Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bản Sonata Ánh Trăng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đau sao không nói?” – Giọng anh run nhẹ.

Bởi vì năm đó, tôi chỉ muốn một câu đứng về phía mình, chứ không cần sự thương hại.

Tôi biết, dù có nói “đau”, lý trí của anh cũng khó mà lay chuyển.

“Nói thì có ích gì?” – Tôi xoay cổ tay, giấu đi vết sẹo.

“So với đầu gối rách toạc vì bị anh đẩy ngã, thì chuyện này chẳng đáng.”

Trái tim anh như bị bóp nghẹt.

Những chuyện anh muốn quên lại bị lôi ra, rõ ràng, không chút che giấu.

Nỗi hoảng loạn dâng lên, nhưng tôi lại nhẹ giọng:

“Dù sao cũng là chuyện đã qua, không cần để ý.”

Câu nói ấy không khiến anh nhẹ nhõm, ngược lại càng đẩy anh xuống vực sâu — bởi vì chỉ người không quan tâm mới có thể nói nhẹ nhàng đến thế.

Tất cả vẻ bình thản giả tạo tối nay, đến đây sụp đổ.

Anh gần như mất kiểm soát, hỏi:

“Em từng yêu anh không, Minh Hựu?”

Dưới ánh đèn vàng, mắt anh đỏ hoe.

Tôi cười nhạt: “Nếu em nói yêu, anh tin không?”

Đó luôn là cách của tôi — không thừa nhận, không phủ nhận, để đối phương tự định đoạt.

Anh tin, thì tôi sẽ giả vờ yêu.

Anh không tin, tức là tôi chưa từng.

Luôn để lại một đường rút lui cho bản thân.

Anh im lặng.

Nước mắt nóng hổi rơi xuống, lạnh dần, trượt theo xương quai xanh chảy vào tim anh như d.a.o cắt.

Anh biết câu trả lời, nhưng lại không dám nghe.

Bản nhạc trong nhà hàng vẫn êm dịu.

Anh nhìn tôi, mắt ngập nước, đầy đau đớn, giằng xé, và cả nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm.

Tôi im lặng.

“Anh và Tống Điềm…” – Anh định giải thích.

Tôi cắt ngang: “Em không quan tâm.”

“Nếu không còn gì, anh nên về sớm. Ngày kia là đám cưới rồi. Nếu để vợ chưa cưới thấy anh ở đây, e là lần tới không chỉ là một cái tát.”

Tôi đứng dậy, nhưng tay bị giữ chặt.

“Đừng đi.” – Giọng anh khản đặc, lực siết đến trắng cả khớp tay.

Anh gần như cầu xin: “Em đánh trả đi, bao nhiêu cũng được.”

“Có ích sao?” – Tôi hỏi.

Nước mắt anh rơi nóng rực.

“… Xin lỗi.”

“Xin lỗi có ích sao?” – Tôi gỡ từng ngón tay anh – “Nếu thật lòng muốn xin lỗi, thì hãy sống khổ sở cho em thấy.”

Khổ sở thế nào ư?

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười trắng bệch.

Những đêm mất ngủ, kết quả khám bệnh, chai nước hoa vỡ, mảnh kính đ.â.m vào đầu gối…

Anh bị xiềng xích siết chặt cổ, không thể thoát.

Bàn tay từng ấm áp giờ trống rỗng.

Anh loạng choạng định đuổi theo, nhưng chân va mạnh vào ghế, ngã nhào vào bóng tối.

Tiếng chuông điện thoại xé toạc sự tĩnh lặng.

Anh bắt máy — giọng Tống Điềm nức nở:

Hỏi anh đi đâu, sao không đến xem cô ta thử váy cưới, có phải không muốn cưới nữa, và nhắc đến “ân cứu mạng năm xưa”.

Chỉ bốn chữ ấy — “ân cứu mạng” — vang rõ trong đầu.

Người phụ nữ xa lạ năm ấy đã đẩy anh khỏi bánh xe, từ đó cái ơn ấy thành xiềng xích trói buộc anh với Tống Điềm.

Anh khống chế bàn tay run rẩy, rót nước sôi lên cổ tay mình, ở đúng vị trí vết sẹo của tôi.

Nỗi bỏng rát lan khắp da thịt, dồn lên từng dây thần kinh. Anh im lặng chịu đựng.

Tiếng khóc trách móc của Tống Điềm vẫn vang trong loa.

Khi giọt nước cuối cùng rơi xuống, anh ngửa đầu, thở hắt ra như con thú sắp chết.

Định mệnh cuốn anh đi, tước bỏ quyền lựa chọn.

Anh sinh ra trong chiếc lồng vàng u ám — người mẹ bị ép cưới hy vọng anh chưa từng tồn tại, người cha bạo lực truyền dạy lối “thương cho roi cho vọt”.

Chẳng ai dạy anh yêu là gì.

Sự thích và để tâm ấy biến thành mũi gai, sớm làm tổn thương người duy nhất muốn đến gần.

Anh không biết cúi đầu, nhưng hiểu hơn ai hết những lời xúc phạm năm xưa đau đến mức nào.

Vì thế, anh đã dốc sức bù đắp, hy vọng ký ức sau này sẽ lấn át vết thương cũ.

Lee Quynn

Nhưng giờ, sự thật phơi bày: câu “thích” khi xưa là giả, còn tổn thương thì chưa từng quên.

Anh thậm chí ước mình chưa từng được cứu, để c.h.ế.t ngay hôm ấy.

Trong cơn choáng váng, anh như thấy mình trở về đêm mưa năm trẻ — bát mì nóng hổi, giọt nước mưa từ tóc rơi xuống cổ áo, ánh mắt ngoan hiền, gương mặt hơi say, và miếng băng dán mùi bưởi trên sống mũi.

Giờ đây, anh rút miếng băng đã ố vàng từ ví, run rẩy dán lên ngực.

Anh căm ghét số phận, nhưng lại tham lam món quà duy nhất mà số phận trao cho.

Giữa đêm se lạnh, người đàn ông co mình nơi góc tối, khẽ thì thầm lời xin lỗi năm xưa chưa kịp nói.

Cuối cùng, đám cưới này vẫn bị hoãn lại.

Không ai biết lý do.

Tôi đóng trang web, ngẩng đầu nhìn về phía cửa quán cà phê.

Những chiếc lá ngân hạnh vàng óng xoay tròn trong làn gió lạnh hiu hắt.

Đêm mưa cuối thu, người đàn ông đứng dừng lại trên bậc thềm quán.

Anh gầy đi rất nhiều, nửa dưới khuôn mặt giấu sau chiếc khăn quàng màu xanh đậm, tay cầm túi hồ sơ, mu bàn tay trắng lạnh nổi rõ mạch máu.

Đây là lần thứ hai tôi gặp lại anh, sau hai tháng.

Mãi đến khi tiếng chuông gió ở cửa vang lên, anh mới mở miệng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-sonata-anh-trang/5.html.]

“Anh đi ngang qua.”

Nói dối.

Lông mi anh còn vương sương mờ, mép giày da lấm tấm bùn đất.

Rõ ràng là đã đi khắp các quán cà phê trên con phố này để tìm tôi.

Tôi không vạch trần, chỉ lặng lẽ nhìn anh từng bước tiến lại gần rồi ngồi xuống đối diện.

Nhìn đôi môi đã mất đi sắc hồng, tôi khẽ động ngón tay, đẩy chiếc túi sưởi trên bàn về phía anh.

“Lạnh không?”

Anh ngẩn ra, hồi lâu mới mỉm cười.

Chỉ một câu đơn giản vậy thôi, mà khiến anh muốn rơi nước mắt đã lâu.

Những ngón tay gầy yếu run run.

Có một khoảnh khắc, tôi bắt gặp trong mắt anh là bóng hình của ly biệt.

Không phải năm năm, mười năm, mà là vĩnh viễn — chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Tim tôi khẽ run lên một chút.

“Muốn ôm không?” — tôi chưa từng tiếc nuối khi tạo ra những khoảnh khắc ấm áp.

Anh nghẹn giọng: “Muốn.”

Đó là một cái ôm siết chặt đến mức như muốn hòa tôi vào xương thịt.

Cánh tay ôm lấy eo tôi cứ siết chặt hết lần này đến lần khác, sống mũi cao gục trong hõm cổ, khẽ cọ vào mái tóc tôi, lưu luyến đến cực độ.

Bao nhiêu tình cảm bị đè nén trong lòng, dồn nén đến cực hạn, đều tuôn trào trong khoảnh khắc ấy.

Giống như anh vừa được cho phép — cho phép trút hết những cảm xúc không nơi cất giữ.

Anh khàn giọng nói rất nhiều, từ sự ghét bỏ vô cớ thuở thiếu thời, đến ba năm không gặp đầy những nỗi nhớ nặng nề.

Anh sợ tôi sẽ không đáp lại, nên cứ nói mãi, nói mãi…

Cuối cùng anh dừng lại, nhìn tôi.

Trong quán cà phê sáng đèn, vang lên bản Sonata Ánh trăng quen thuộc.

Giai điệu như dòng nước chảy vào tai, kéo theo bao ký ức cũ.

Một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần Thẩm thị được anh đẩy về phía tôi.

Anh nhìn tôi không chớp, nước mắt theo vành mắt đỏ hoe rơi xuống, rõ ràng đau buồn đến cực điểm, nhưng vẫn cố gượng cười dịu dàng:

“Minh Hựu, em có thể không tha thứ cho anh, nhưng xin đừng từ chối cái này.”

“Anh nói nhiều như vậy, chỉ muốn em biết, anh thực sự không thể rời xa em, và cũng thực sự rất, rất yêu em. Anh hy vọng em mãi ở bên anh, nhưng… lại không thể cho em một danh phận đường hoàng.”

“Anh nghĩ mình có thể bảo vệ em, nên mới nhiều lần phớt lờ lời bàn tán, là anh quá tự tin, quá cố chấp… mới khiến em bị tổn thương hết lần này đến lần khác.”

“Anh biết mình không còn tư cách làm phiền em, và em cũng không muốn gặp anh nữa.”

“Vậy nên, từ giờ… anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa.”

Mưa tạt lên kính cửa sổ, nở thành từng đóa nhỏ. Ngoài trời âm u.

Chỉ đến khi bóng lưng anh biến mất ở cuối con đường nhỏ, tôi mới nhận ra…

Hóa ra bên ngoài đã mưa rất lâu.

Ngày hạ táng Thẩm Nghiễn Thanh, cũng là một ngày mưa như thế.

Mưa xuân lất phất, lạnh buốt, rơi giữa những người đến viếng.

Màu đen, trắng, xám hòa vào màn mưa mờ ảo.

Trên bia mộ, ảnh chụp không phải dáng vẻ chỉnh tề trong bộ vest.

Mà là chàng thiếu niên mười tám tuổi mặc áo bóng rổ đỏ, lông mày giãn ra, khóe môi khẽ nhếch cười nhìn tôi qua ống kính.

Trong đầu tôi bỗng vang lên đoạn đối thoại hôm ấy —

“Em từng thích anh không?”

Từng thích không? Tôi hỏi chính mình.

Từ mười tám, đến hai mươi tám tuổi…

Thật sự không có một khoảnh khắc nào từng thích sao?

Mưa làm nhòe đôi mày của thiếu niên trên bia đá.

Tôi chớp mạnh đôi mắt đang cay xè.

Đêm ấy, khi chiếc bình hoa của cha Thẩm lao tới, bóng hình thiếu niên chắn trước mặt tôi vừa lạnh lùng, vừa dứt khoát.

Nhịp tim tôi trong khoảnh khắc ấy — nhỏ bé nhưng rõ ràng.

Nhưng rồi lại bị chôn vùi trong năm tháng đau đớn và toan tính.

Luật sư của Thẩm Nghiễn Thanh tìm đến, đưa cho tôi một bức ảnh.

Đó là cuộc thi piano đầu tiên của tôi khi mười tám tuổi.

Anh ở một góc xa, hướng ống kính về phía tôi.

Trong ảnh, gương mặt thiếu nữ dịu dàng, váy trắng như hoa, những ngón tay nhảy múa trên phím đàn đen trắng.

Góc ảnh bị mân mê đến nhàu nát, mặt sau được cố định bằng một miếng băng cá nhân đã ố vàng.

Đó là miếng băng cá nhân tôi từng dán trên sống mũi mình khi mười tám tuổi.

Anh đã lén bóc xuống rồi dán lại, lặp đi lặp lại mười một lần, đến khi lớp keo hoàn toàn mất tác dụng, không thể dán lại nữa.

Giống như chúng tôi vậy —

Mối quan hệ anh dốc sức vá víu, cuối cùng chỉ còn lại một vết sẹo rỉ máu.

Luật sư cúi người:

“Ngài Thẩm nói, cổ phần vẫn để cho cô, bên Tống Điềm anh ấy sẽ xử lý, cô không cần lo.

Bức ảnh này là anh ấy nhờ tôi mang đến cho cô, cô tùy ý xử lý.”

Tôi im lặng siết chặt tấm ảnh.

Trong làn sương trắng xóa, ngón tay sau khi gồng sức liền buông lỏng.

Ngọn lửa l.i.ế.m qua miếng băng cá nhân sau bức ảnh, hóa thành tro tàn.

Xa xa, tiếng một loài chim không rõ tên vang lên từng hồi.

Tôi bước từng bước trên lối đá, rời khỏi nghĩa trang.

Cho đến bước cuối cùng…

Một giọt nước mắt lăn từ khóe mắt, rơi vào mưa, nghẹn ngào lặng lẽ.

Tôi nghĩ —

Thẩm Nghiễn Thanh, có lẽ đã từng, trong một khoảnh khắc nào đó… tôi thật sự thích anh.

(Toàn Văn Hoàn)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bản Sonata Ánh Trăng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...