Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bài Thơ Mùa Xuân

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhiếp Nhung Thịnh vẫn luôn đang thay đổi tôi, thật ra đây là một chuyện rất đáng sợ. Hôm nay được Tư Mỹ nhắc đến tôi mới nhận ra chuyện này.

Tư Mỹ nói: “Cậu đã khác đi rất nhiều so với trước đây, cảm giác như không phải là cùng một người nữa rồi.”

Tư Mỹ lúc nào cũng như vậy, lời nói tuy thô nhưng lý không thô, tuy nhiên có lúc tôi nghĩ cô ấy vẫn nên học một chút nghệ thuật ăn nói, mặc dù tôi cũng rất cần.

Tôi hỏi: “Thay đổi như thế nào?”

Tư Mỹ suy nghĩ một lúc, nói: “Tớ cũng không nói rõ được, nhưng dù sao cũng là thay đổi tích cực, cậu có một khoảng thời gian vô cùng tiêu cực. Tớ muốn khuyên nhủ cậu, nhưng cậu cũng không nghe lọt tai cho lắm.”

Nhiếp Nhung Thịnh đã cho tôi thấy được ý nghĩa của cuộc sống, cô đã cho tôi biết rằng bất kỳ thứ gì trên thế giới này đều có ý nghĩa tồn tại của nó.

Thật ra nói như vậy rất sáo rỗng.

Bởi vì rất nhiều thứ dường như từ lúc bạn còn nhỏ, người lớn đã nói cho bạn biết ý nghĩa tồn tại của nó chính là để cho con người sử dụng. Sâu xa hơn một chút thì trở thành những mẹo vặt trên mạng, hoặc là dự án của người khác.

Tại sao lại có mưa?

Bởi vì mọi người đều cần nước.

Tại sao lại cần đất đai?

Bởi vì bọn họ đều cần đứng.

Thật ra câu trả lời của Nhiếp Nhung Thịnh nghe cũng rất vô lý, có một số thậm chí còn không phù hợp với khoa học hoặc sự thật. Nhưng tôi thích những câu chuyện nhỏ mà cô bịa ra cho những thứ này, dường như sau khi có những câu chuyện nhỏ đó, những thứ này liền có những ký hiệu khác nhau.

Những điều này có lẽ rất vô nghĩa trong mắt người khác, nhưng tôi lại rất thích. Tuy nhiên cô sẵn lòng vì bạn mà nói toàn những lời vô nghĩa, làm một kẻ ngốc nghếch, không phải rất tốt sao?

Tôi cảm thấy mình đã rung động rồi.

Tư Mỹ nhìn ra được sự do dự của tôi, cô ấy hỏi tôi: “Cậu đang nghi ngờ điều gì? Trở nên tốt hơn chẳng lẽ không phải là một chuyện tốt sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bai-tho-mua-xuan/chuong-16.html.]

Tôi dùng ngón tay chỉ về phía chỗ ngồi của Nhiếp Nhung Thịnh.

Tư Mỹ hiểu ý "à" lên một tiếng, cô ấy vỗ vỗ vai tôi, nói: “Bạn ơi, cậu tiêu rồi, con đường phía trước của cậu toàn là chông gai. Nhưng tớ sẽ không ghét bỏ cậu đâu, cậu mãi mãi là bạn tốt của tớ.”

Tôi nói: “Là vì ghi chép của tớ đúng không?”

Thật ra lúc đó trong lòng tôi vẫn khá cảm động, bởi vì phản ứng đầu tiên của rất nhiều người khi phát hiện ra chuyện này, có lẽ là cảm thấy cả tôi và Nhiếp Nhung Thịnh đều rất kinh tởm.

Tư Mỹ lại vỗ vỗ vai tôi, nói: “Tớ sớm đã nhìn ra hai cậu có gian tình rồi, tớ chỉ là nhường bước cho tình yêu của các cậu thôi.”

“Chuyện còn chưa đâu vào đâu cả.” Tôi đáp.

“Hai cậu bây giờ hòa hợp như vậy, làm tớ nhớ đến lúc đầu khuyên hai cậu chia tay, tớ cứ như một tên hề vậy.” Tư Mỹ vừa nói vừa ôm lấy mặt mình.

“Cậu vẫn rất tốt, nếu không có cậu, ban đầu tớ cũng sẽ không biết nhà cậu ấy lại rối ren như vậy.” Tôi nói.

“Giúp được cậu là tốt rồi.” Tư Mỹ cười rất vui vẻ, tôi thậm chí còn ảo giác thấy trên đầu cô ấy có một vầng hào quang thiên thần đang tỏa sáng.

“Vậy bây giờ cậu có biết thêm chuyện phiếm gì khác không?” Phong cách của Tư Mỹ đột nhiên thay đổi, cô ấy nháy mắt với tôi, hy vọng tôi sẽ tiết lộ cho cô ấy vài chuyện hay ho.

“Thôi bỏ đi, nói cho cậu biết ngày mai là lộ ra hết.” Tôi nói.

Điều này không phải là tôi không tin cô ấy, mà là vì Tư Mỹ có quá nhiều tiền lệ. Bí mật sở dĩ được gọi là bí mật chính là vì không có nhiều người biết.

“Hoá ra cậu thật sự biết vài chuyện à?” Tư Mỹ nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc, “Tớ còn tưởng cậu không bao giờ hỏi những chuyện này chứ.”

“Chịu thua.” Cuối cùng tôi chỉ có thể kết thúc bằng hai từ này.

Tôi và Tư Mỹ có thể nói chuyện lâu như vậy, thật ra cũng là vì gần đây Nhiếp Nhung Thịnh không thường xuyên đến, tôi có chút lo lắng, nhưng lại không tiện hỏi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bài Thơ Mùa Xuân
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...