Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Thân Dụ Tôi

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương Cẩm Trình chính thức đến ở nhà Dương Giản.

Nói là chính thức, kỳ thật cũng không có gì, gã vốn là cũng thiếu một số đồ, hơn nữa thực tế lúc trước đã chuyển đi một ít rồi, cho nên Vương Cẩm Trình cũng thoải mái, chỉ có điều hằng ngày ngược xuôi cũng có phần phiền tóai.

Bất quá, mỗi ngày đều được nhìn thấy Dương Giản, là không gì có thể tốt hơn.

Để ăn mừng Vương Cẩm Trình chuyển đến nhà Dương Giản, bọn họ quyết định ra ngoài ăn một bữa.

“Cuộc sống cứ trôi thế này, giống như ngoại trừ ăn ra sẽ chẳng còn việc gì khác.” Vương Cẩm Trình vừa vươn người dưới ánh nắng mặt trời, vừa đi.

Dương Giản đi bên cạnh gã, vẫn là cười híp mắt: “Vậy cậu cũng đừng ăn nữa.”

Vương Cẩm Trình chống chống hông, nói: “Tôi chưa nói ăn không ngon mà.”

Dương Giản chẳng thèm phản ứng lại gã.

Thế nhưng, lúc bọn họ ăn cơm gặp phải hai người mà Vương Cẩm Trình vô cùng không muốn gặp.

Vương Thủ Ninh đi cùng ông xã nhà bọn họ.

… Thế giới quả thực là rất nho nhỏ.

Vương Cẩm Trình không tự chủ được, cầm giấy ăn trên bàn xòe thành cây quạt che khuất mặt mình, ngược lại Dương Giản thì thản nhiên, nhìn Vương Cẩm Trình liếc mắt một cái, nói: “Đừng làm động tác ngu xuẩn.”

Vương Cẩm Trình buông giấy ăn, có phần nôn nóng bất an.

Thế nhưng hai người bên kia hình như không thấy gã và Dương Giản.

“Vì sao cậu bình tĩnh như thế?” Vương Cẩm Trình nhịn không được đành hỏi Dương Giản.

Dương Giản cười nói: “Thế vì sao cậu lại như trên m.ô.n.g mọc thêm cái đinh?”

Vương Cẩm Trình há hốc mồm, cuối cùng vẫn là bỏ đi.

Người ta đã không để ý, tự mình tốn sức hành hạ làm gì. Có điều mỗi một lần đối mặt Vương Thủ Ninh lại có Dương Giản đồng thời ở đây, gã luôn không được tự nhiên.

Dù sao cảm giác mình có loại tâm tính như kẻ thứ ba, Vương Cẩm Trình đem điểm ấy quy kết đến bệnh cũ ngày trước của gã thói quen không tự trọng.

Vương Cẩm Trình ngắm dáng vẻ bình tĩnh của Dương Giản, thở dài, bảo: “Dương Giản à Dương Giản, đời này tôi không thể nhìn thấy hình dáng điên cuồng của cậu vì ai đó rồi.”

Dương Giản cười hỏi: “Rất thất vọng hả?”

“Có chút. Nếu có người nào có thể khiến cậu yêu như si như cuồng thì tốt rồi.” Cho dù người kia không phải gã cũng không sao cả.

Đương nhiên, nếu là gã thì tốt hơn.

Dương Giản rất khó khăn mới phá lên cười: “Nếu quả thật có người này, tôi thật sự muốn g.i.ế.c hắn trước.”

Vương Cẩm Trình ngẩn người, tiện đà chậm rãi nói: “Dương Giản, cậu cứ sợ mãi như vậy sao?”

Dương Giản thu hồi nụ cười, ánh mắt nặng trĩu nhìn lại gã.

Vương Cẩm Trình quyết định đổi lại đề tài, nói: “Nghe nói tài nấu nướng của Thủ Ninh tương đối khá, có tài nguyên tốt như vậy, tại sao còn muốn ra ngoài ăn.” Đối cái loại hàng năm ăn ngoài đường như gã, quả thực là không thể lý giải nổi.

Dương Giản nhíu nhíu mày, nói: “Nếu tôi là Quan An Viễn tôi cũng làm như vậy, sao có thể để ông xã mệt nhọc nấu nướng.”

“Oa, Dương Giản, nhìn không ra cậu là người săn sóc như vậy đấy.”

“Cái này cũng phải xem đối tượng.”

Vương Cẩm Trình ôm chặt tim, nói: “Trái tim tôi đang rỉ m.á.u rồi.”

Dương Giản quét mắt nhìn gã một cái.

Vương Cẩm Trình biết cuộc đối thoại vừa rồi đã làm mất lòng hắn, liền ngoan ngoãn ăn đồ ăn của mình. Nhưng thật ra Dương Giản một dạng như có suy nghĩ, ánh mắt hướng về Vương Thủ Ninh đằng kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-than-du-toi/chuong-3.html.]

Có lẽ là dư tình vẫn còn?

Vương Cẩm Trình ăn ăn, có chút rầu rĩ không vui.

Bên kia thật ra đã ăn xong rồi, Vương Thủ Ninh cùng Quan An Viễn đứng lên phải đi. Dương Giản nói một câu “Đuổi theo”, khiến Vương Cẩm Trình mở to hai mắt.

Hành vi đi theo sau người khác tuy rằng với Vương Cẩm Trình không là lần đầu, phải nói rằng gã đã rất lão luyện. Nhưng mà đi bên cạnh Dương Giản một đội theo dõi người khác, cũng hiếm được thể nghiệm.

Vương Thủ Ninh và Quan An Viễn hai người như đang tản bộ, có đôi khi mỉm cười với nhau, lúc không ai chú ý còn có thể kéo kéo tay của đối phương.

Thật sự là… Rất ngọt ngào.

Dương Giản cố ý đi theo để tìm k*ch th*ch sao? Vương Cẩm Trình liếc mắt nhìn lén Dương Giản.

Thế nhưng Dương Giản hết sức chuyên chú nhìn hai người đằng trước mặt.

Sau đó, Vương Cẩm Trình phát hiện, chỉ cần Vương Thủ Ninh làm động tác hơi thân mật một chút, lỗ tai Quan An Viễn sẽ phớt hồng.

Có lầm hay không?

“Ngay cả loại vượt phạm vi như tôi cũng biết là kẻ có tiền, vì sao lại có phản ứng ngây thơ như vậy?” Vương Cẩm Trình nhịn không được chỉ vào Quan An Viễn hỏi Dương Giản.

Dương Giản thản nhiên đáp: “Cái này gọi là trở về nguyên trạng.”

“…” Vương Cẩm Trình khinh thường, “Hừ, tình yêu học sinh tiểu học.”

“Cậu ghen sao.” Dương Giản liếc mắt một cái sang gã.

Vương Cẩm Trình quay đầu, dừng trước Dương Giản: “Cậu không ghen hả?”

Dương Giản cười.

Vương Cẩm Trình cũng cười.

Bọn họ cùng nhau nhìn hai người phía trước rời đi với nhau.

Có chuyện, tuy rằng thoạt nhìn có chút ngu xuẩn, nhưng khi nghĩ tới thì thật là rất ghen tị.

Nét mặt hạnh phúc như thế đó.

Cho dù ngày thường dùng lãnh khốc trang bị lên chính mình, nhưng khi ở bên cạnh người yêu, vẫn sẽ nhịn không được toát ra tâm tình nguyên thủy nhất.

“Trước đây khi bắt đầu quen Thủ Ninh tôi thực ngưỡng mộ cậu ấy, hiện tại cậu ấy cùng Quan An Viễn ở một chỗ, tôi bắt đầu ghen tị với hai người bọn họ.” Dương Giản chậm rãi nói.

“Loại hình này hoàn tòan tương phản với tôi, có đôi khi tôi cũng muốn, nếu tôi có thể biến thành người như bọn họ thì sẽ tốt bao nhiêu.”

Vương Cẩm Trình đột nhiên kéo vai Dương Giản một phen, nói: “Không phải còn có tôi sao? Lần sau lúc hối hận ngẫm lại tôi. Vương Cẩm Trình cũng không phải người thành thật, có anh ta ở cùng cậu, thế giới này liền không còn nơi quạnh quẽ.”

Dương Giản lạnh lùng nhìn cánh tay trên vai, nhưng cũng không đẩy sang bên, chỉ nói là: “Ồn muốn c.h.ế.t.”

Vương Cẩm Trình cười to, kỳ thật chính gã cũng từng ngưỡng mộ Vương Thủ Ninh, chẳng qua đã lớn lên thành kiểu người như thế này, cũng không thể trở lại thời thơ ấu một lần nữa.

Tình yêu của học sinh tiểu học dĩ nhiên rất ngọt ngào, nhưng người trưởng thành cũng có cách chơi của người trưởng thành.

“Dương Giản, chúng ta về nhà đi, tôi muốn l*m t*nh với cậu.”

Dương Giản thúc một cùi chỏ vào bụng Vương Cẩm Trình, đau đến mức Vương Cẩm Trình buông ngay hắn ra gập bụng không dậy nổi.

Dương Giản hai tay nhét vào túi quần, chậm rãi dạo bước ở đằng trước.

“Này này, chờ tôi với.” Vương Cẩm Trình xoa bụng kêu lên ở phía sau.

Dương Giản nhịn không được bật cười to.

Thật sự là ồn c.h.ế.t đi được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Thân Dụ Tôi
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...