Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bản Ghi Chép Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái mông chịu khổ thảm hại, Điềm Nhi hít hà hai tiếng, ủy khuất nhếch miệng nhỏ lên.

Bởi vì tối qua đã ăn rất “no”, cho nên hiện tại Dận Chân cũng không có tâm

tư hoa mỹ gì, có điều tiểu nhân nhi trên người quá mức thơm mềm, xúc cảm mềm mịn như chạm vào đậu hủ non vậy, chỉ ôm thôi cũng cực kỳ thoải mái. Dận Chân khép hờ mắt, vẻ mặt có chút hưởng thụ.

Hai vợ chồng cứ

ôm nhau sát rạt như vậy, mãi đến khi bên ngoài truyền đến thanh âm dè

dặt của Tô Bồi Thịnh: “Gia, đã giờ thìn, có thể dậy chưa ạ?”

Điềm Nhi lúc này toàn thân trần trụi, nghe thấy thanh âm của người ngoài khó tránh khỏi cực kỳ thẹn thùng, lầm bầm từ trên người Dận Chân lăn xuống, vèo một cái, như con chuột chũi rúc vào trong chăn.

Dận Chân bất đắc dĩ mở mắt ra, trong lòng thầm mắng Tô Bồi Thịnh một tiếng.

Nhưng trời cũng không còn sớm, đành phải ngồi dậy. Hai vợ chồng đều im lặng

tự mặc quần áo, tự rửa mặt chải đầu. Đợi đến khi Điềm Nhi ăn mặc ổn

thỏa, đi ra khỏi buồng trong, Dận Chân đã sớm ngồi trước bàn tròn ăn

cháo yến mạch.

“Tại sao lại ăn mặc như vậy?” Dận Chân hơi khẽ cau mày hỏi.

Điềm Nhi hiện tại không phải như lúc mới gả vào, cẩn thận dè dặt, lo lắng

từng tí một nha, cho dù trượng phu nhíu mày, nàng cũng không sợ. Ngược

lại nhẹ nhàng xoay một vòng, mắt to khép hờ, có chút đắc ý, có chút mong đợi hỏi: “Thiếp thân mặc thế này trông được không?”

Lúc này,

trông nàng mặc một thân y phục người Hán màu vàng nhạt vân yên, trên vai khoác một đoạn vải bông dày màu xanh nhạt, mái tóc búi song hoàn kế đơn giản, cả người từ trên xuống dưới ngoài đôi khuyên tai đinh hương bằng

bạc ra, thì không mang thêm trang sức nào khác, ăn mặc giản dị thanh

mát, hơn nữa dung mạo ngây thơ kia, khiến người nhìn thấy chỉ nghĩ đây

là một vị thiếu nữ trong khuê phòng, làm sao ngờ được nàng đã làm mẫu

thân của một đứa bé rồi chứ?

“Hồ nháo.” Dận Chân sắc mặt âm trầm, lên tiếng quát: “Ngươi là phúc tấn của gia, phải có phép tắc thể diện

của phúc tấn, ăn mặc như vậy còn ra thể thống gì, còn không mau đi

thay!”

Điềm Nhi sửng sốt, khoái hoạt ngập trong lòng tất cả đều hóa thành dòng nước xuôi về đông.

Dận Chân thấy thê tử thoáng cái liền đỏ mắt, cúi đầu như một đứa bé chẳng

biết làm sao, đứng mãi ở đó không nhúc nhích. Trên mặt nam nhân chợt

cứng lại, trong lòng thoáng qua một tia hối hận, toan định muốn nói gì

đó, Điềm Nhi lại quay người, vụt chạy vào buồng trong.

Một đoạn nhạc đệm này, kéo dài cho tới buổi trưa, hai vợ chồng đều không được tự nhiên, chẳng nói chẳng rằng với nhau câu nào.

Đến xế chiều, hai huynh đệ Dận Chân, Dận Tường dẫn theo bảy tám nô tài đến

rừng cây gần đó săn thú, Điềm Nhi cùng Triệu Giai thị ở trong phòng nói

chuyện.

“Tứ tẩu hôm nay sao thế?” Bắt gặp vẻ ấm ức buồn bực trên

mặt Điềm Nhi, Triệu Giai thị không khỏi quan tâm hỏi: “Có chỗ nào không

khỏe sao?”

Điềm Nhi sao có thể nói cho nàng biết thực tình được

chứ, chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Đại khái là tối hôm qua ngâm nước

suối lâu quá thôi!”

Mặc dù Triệu Giai thị trong lòng không tin, nhưng miệng lại nói: “Đúng rồi đó, ngâm lâu quá, sẽ đau đầu a.”

Hai chị em dâu lại tán gẫu chuyện nhà, từng câu từng câu, bất tri bất giác đề tài liền dời đến trên người Ngũ phúc tấn.

“Nàng ta trước kia không hề như thế...” Triệu Giai thị nói: “Lúc còn nhỏ, vì

hai nhà ở gần, ngạch nương của ta và của nàng qua lại thân thiết, cho

nên một cách tự nhiên ta và nàng liền trở thành bạn khuê mật... Uyển Như nàng ấy từ nhỏ đã khác với những nữ nhi nhà khác, cả ngày cứ như con

trai thích trèo tường leo cây nghịch ngợm cực kỳ, chọc cho ngạch nương

nàng ta nổi sùng không biết bao nhiêu lần...”

Theo lời Triệu Giai thị kể, trong đầu Điềm Nhi dường như xuất hiện hình ảnh một tiểu cô

nương mặt mũi lanh lợi, hoạt bát bướng bỉnh, chạy nhảy khắp sân nhà.

“Vậy tại sao Ngũ đệ muội bây giờ lại... ừm... u ám như vậy...” Kỳ thật, nàng muốn nói là ‘trông như oán phụ’.

“Ai! Đó là tẩu không biết.” Triệu Giai thị thở dài nói: “Kỳ thật ở trong

những nhà như chúng ta, đàn ông đều không thích chính thê, sủng ái tiểu

thiếp cũng là chuyện thường xảy ra, nhưng mà ngại vì lễ pháp quy củ,

người nào mà chẳng lưu lại vài phần cho thê tử. Nhưng Ngũ a ca, lại

chẳng biết cớ gì, từ ngày Uyển Như vào cửa liền chán ghét nàng, chỉ đêm

đêm lưu luyến bên chỗ thiếp thất, về lâu về dài, tâm của Uyển Như cũng

trở nên nguội lạnh, trong lòng có oán, dần dần liền biến thành bộ dáng

này.”

Còn có vài chuyện nàng chưa nói, kỳ thật trước khi cưới,

Uyển Như đã từng gặp Ngũ a ca một lần, liền lặng lẽ đem lòng ái mộ, vì

để làm một phúc tấn tốt, nàng nỗ lực cố gắng trở nên thư nhã quy củ. Lại thật không ngờ, cuộc sống sau khi cưới lại là loại cuộc sống như vậy... Ngày trước yêu sâu đậm bao nhiêu, hiện tại phiền muộn tích tụ nhiều bấy nhiêu.

Điềm Nhi nghe Triệu Giai thị kể, trong lòng không tự chủ

cũng dâng lên chút đồng tình với Ngũ phúc tấn. Chỉ là thê tử trên danh

nghĩa, lại chẳng phân biệt được nguyên do bị trượng phu “biếm vào lãnh

cung”, cũng thật khiến cho người chua xót.

Từ Ngũ phúc tấn liên tưởng đến chính nàng.

Lúc này Điềm Nhi mới phát hiện, mình may mắn cỡ nào, kể từ lúc nàng vào

cửa, Dận Chân liền chở che nàng mọi điều, yêu thương đau lòng đủ cả.

Nhưng mà nàng lại không biết hồi báo, ngược lại ỷ vào trượng phu tốt,

càng ngày càng không biết kiêng kỵ, không biết quý trọng hạnh phúc trước mắt.

Điềm Nhi nắm chặt khăn thêu trong tay, hạ quyết định, chờ Dận Chân trở về, nhất định phải hảo hảo nhận lỗi mới được.

“Thật ra tâm địa của Uyển Như không xấu.” Triệu Giai thị nắm tay Điềm Nhi,

giọng điệu chân thành tha thiết nói: “Nếu trước đây có chỗ nào mạo phạm

Tứ tẩu, còn mong tẩu lượng thứ bỏ qua.”

“Ta làm sao lại hẹp hòi

như vậy.” Hạ quyết tâm, Điềm Nhi liền khôi phục được sức sống trước đây: “Về sau chúng ta cũng nên tụ họp nhiều, trò chuyện nhiều hơn, cũng có

thể náo nhiệt một chút.”

Triệu Giai thị nghe xong, mỉm cười nói: “Được!”

Chạng vang tối, đám người Dận Chân đã trở về. Rừng cây gần đây cũng không có

động vật gì lớn, chỉ có thể săn vài con chim trĩ, thỏ hoang này nọ. Làm

cho Thập Tam gia trực tiếp phun một câu: không đã ghiền gì cả.

Mọi người ăn tối xong, mỗi nhà đều đi nghỉ ngơi.

Điềm Nhi nghiêm chỉnh quỳ gối trên giường ấm, bộ dạng anh dũng hy sinh vì

nghĩa. Hai lỗ tai nhỏ bạch ngọc dựng thẳng lên, nghe thấy tiếng vén rèm

phật~ bên ngoài, không bao lâu sau, liền có tiếng bước chân truyền đến.

Trên mặt Điềm Nhi bày ra nụ cười lấy lòng, ngẩng đầu nhìn ra cửa...

“Gia... ngài... Ơ...” nàng đang nói được một nửa, nhưng tất cả tâm thần liền

không tự chủ được mà bị vật trong tay Dận Chân hấp dẫn.

Đó là một cái giỏ trúc màu xám xanh, trong giỏ lót vào miếng vải vụn, trong đống

vải lộ ra một cái đầu nhỏ, một chú cún con đáng yêu cực*.

(* chỗ này nguyên văn là: moe chết người, hình như dân TQ bị ảnh hưởng anime của Nhật thích dùng từ moe nhỉ)

Đoán chừng là mới sinh không lâu, thoạt nhìn nó nho nhỏ, đôi mắt to ầng ậng

nước, trông như thể rất vô tội. Điềm Nhi vừa nhìn liền liên tưởng ngay

đến Tám Cân lúc mới sinh ra, cũng đáng yêu khiến người muốn trìu mến như vậy.

Chuyện nói lời xin lỗi, trong nháy mắt đã bị quăng ra sau

ót, nàng khẩn cấp vươn tay, như làm nũng nói: “Mau cho thiếp ôm một tí,

ôm một tí thôi!”

Dận Chân thấy thê tử cao hứng như vậy, trong

lòng không hiểu sao cũng vui lây. Liền thấy hắn ho nhẹ một tiếng, y theo lời, đưa giỏ trúc trong tay tới.

“Aizz ôi!!! cục cưng bé nhỏ a!” Điềm Nhi thật cẩn thận bế bé cún lên.

Ôi chao~~ nong nóng này, A~~ mềm mại này, A~~ đôi mắt nhỏ iêu chết người này. Thật sự là cực cực cực cực... đáng yêu!

Điềm Nhi tâm hoa từng đóa nở rộ, trông cứ như đứa bé cười đến cực kỳ thích thú.

Sau một lúc lâu, nhiệt độ hưng phấn thoáng giảm xuống, nàng mới mở miệng hỏi, con cún ở đâu ra?

“Trong trang nuôi.” Dận Chân lời ít ý nhiều đáp. Mấy lời như là ôm cún về dỗ vợ vui, có đánh chết hắn cũng không nói.

Nhưng Điềm Nhi “thông minh” cỡ nào a! Nhìn ánh mắt có chút tránh né của Dận

Chân, cả tim nàng liền hóa thành thác nước, thật hận không thể chảy vào

trong máu thịt Dận Chân, cùng hắn hòa làm một thể.

Dường như

không chịu nổi ánh mắt ‘kịch liệt’ như thế, Dận Chân chợt ho húng hắng

vài cái, phun một câu: “Gia đi rửa mặt.”, đoạn vội vã nhấc chân chạy

biến.

“Xùy~...” Điềm Nhi cười run cả hai vai, khiến cho chú cún nhỏ trong lòng tò mò quay sang nhìn.

Điềm Nhi chọt chọt lên cái mũi nhỏ của nó, ôn nhu nói: “Lông của mày màu vàng, sau này gọi mày là Tiểu Hoàng nhé, được không?”

“Gâu...” bé cún nhỏ đáng yêu hắt hơi một cái.

Ánh trăng mênh mang, xuyên thấu màn cửa sổ dày, lờ mờ rọi vào phòng.

Dưới ánh trăng mông lung, gương mặt ửng hồng của nam nhân tuy nhìn không rõ

ràng lắm, nhưng đôi mắt lóe sáng kia cùng hơi thở gấp khó có thể tự kiềm chế trong cánh mũi phập phồng, đã không khỏi biểu lộ rõ ràng lúc này

hắn đang hưởng thụ hầu hạ “kịch liệt tuyệt diệu” như thế nào.

Đôi bàn tay mang theo lớp chai mỏng, phủ lên cái đầu nhỏ đang không ngừng phun ra nuốt vào, sau đó ục ục lầu bầu một câu gì đó.

Điềm Nhi ngẩng đầu, vừa định hỏi hắn gì đó, lại bị nhấn mạnh xuống lại.

Thực hiển nhiên, giờ phút này cái nam nhân cần không phải ngôn ngữ, mà là đầu lưỡi mềm mại, nóng bỏng kia của nàng.

Thật lâu, thật lâu sau đó.

Điềm Nhi chợt cảm giác cái gáy mình đột nhiên bị dời đi, nháy mắt, một dòng

dịch lỏng nóng hừng hực vẩy lên đôi thỏ ngọc trước ngực nàng. Nàng thở

dốc kịch liệt, cả người hoàn toàn bị vây trong trạng thái thất thần.

Không biết qua bao lâu, lại có hơi thở nóng bỏng sáp tới gần.

Lần này, mặc dù tuyệt vời, nhưng cũng không dùng “phục vụ” hiển nhiên không đủ thuần thục, mà là cuồng nhiệt như gió táp mưa gào mà đánh sâu vào.

Điềm Nhi giống như một con thuyền lá nhỏ không bến bờ neo đậu, theo từng cơn chấn động hung mãnh kia mà lắc lư dập dềnh trôi giạt. Trong lúc ý thức

mông lung, dường như nàng nghe được có tiếng người hừ nói “... Đã là mẹ

của con ta rồi... cho dù có trẻ cũng vô dụng... Hừ...” (anh Dận Chân

ghen ghê ghúm)

Đây là ý gì? Điềm Nhi nỗ lực muốn phân tích một

chút, nhưng nam nhân trên người giày vò quá kịch liệt, khiến nàng không

thể trong cơn hoan ái mê muội mà để ý lại chuyện đó.

Trong một

góc phòng, Tiểu Hoàng đáng yêu im lặng ngóc đầu, có chút tò mò nhìn động tác hai chủ nhân đang A a ư ư... Bẹp bẹp ở miệng bên dưới. Nó có chút

dư vị nghĩ, sữa bò hôm nay uống ngon thật. Nếu ngày mai cũng được uống

nữa thì hay biết mấy a!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...