Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bản Ngã Ngủ Quên

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn chưa kịp làm gì thì tôi đã bị người phía sau đẩy về phía biển.

Lúc này đang là lúc thủy triều, sóng biển điên cuồng đập vào người tôi.

Tôi vội vàng đứng dậy, nhưng lại bị Ôn Quân liên tục đá ngã.

"Ôn Quân! Cô điên rồi!"

"Đúng! Tôi điên rồi! Chỉ khi cô chết, Giang Đình mới trở về bên tôi! Cô đi c.h.ế.t đi!"

Ôn Quân lập tức túm lấy cổ tôi, ấn xuống biển. Tôi không ngừng giãy giụa, nước biển cuồng loạn tấn công mũi, miệng và tai tôi.

Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t này thật sự rất khó chịu.

Trong hoảng loạn, tôi nghe thấy tiếng bước chân ai đó chạy đến.

"Nhị Nhị!"

Giọng nói này thật quen thuộc.

Giống hệt như lần tôi nghe thấy giữa trận tuyết lớn ấy.

Là...

12

Tôi đã có một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, tôi nhìn thấy ba mẹ đã lâu không gặp, họ vẫn trẻ trung như nhiều năm trước.

Tôi vừa khóc vừa nài nỉ họ đưa tôi đi, nhưng họ chỉ lắc đầu, không nói thêm lời nào mà chỉ bảo tôi hãy nhìn ra phía sau.

Khi tôi quay người lại, ý thức của tôi bỗng quay trở về.

Tôi từ từ mở mắt, trước mắt là trần nhà trắng toát và chiếc giá treo bình truyền dịch đặt cạnh giường.

Tôi mấp máy đôi môi khô khốc: "Nước…"

Tôi khẽ cử động những ngón tay tê cứng, lúc này mới nhận ra có một người đang nằm gục bên giường.

Là Lộ Nghiêu.

"Nước…"

"Lộ… Nghiêu…"

Tôi hít thở sâu dần, tập trung toàn bộ sức lực: "Lộ Nghiêu!"

"Hả? Hả! Nhị Nhị!"

"Nước…"

"Em tỉnh rồi!"

"Em bảo… nước!"

"À đây đây."

Lộ Nghiêu vội vàng rót một cốc nước, đỡ tôi dậy để tôi dựa vào mình.

Tôi uống nước để làm dịu cổ họng đang rát bỏng: "Sao anh lại ở đây?"

Lộ Nghiêu giơ tay định đánh tôi: "Đồ vô tâm, anh phải cứu em từ tay người đàn bà điên đó đấy!"

Tôi đột nhiên nắm bắt được trọng điểm, kéo Lộ Nghiêu: "Lần chúng ta gặp tuyết lở khi phim mới ra mắt, em bị chôn trong tuyết, là…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-nga-ngu-quen/chuong-10.html.]

Lộ Nghiêu trợn mắt: "Đương nhiên là anh rồi, em quên lúc đó anh với em chung đoàn phim à? Ngoài anh ra, còn ai nhớ đến em nữa hả?"

Từng dòng nước mắt từ khóe mắt tôi thi nhau trào ra.

Tôi thật ngốc.

Những năm qua, tôi đã chọn nhầm người.

Lộ Nghiêu hoảng hốt vội ôm tôi vào lòng: "Sao thế, sao thế, anh nói sai gì à?"

"Tiểu Nhị Nhị, em đừng dọa anh nha? Anh làm gì có lỗi với em sao? Em đánh anh cũng được, nhưng em đừng khóc!"

Nghe xong, tôi không nói hai lời, liền đ.ấ.m anh ấy: "Bình thường không phải lúc nào anh cũng gọi em là Tiểu Nhị Nhị sao!"

Lộ Nghiêu ngớ người một giây, sau đó mới phản ứng lại: "Lúc đó em gặp chuyện, anh cũng sợ lắm chứ."

Tôi không biết nên nói gì, đành im lặng.

Tôi thầm tự chế giễu sự ngu ngốc của chính mình.

Sau đó, Lộ Nghiêu nói với tôi rằng vì lúc đó tôi mở livestream, người xem đều chứng kiến cảnh Ôn Quân cố ý g.i.ế.c người nhưng bất thành, nên cô ta đã bị cảnh sát đưa về đồn.

"Nghe nói Ôn Quân còn cầu xin Giang Đình, nhưng anh ta không để ý."

Tôi gật đầu, tập trung ăn quả táo mà Lộ Nghiêu gọt cho tôi.

Nói cũng thật trùng hợp, Lộ Nghiêu vừa nhắc đến Giang Đình, anh ta đã xuất hiện ở cửa phòng bệnh.

Nhìn Giang Đình đứng ở cửa, tự nhiên tôi thấy quả táo trong tay mất ngon.

Tôi chỉ vào quả dứa mà Lộ Nghiêu vừa cầm lên: "Anh, gọt dứa cho em đi."

Lộ Nghiêu nhìn ra cửa, gật đầu rồi không nói gì thêm, nhường phòng bệnh lại cho hai chúng tôi.

Giang Đình đi thẳng đến, định ngồi xuống giường nhưng ngừng lại một chút rồi ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.

"Lâm Nhị..."

"Anh có chuyện gì?"

Cả hai chúng tôi đồng thời mở lời, nhưng lại cùng lúc chìm vào im lặng.

Giang Đình khẽ mở môi: "Tiểu... Ôn Quân đã đến cầu xin anh, nhưng lần này anh không để quan tâm cô ta nữa."

Tôi gật đầu: "Ừ, vừa nãy Lộ Nghiêu cũng nói với tôi rồi."

"Anh..."

Giang Đình vẫn luôn như vậy, tôi và anh ta thực sự rất khó để nói chuyện với nhau.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Sự kiên nhẫn của tôi sớm đã cạn kiệt: "Có gì thì nói thẳng đi."

"Anh đã thấy hóa đơn em để lại trên bàn, anh cho người điều tra mới biết không phải là Ôn Quân..."

Tôi cười nhạt: "Ừm, anh biết là được rồi. Tôi không có ý gì khác, cũng không cần anh trả lại số tiền đó, chỉ muốn anh biết một sự thật thôi."

"Lâm Nhị, xin lỗi em."

"Thời gian qua, anh đã tự nhìn lại bản thân, tất cả là lỗi của anh, anh đã không nhận ra rõ lòng mình. Em nói đúng, anh đã quen với sự tồn tại của em, khiến anh nghĩ rằng tất cả đều là điều hiển nhiên."

"Nhưng anh thật sự rất yêu em, Lâm Nhị. Những ngày không có em, anh đã rất đau khổ."

"Biết em bị Ôn Quân hại suýt mất mạng, anh... lòng anh như rỗng tuếch, anh không biết phải làm gì nữa."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bản Ngã Ngủ Quên
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...