội vàng cùng khao khát tận trong nội tâm che giấu cũng không được —-
Lãnh Tĩnh xảy ra tai nạn xe cộ.
Lúc nhận được điện thoại, Bạch Trạch chỉ cảm thấy một trận thiên toàn địa chuyển, hai tay run rẩy cơ hồi như cầm không nổi điện thoại nữa luôn vậy. Hắn vội vàng đuổi đến bệnh viện, y đã muốn làm cấp cứu xong rồi, vẫn còn đang trong tình trạng hôn mê. Bác sĩ chủ trì của y nói rõ tình huống, kết quả MRI (từ hạch cộng hưởng) cho thấy y bị chấn động não nhỏ, cộng thêm tay phải cùng phần chân phải có nhiều chỗ bị gãy xương.
Hắn ngồi ở trên ghế hành lang bệnh viện, một lần lại một lần ở trong lòng cảm tạ trời xanh.
Lâm Dịch Phong từ New York chạy đến. Nguyên lai công ty bọn họ lần này gặp phải vấn đề thật rất khó giải quyết, chính phủ cùng một xí nghiệp của Mỹ hợp tác muốn bức lui Lãnh thị đang ngày càng phát triển lớn mạnh kia, đem Lãnh thị đuổi ra khỏi thị trường Bắc Mỹ. Lãnh Tĩnh suất lĩnh phân công, đem toàn bộ mọi việc sắp xếp chu toàn mới rốt cuộc giải quyết được chuyện này. Ở lại New York mười lăm ngày, y rốt cuộc cũng hết kiên nhẫn, vấn đề về sau liền lưu lại cho Lâm Dịch giải quyết, còn mình thì vội vàng lên máy bay trở về. Lúc xuống máy bay lại một đường vội vã lái xe, chạy trên đường cao tốc với tốc độ tận trên 180, cuối cùng bị đâm vào một chiếc xe tải. May mà cả hai bên đều phản ứng kịp thời xoay tay lái cho nên không có rơi xuống vách đá núi ở bên trái mà riêng rẽ đâm vào hàng rào phòng hộ ở bên phải. Xe tuy rằng bị hủy hơn phân nửa nhưng may mắn không có thiệt hại về người.
Lãnh Tĩnh buổi chiều hôm sau thì tỉnh lại, y thần trí rõ ràng, não dù chấn động nhưng không có tổn hại đến thần kinh đâu.
Sống sót sau tai nạn, hai người gắt gao ôm hôn, thật lâu cũng không chịu tách ra.
Sau đó Bạch Trạch vẫn một mực ở lại bệnh viện chiếu cố y mãi cho đến khi y xuất viện. Lãnh Tĩnh giao phó cho Lâm Dịch trở về nước xử lý vài chuyện của công ty.
Sau khi xuất viện bọn họ hai người vẫn là về lại trang viện của Lãnh gia. Lãnh Tĩnh bị gãy xương cần chậm rãi dưỡng thương, không nên động nhiều, cho nên chuyện về nước chỉ có thể tạm thời hoãn lại mà thôi.
Lãnh Dật vì ngày nghỉ đã kết thúc, lưu luyến ngậm ngùi quay trở về trường.
Thiếu chút nữa người đầu bạc tiễn người đầu xanh, Lãnh Thiên Tường cũng không có như lúc trước đối chọi gay gắt với bọn hắn nữa, cả người ông cứ giống như là già thêm mười tuổi vậy. Tuy vậy, hai cha con gặp nhau vẫn như trước không nói lời gì, Lãnh Thiên Tường mỗi lần chỉ có thể bất đắc dĩ bỏ lại một cậu “Hảo hảo dưỡng thương” rồi vội vàng rời đi.
Lại trôi qua nhiều tháng sau, cơ thể Lãnh Tĩnh trên cơ bản đã khỏe lại, hai người liền cấp tốc trở về.
Vừa về trở lại nước, Bạch Trạch lập tức đến bệnh viện trình đơn xin từ chức, và thế là một tháng sau “Phòng khám Trung y” ở tầng dưới cùng của tòa nhà thương vụ đối diện Lãnh Thị được khai trương.
Nhất thời người đến đông ngùn ngụt.
Sau khi hai người kết hôn xong thì cũng chẳng có kiêng dè người ngoài nhìn vào thế nào, mỗi ngày sau khi tan tầm thì luôn cùng nhau, giữa trưa ăn cơm cũng thường ôm cùng một chỗ, ngươi tới ta đi, riết thời gian lâu, mọi người ở Lãnh thị và ở phòng khám trung y đối với quan hệ của hai người đều quá rõ tường tận trong bụng. Không ít người vì muốn có quan hệ hòa hảo với Lãnh thị cho nên liền đánh chú ý đến trên người hắn, không biết làm thế nào mà làm thật nhiều người đại giá quang lâm phòng khám của hắn, làm cho hắn khám bệnh lời không ít a. Bạch Trạch đối với ý đồ của bọn họ cũng không thèm để ý, cứ một lòng làm tròn phận sự của mình, đối với mấy chuyện nói bóng gió ‘thả con tép bắt con tôm’ của mọi người hắn vờ như không biết, đối với mấy người này tới khám bệnh, hắn vẫn là đối xử bình đẳng như thường, khám và chữa bệnh, cuối cùng kết quả lại thành ra chữa khỏi không ít bệnh nhiều năm khó chữa của một số người trong đó a. Danh tiếng của hắn cũng từ đó mà lưu truyền trong xã hội, người đến khám bệnh càng thêm tăng. Thế cho nên, hắn lục tục thông báo tuyển dụng hai bác sĩ trung y giỏi, chính mình trở thành lão bản kiêm chuyên gia trong phòng khám của mình.
Hoa Hoa lúc trước bị hai người vứt bỏ ở nhà trẻ thú nuôi mấy tháng, tịch mịch không chịu nỗi, buồn bực phi thường, thế cho nên chậm rãi cùng một con mèo đen tuyền khác cũng bị gửi ở trong đó nổi hỏa, riết thành thân thuộc, hiện tại biến thành con mèo đực đã thành gia lập thất mất rồi.
Từ lần phát sinh sự cố tai nạn xe cộ ở Mỹ, số lần Lãnh Tĩnh xuất ngoại đi công tác càng ít, tất cả đại sự đều giao cho mấy lão tướng cấp dưới xử lý cả, bất kể thắng bại thế nào, y vẫn là một năm khó có được chỉ phải đi một hai lần. Chính là một hai lần hiếm có đó, Bạch Trạch lần nào cũng đều đi cùng. Hắn thật sự là không yên tâm để cho y đi một mình, đối với hắn mà nói, này cũng coi như là cho mình một cái nghỉ dài hạn đi.
Ngày qua ngày cứ trôi đi như thế, lúc cuối tuần, bọn họ hai người vẫn thường đi tới biệt thự của Lãnh Tĩnh, bơi lội nghỉ ngơi, hưu nhàn nghỉ phép a. Lúc mùa hè qua đi, mùa đông gõ cửa, ở nhà ngủ mới chính là hưởng thụ lớn nhất.
Lãnh Tĩnh vẫn là như cũ không có làm chuyện gia đình, tuy rằng có khiêm tốn học qua nhưng vẫn là vì trời cho có hạn a. Kết quả là, cố gắng lắm cũng chỉ có thể miễn cưỡng rửa được chén bát mà không làm vỡ, chính là tốc độ quá chậm, có mấy cái chén cũng phải rửa mất cả nửa ngày. Cho nên về sau, nhiệm vụ của y trong nhà chỉ còn lại hai chuyện: Hút bụi cùng uy miêu.
Cố tình nói y bổn y còn không chịu thừa nhận, quả thực ngoan cố!
Y đối với mấy lời hắn nói ở Mỹ, nào là “Đã không làm việc nhà, ăn uống không phải trả tiền, đều là do hắn dưỡng cả”, mấy lời này y vẫn cứ canh cánh trong lòng a. Bởi vì bị thành ‘được người dưỡng’ cho nên sau khi về nước, y thường thường đưa tiền cho hắn, lúc hai người đi ra ngoài dạo phố cũng luôn dành trả tiền, nếu không cho thì y sẽ không cao hứng, rồi sẽ lại cùng hắn nháo cả nửa ngày trời. Hắn thực bất đắc dĩ a, bởi vì tình huống thực tế sẽ vẫn thường là — Hắn vừa vặn nghĩ muốn mua cái kia bằng tiền lẻ của mình, thế nhưng y lại cầm trong tay một trăm khối nhân dân tệ đỏ au đưa ra, tiểu thương tiểu phiến càng nguyện ý lấy năm mao tiền xu trong tay hắn còn hơn là lấy tiền chẵn kia để rồi để phải đi tìm một cọc tiền lẻ thối a, còn có cộng thêm phụ tăng cho y một cái ánh mắt rõ ràng nữa. Lần nào cũng thế!
–oo–
Thật lâu về sau, vào một buổi tối mùa hè, tại ban công Bạch gia —-
Bạch Trạch híp mắt oa trong lòng ngực Lãnh Tĩnh, im lặng ngắm sao. Bốn phía lặng như tờ, chỉ có tiếng ve kêu từ xa truyền đến.
Y do dự mà mở miệng, “Năm ấy từ lúc từ Mỹ trở về, em vì cái gì thay đổi chủ ý, đồng ý từ chức mở phòng khám?” Đây là nghi vấn từ trong lòng y từ lâu rồi.
Miễn cưỡng giương mắt, “Mở phòng khám không tốt sao?”
“…” Tay y ở trên người hắn vuốt ve, “Em không phải là lúc đầu không chịu sao?”
“Ân.” Hắn là một bác sĩ, còn là một bác sĩ giỏi nữa. Hắn thản nhiên mở miệng, “Lúc còn ở trong nước, em chỉ là có chút phân vân không xác định rõ, nhưng sau khi đến Mỹ rồi, phát sinh ra nhiều chuyện như vậy. Lúc ở bệnh viện nhìn thấy anh hôn mê bất tỉnh, sau lại nghe được Lâm Dịch nói rõ mọi chuyện, em nghĩ cũng đủ để xác định đáp án của em rồi.”
Y trầm mặc một hồi, “Anh đã đi gặp bác sĩ tâm lỹ.”
Bạch Trạch dò xét nhìn y một cái, “Ngốc, chứng cơ khát động chạm của anh cũng không phải bệnh.” Nghĩ hắn không biết sao? Còn gạt hắn trộm đi gặp bác sĩ tâm lý!
Lúc còn học ở trường, cũng bởi vì hứng thú mà hắn cùng đã từng học qua nhiều học phần về tâm lý học. Hắn kì thật vẫn không nghĩ cơ khát động chạm là một loại bệnh đâu.
Xã hội hiện đại, kì thật mỗi người đều có loại bệnh này trong người a. Rất nhiều người có lẽ không biết, ở mỗi khối da rộng tầm đồng tiền xu có chứa dây thần kinh dài 25 thước cùng 1000 đầu dây thần kinh, như vậy nếu như người có làn da trường kì bị trạng thái cơ khát động chạm này, tâm linh sẽ bị ăn mòn, dần dần rơi vào trạng thái cô độc phong bế bản thân. Cùng người mình yêu thân thể tiếp xúc, đối với một người mà nói là thể nghiệm phi thường trọng yếu trong đời. Khi còn nhỏ được cha mẹ trưởng bối chăm sóc, đối với cơ thể đứa nhỏ trong lúc phát dục, làn da khỏe mạnh – Từ xúc giác đến năng lực cảm giác cũng đều tăng lên, có tác dụng xúc tiến cực kì trọng yếu. Mà ở phương diện phát dục tâm lý khỏe mạnh, nếu cha mẹ không thường chăm sóc con cái, tâm lý đứa nhỏ khi lớn dần sẽ đạt được cảm giác an toàn không cao, làm cho nó không ngừng tìm kiếm, do đó trong quá trình kết giao cùng người khác, yêu cầu tiếp xúc cùng độc chiếm sẽ rất cao. (chém nhiều nhé ^^)
Rất nhiều đứa nhỏ mới trước đây động bất động liền khóc lớn không ngừng, hoặc là đột nhiên sinh khí công kích người khác, này kì thật đều là một loại tìm kiếm tiếp xúc da thịt theo bản năng. Ở xã hội phương tây, mọi người khi gặp nhau kề mặt hôn môi, ôm xã giao, theo góc độ tâm lý học mà nói, đối với một người nhân cách hoàn thiện kì thật là rất có ích. Nếu một người từ nhỏ đã khuyết thiếu âu yếm của người khác, sau khi lớn lên, một khi có cơ hội thì sẽ liền phát ra loại bệnh trạng cơ khát tiếp xúc da thịt này. Đây có thể nói là một loại bệnh tâm lý, bởi vì nó thường sẽ khiến nhiều người không tự giác sản sinh ra một loại cảm giác không an toàn, tính cách trở bên ngày càng kịch liệt, táo bạo cố chấp hơn.
“Em không sợ sao?” Y ôm chặt hắn, tinh tế hôn môi và dừng lại trên bờ vai hắn.
“Em chỉ sợ anh sẽ lại xảy ra loại tình trạng như lần trước.” Hắn thở dài, còn thật sự nghiêm túc nhìn y, “Cùng tử thần tái kiến qua, nhìn thấy anh nằm trên giường bệnh không nhúc nhích, cứ như vậy một lần là quá đủ rồi. Hơn nữa—–” Hắn nhướng mày nháy nháy mắt vài cái.
“Hơn nữa cái gì?”
Kẽ vỗ lên tay y, “Kỳ thật em biết, anh là bởi vì gặp em cho nên mới dẫn đến loại bệnh trạng này. Em là một người có trách nhiệm, em sẽ phụ trách. Anh cứ yên tâm đi.”
Y dở khóc dở cười gật đầu — Em là độc dược của anh cũng chính là giải dược, vĩnh viễn chỉ là người của một mình anh…
….
“Kì thật anh rất đắc ý đi? Anh ra cái dạng này em cũng chỉ có thể vĩnh viễn cùng anh, không bao giờ … có thể rời khỏi anh a.”
“…” Y bỗng nhiên cúi đầu nặng nề hôn lên môi của hắn, âm thành khàn khàn quẩn quanh bên tai hắn —-
“Anh yêu em.”
Nam nhân rốt cuộc cũng nói ra ba chữ này rồi.
Cư nhiên hiện tại lại nói với hắn ba chữ này.
Thực là giảo hoạt a.
(Truyện này sến quá đi :)) )