1.
Ngày 12 tháng 7 năm 2020.
Khi đó, ga tàu điện ngầm bên cạnh còn chưa được xây dựng. Phần lớn phụ huynh đều lái xe đến đón con.
Đinh Ngữ Đồng luôn nắm tay mẹ đến chỗ tôi mua một chiếc bánh đậu đỏ sau giờ tan học.
Sau đó, cô bé lên một chiếc xe năng lượng mới rời đi.
Cô bé luôn mỉm cười nói với tôi: "Chú ơi, bánh đậu đỏ của chú ngọt quá!"
Có lần cô bé còn nói với mẹ: "Điều cháu mong chờ nhất mỗi ngày là được ăn bánh đậu đỏ!"
Đinh Ngữ Đồng, đó là tên của cô bé.
Sau này tôi mới biết tên cô bé khi chứng kiến cảnh bố mẹ bé khóc lóc.
Ngày cô bé mất tích, trời mưa rất to.
Khi trời mưa, xe đưa đón trẻ sẽ nhiều gấp đôi bình thường.
Vì vậy trường mẫu giáo sẽ chia làm hai đợt để cho trẻ ra khỏi trường.
Thời gian giãn cách khoảng 20 phút.
Lớp lớn mà Đinh Ngữ Đồng học được xếp vào đợt thứ hai ra khỏi trường.
Thế nhưng khi tất cả các bạn cùng lớp đã ra hết, giáo viên chủ nhiệm nhận thấy còn thiếu một bạn.
Đinh Ngữ Đồng vẫn chưa ra.
Trước đó, khi điểm danh, cô bé đã có mặt.
Cô vội vàng đi tìm.
Nhưng tìm khắp khuôn viên trường, vẫn không thấy Ngữ Đồng đâu.
Vấn đề là trong suốt thời gian tan học, mẹ của Ngữ Đồng đứng đợi ở ngoài cổng mà cũng không thấy con gái mình.
Sau đó, nhà trường cho rằng có lẽ Ngữ Đồng đã đi theo nhóm học sinh đầu tiên ra ngoài.
Nhà trường và cảnh sát đã kiểm tra hồ sơ điểm danh khuôn mặt và camera giám sát nhưng cũng không tìm thấy dấu hiệu Ngữ Đồng rời khỏi trường.
Hơn nữa, mẹ cô bé đứng ngay ngoài cổng.
Dù có chạy ra ngoài thì lẽ ra cô bé cũng phải tìm mẹ chứ.
Thế là vào buổi chiều tối mưa gió sấm sét đó, Đinh Ngữ Đồng đã mất tích như vậy.
2
Ngày 6 tháng 8 năm 2024, 09:00 sáng.
Bốn năm đã trôi qua như vậy nhưng vẫn chưa tìm thấy Ngữ Đồng đâu.
Trường mẫu giáo khi đó, giờ đã trở thành một đống đổ nát.
Trong bốn năm này, tôi đã thi đậu làm phó cảnh sát.
Sau khi được phân công công việc, tôi thường xuyên phải trực chiến ở khu vực này.
Cảm giác thời gian ở đây trôi qua thật chậm.
Tôi như nhìn thấy một cô bé chạy đến chỗ tôi nói: "Chú ơi, bánh đậu đỏ của chú ngọt quá."
Mọi thứ dường như chỉ mới xảy ra hôm qua.
Cho đến khi nhân cơ hội xem lại hồ sơ vụ án, tôi lật mở hồ sơ vụ mất tích của Đinh Ngữ Đồng thì mới nhận ra, bốn năm thực sự đã trôi qua.
Cô bé năm tuổi ấy đã đến tuổi có thể tuyên bố tử vong.
3
Ngày 21 tháng 7 năm 2020.
Đó là ngày cuối cùng tôi bày bán hàng rong trước cổng trường mẫu giáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/banh-dau-do-dom-nuoc-mat/chuong-1.html.]
Trường mẫu giáo không mở cửa, bố mẹ Ngữ Đồng hôm nay cũng không xuất hiện.
Nghe nói họ đã nhận được một khoản bồi thường khổng lồ từ trường mẫu giáo.
Trường mẫu giáo cũng sẽ đóng cửa từ đây.
Hoàng hôn, tôi thu dọn đồ đạc nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy mất mát.
Cho đến khi một cậu bé gọi tôi.
"Chú ơi, chú vẫn còn ở đây ạ."
"Chú sắp thu dọn đồ rồi, hôm nay không ăn được đâu."
"Không." Cậu bé lắc đầu: "Con không đến ăn đồ ăn, con muốn trả tiền cho chú."
"Tiền gì?" Tôi khó hiểu hỏi.
"Ngữ Đồng nói thứ Ba tuần trước, cậu ấy có mua đồ của chú mà chưa trả tiền nên nhờ con tan học mang tiền đến trả cho chú. Thế mà hôm đó tan học mưa quá lớn, con đã về, may mà hôm nay chú vẫn còn ở đây."
Ngữ Đồng, mưa lớn... Lòng tôi đột nhiên giật mình.
"Bạn nhỏ, bạn nói Ngữ Đồng là Đinh Ngữ Đồng phải không?" Tôi nửa quỳ hỏi cậu bé.
"Vâng ạ." Cậu bé chớp mắt.
Thứ Ba tuần trước... Chính là ngày Ngữ Đồng mất tích!
Ngày hôm đó, cô bé không xuất hiện ở quầy bánh đậu đỏ của tôi, càng không có chuyện chưa trả tiền.
Hơn nữa, trước giờ tan học trường mẫu giáo cấm ra ngoài thì làm sao bé có thể ra ngoài mua bánh đậu đỏ trước chứ?
Cậu bé thấy vẻ mặt tôi không đúng, nhỏ giọng hỏi: "Chú ơi, có phải Ngữ Đồng gặp chuyện rồi ạ?"
Tôi gật đầu.
Cậu bé thở dài, nói: "Chú ơi, Ngữ Đồng thích ăn bánh đậu đỏ chú làm lắm nhưng mà..."
"Sao cơ?" Tôi hỏi.
"Nhưng mà thực ra cô bé chưa bao giờ được ăn cả."
4
Ngày 6 tháng 8 năm 2024, 09:30 sáng.
Khi tôi xem lại hồ sơ thì chú ý đến một chi tiết.
Trong phần “danh mục bằng chứng giải thích" có ghi video giám sát và hồ sơ điểm danh khuôn mặt của nhà trường có thể do hình ảnh bị trùng lặp hoặc có góc khuất, dẫn đến sai sót.
Do đó, bằng chứng quan trọng cho thấy Đinh Ngữ Đồng không rời khỏi trường trong giờ tan học bắt nguồn từ lời khai của mẹ bé: "Từ lúc nhóm học sinh đầu tiên ra ngoài, cho đến khi đứa trẻ cuối cùng rời đi, tôi đều không thấy Ngữ Đồng. Hơn nữa, con bé nhìn thấy tôi, chắc chắn sẽ chạy ngay về phía tôi."
Chính lời khai này đã hoàn toàn đổ hết trách nhiệm lên nhà trường.
Khi đó, cảnh sát chắc hẳn đã tiến hành nhiều lần khảo sát và thẩm vấn, lựa chọn tin lời mẹ bé.
Nhưng lời khai không thể thay thế bằng chứng vật lý.
Nếu mẹ bé nói dối thì sao?
5
Ngày 21 tháng 7 năm 2020.
"Ý gì?"
Cậu bé bị tôi đột nhiên la lớn làm giật mình.
Cậu bé rụt rè nói: "Ý cháu là Ngữ Đồng chưa ăn ạ."
"Sao lại thế được! Ngày nào cô bé cũng đến mua, nói bánh đậu đỏ của tôi rất ngọt! Cô bé còn nói điều mong chờ nhất mỗi ngày là..."
"Nhưng chú ơi."
Cậu bé ngắt lời tôi: "Chú có thực sự nhìn thấy Ngữ Đồng đã ăn vào miệng đâu?"
Câu nói này chìm lẫn trong tiếng xe cộ, trở thành vô số giấc mơ tỉnh táo trong suốt phần đời còn lại của tôi.
--------------------------------------------------