Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ban Ngày Và Đêm Tối: Manhattan Love Story

Chương 65: Hộ tịch Câu lạc bộ (1)

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi bạn đang đắm chìm trong tình yêu, có nhiều thứ bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy. Nhưng ngay tại thời điểm bạn bắt đầu cảm thấy an toàn, ngày nào đó đột nhiên đã tới rồi.

Sáng sớm hôm sau, hơn 9 giờ, chưa tới 10 giờ tôi đã tỉnh dậy, một mình ở trên giường. Tôi rời giường, muốn rửa mặt, nhưng rìa bồn rửa tay ở nhà tắm trong phòng ngủ dành của khách rộng hơn ở phòng ngủ chính, chỉ là khoảng cách này, đối với bụng bầu 35 tuần, không cách nào với tới được. Tôi lại về phòng mình rửa mặt chải đầu, trong gương là đôi mắt sưng lên vì khóc, kì thật cả người nhìn qua đều phù thũng, tôi còn tận lực chỉnh trang lại gọn gàng, rồi mới đi ra ngoài.

Damala đang quét tước trong phòng khách, nhìn thấy tôi chào một tiếng. Tôi đi dạo một vòng trên ban công phòng ăn, muốn tìm kiếm bóng dáng của ai đó.

“Ngài Ultan đã đi rồi.” Damala đã dọn xong bữa sáng lên bàn, nói với tôi.

Tôi dường như không có việc gì, định trả lời cô là tôi biết, nhưng mở miệng ra lời nào cũng không nói ra nổi, chỉ có thể gật đầu. Hai giờ sau, tôi thấy một tin nhắn trong di động: “Đi Los Angeles công tác, dự kiến trước ngày sinh sẽ về, nếu có chuyện gì, gọi điện liên lạc”.

Tôi không nhắn lại, cũng không gọi điện thoại cho anh, nếu như đi Los Angeles, vậy lúc này vẫn còn ở trên máy bay. Hơn nữa loại tình huống gì mới được xem là “Có chuyện”? Mới có thể gọi điện thoại tìm anh, tôi tự hỏi chính mình. Tôi không nhớ rõ ngày hôm đó thời gian cụ thể như thế nào. Hẳn là vẫn như thường ngày ăn cơm, buổi chiều ngủ trưa đến sẩm tối, buổi tối tiếp tục mất ngủ thẳng đến bình minh. Buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, sổ máy thai ba lượt, hết thảy đều bình thường. Thời tiết sáng sủa, mùa hè dường như đã đến, ánh mặt trời có chút nóng bức, mà anh từ đầu tới cuối vẫn không gọi điện thoại cho tôi.

Ngày 5 tháng 6 là thứ Hai, ăn điểm tâm xong, tôi gọi điện tới văn phòng anh, thư kí Mayer tiếp điện thoại. Tôi nói bừa một thân phận, nói muốn hẹn gặp Lyle Ultan, Mayer trả lời: “Ngài Ultan đang nghỉ phép.” Cúp điện thoại, tôi chạy vào nhà tắm quỳ gối xuống, ghé vào bồn cầu, bữa sáng bánh mì trứng cuộn và cá hồi bị ói sạch không còn một mẩu.

Cho đến giữa trưa, Nicole cùng Cheryl-Ann đột nhiên đến đây, giống như hiến vật quý (2) nói cho tôi biết, tìm được thêm một bảo mẫu nữa cực kì thích hợp. Chúng tôi ăn cơm trưa trong một nhà hàng tràn đầy ánh mặt trời trên khách sạn Park Avenue. Bảo mẫu cũng đến đây, tên là Sandy, thoạt qua giống một y tá nhiệt tình nhanh nhẹn. Không phải Mexico, không phải người Châu Á, không phải người da đen, cũng không phải trong vòng ba thế hệ di dân sang Âu châu, có vẻ như là người Mỹ, khẩu âm chính gốc, có giấy phép y tá, có học vị tâm lý thiếu nhi…… Tất cả những thứ trên chính là điều kiện cho cái được gọi là “Cực kì thích hợp”. Nicole bổ sung, cô ấy vốn là một trong những bảo mẫu có tiếng nhất, phải bới tung nhà người ta để đưa về.

Tôi ngồi nghe, thỉnh thoảng lại mỉm cười, gật đầu, hoặc phản ứng đại loại thế. Cheryl-Ann hỏi tôi, L đâu rồi? Tôi cũng không vì thế mà ngừng lại, không do dự trả lời: “Đi Los Angeles công tác, không biết trong bao lâu, nhưng anh ấy cam đoan trước tháng Bảy bằng mọi cách sẽ trở về.” Đồng thời ra vẻ không nề hà, không sao cả.

Trước khi gọi món, một cô gái từ bàn bên cạnh đi qua, lại quay lại, chào hỏi Nicole và Cheryl-Ann.Cheryl-Ann đứng lên thân mật hôn lên hai má, rồi giới thiệu tôi với cô ấy, cũng nói cho tôi biết cô ấy tên là Ilona hoặc là một cái tên Đức gì đó. Cô ấy nói còn có hẹn, nhanh chóng tạm biệt rồi đi. Sau khi cô ấy rời khỏi, Cheryl-Ann cầm lấy thực đơn, đằng sau quyển thực đơn màu vàng nhạt nói với tôi: “Hai người có thể xem như cùng một Câu lạc bộ.”

Tôi rất lâu vẫn không hiểu được ý của cô ấy, thẳng đến khi cô cười cười ánh mắt lóe lên, tôi mới hiểu được, cô nói là Câu lạc bộ Lyle Ultan.

Cô duỗi tay ra xoa bóp tay của tôi, nói: “Đương nhiên là trước đây, hội tịch của cô ấy đã hết hạn.”

Bồi bàn đi tới, cô bắt đầu gọi món, ngữ điệu và giọng nói nhẹ hơn bình thường, âm điệu cũng càng trầm thấp, tôi đột nhiên nhớ tới câu nói kia “Trang phục và đạo cụ càng ít, chuyện xấu càng nhiều”, nhớ tới ở nơi nào lần đầu tiên nghe được câu này. Chính là cô ấy nói, chẳng qua là nói bằng tiếng Pháp, ‘peu de vetement, beaucoup d’aventures galantes’ (3), cười nhạo anh trai cô ấy.

Ngày sinh của tôi dự tính là ngày 7 tháng 7, mỗi ngày tôi đều xé một tờ giấy trên sổ tay, chờ ngày nào đó đến, chỉ là không biết đến tột cùng là muốn nhìn thấy người nào. Tôi đóng cửa một mình trong phòng không ra, chỉ đến khi chạng vạng, sắc trời u ám, người đứng cách năm thước cũng không phân biệt được, chỉ có thời điểm đó, tôi mới xuống lầu, tản bộ nửa giờ. Không phải tôi muốn đi, mà là phải đi, cũng không biết vì cái gì, giống như là một bộ phận trong cuộc sống gia đình hạnh phúc, thuần khiết mà tôi vẫn lý tưởng hóa.

Chú thích:

(1)Hộ tịch: Đại loại là thời hạn làm thành viên trong 1 câu lạc bộ, hoặc thời hạn cho 1 thẻ thành viên.

(2)Hiến vật quý: ở đây nghĩa đen là tặng vật quý, đóng góp kinh nghiệm. Còn nghĩa bóng là khoe cái mình tưởng là mới lạ, tưởng là quý báu, …

(3)Giải thích luôn cho câu Trang phục và đạo cụ càng ít, chuyện xấu càng nhiều từ chương trước: cả 2 câu đều cùng 1 nghĩa, theo nội dung của truyện thì nghĩa đen là ‘ Quần áo càng ít, chuyện xấu càng nhiều’. Nghĩa bóng là ám chỉ người càng có vẻ an toàn, trong sạch, đàng hoàng tử tế càng có thể làm nên những việc không ai ngờ tới.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 13: Thị xã Đông Hampton
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 53: Hạnh phúc của Thomas Mann (1)
Chương 54: Siêu trọng
Chương 54
Chương 55: Gần hơn một chút
Chương 55
Chương 56
Chương 56: Thế giới của hai người
Chương 57
Chương 57: Party
Chương 58
Chương 58: Chảy máu mũi
Chương 59
Chương 59: Nằm nghiêng sang trái
Chương 60
Chương 60: Trung Quốc sản xuất
Chương 61
Chương 61: Gió biển
Chương 62
Chương 62: Xe hơi
Chương 63
Chương 63: Trang phục và đạo cụ càng ít, chuyện xấu càng nhiều.
Chương 64
Chương 64: 60 độ F
Chương 65: Hộ tịch Câu lạc bộ (1)
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: Caresse Ultan
Chương 68: Xanh thẳm
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Hai mặt
Chương 70
Chương 70: Nốt nhạc Đô Thăng (C#)
Chương 71
Chương 71: Súng Colt M1911A1
Chương 72
Chương 72: Carnival Town
Chương 73
Chương 73: Trưởng thành
Chương 74
Chương 74: Chúng tôi
Chương 75
Chương 75: Party tạm biệt
Chương 76
Chương 76: Tay cầm máy cắt giấy
Chương 77
Chương 77: Thân phận
Chương 78
Chương 78: Quyền giám hộ
Chương 79
Chương 79: Quản lý cảm xúc
Chương 80
Chương 80: Trông mong nhiều hơn
Chương 81
Chương 81: Lợi thế
Chương 82
Chương 82: Yêu và Hận
Chương 83
Chương 83: Cùng chung quyền giám hộ
Chương 84
Chương 84: Wall Street
Chương 85
Chương 85: Địa bàn
Chương 86
Chương 86: Lễ Giáng Sinh
Chương 87
Chương 87: Một tuổi
Chương 88
Chương 88: Thượng Hải
Chương 89
Chương 89: Máy bay giấy
Chương 90
Chương 90: Roseola
Chương 91
Chương 91: Hẹn hò đôi
Chương 92
Chương 92: Regina
Chương 93
Chương 93: Hẹn hò đôi
Chương 94
Chương 94: Cần hay Muốn?
Chương 95
Chương 95: Urban Myth
Chương 96
Chương 96: ý nghĩa của yêu
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98: Balloon
Chương 99
Chương 99: You must forgive me
Chương 100
Chương 100: Giấy ghi chú
Chương 101
Chương 101: where are we?
Chương 102
Chương 102: Family Bed
Chương 103
Chương 103: Trò chơi
Chương 104
Chương 105
Chương 106

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ban Ngày Và Đêm Tối: Manhattan Love Story
Chương 65: Hộ tịch Câu lạc bộ (1)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65: Hộ tịch Câu lạc bộ (1)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...