Thẩm Hạo An đợi thêm một phút nữa, cuối cùng vẫn thở dài rồi lên lầu.
Cửa phòng ngủ hờ khép, Thẩm Hạo An nhẹ nhàng đẩy cửa vào, liền thấy người đáng lẽ phải đi học lại đang chui rúc trong chăn, chỉ để lộ phần gáy hơi ửng đỏ cùng khuôn mặt đầy vẻ khó chịu.
Chiếc chăn phồng lên một đường cong kỳ lạ, Thẩm Hạo An đứng ở cửa bình tĩnh quan sát một lát, đoán rằng Khương Lai bên dưới chăn hẳn là đang trong tư thế chữ M hai chân co lên, dạng ra hai bên.
Thẩm Hạo An bước vào phòng, đóng chặt cửa lại, khi đi đến đầu giường, quả nhiên thấy chiếc kính anh đặt trên tủ đầu giường đã không cánh mà bay.
Thẩm Hạo An lại thở dài một tiếng, vẻ mặt vô cùng đau đầu: "Ngoan nào, bỏ ra đi, cái đó không phải thứ có thể nhét vào trong đâu."
Bàn tay Khương Lai dưới chăn không hề bị giọng nói của anh ta làm ảnh hưởng, cô nàng vẫn tự mình chơi đùa vui vẻ, thậm chí còn hưng phấn hơn khi thấy vẻ mặt bình thản của Thẩm Hạo An.
Nếu là lúc khác, Thẩm Hạo An có lẽ đã chiều cô chơi một lúc, dù sao thì chiếc kính cũng đã được khử trùng trước khi đưa cho cô rồi.
Thẩm Hạo An bình tĩnh nhìn chiếc chăn khẽ nhúc nhích theo bàn tay bên dưới, vẻ mặt bình thản đến gần như lạnh lùng. Trong đầu anh ta như một người ngoài cuộc đang suy đoán cảnh tượng mờ ảo dưới chăn, anh thậm chí còn có thể đoán được gọng kính sẽ lọt vào bao nhiêu, hay chỉ cọ xát bên ngoài.
Thẩm Hạo An quá hiểu Khương Lai, cô nàng là kiểu người gà nhưng ham chơi, chẳng qua là muốn tìm cảm giác mới lạ thôi. Nếu thật sự để cô dùng thứ đó mà làm cho ra trò, cô chắc chắn sẽ khóc ré lên đòi dừng.
Nhưng nhìn thấy Khương Lai sắp muộn học, người xem trọng việc học của con cái hơn bất cứ thứ gì như anh sẽ không đùa giỡn với Khương Lai vào lúc này.
Thẩm Hạo An vén chăn đắp trên người Khương Lai ra, phớt lờ cặp đùi trắng ngần của cô và vết ẩm ướt nhỏ trên ga trải giường, hơi dùng sức đoạt lấy chiếc kính trong tay Khương Lai. Vì Khương Lai giãy giụa không muốn, gọng kính cọ hơi mạnh vào điểm nhạy cảm, Khương Lai không phòng bị mà khẽ rên một tiếng, sau đó cong lưng, rồi lại mềm nhũn ra.
Thẩm Hạo An lấy khăn giấy trên tủ đầu giường, lau qua loa cho cô vài cái, rồi thúc giục: "Mau dậy đi, sắp muộn rồi đấy."
Khương Lai vừa mới được thỏa mãn, cả người đều trở nên uể oải. Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài mây đen giăng kín, không biết trời đã bắt đầu mưa từ lúc nào.
Khương Lai liền tìm được cớ: "Mưa rồi, mưa to lắm, hôm nay em xin nghỉ được không?"
Thẩm Hạo An nhìn ra ngoài cửa sổ, rõ ràng chỉ là mưa nhỏ, sao lại thành ‘mưa to lắm’ được? Anh ta biết, Khương Lai thích nói dối trắng trợn nhất.
Thẩm Hạo An đè nén ý nghĩ muốn chiều chuộng Khương Lai lại, một tay đỡ lấy cặp m.ô.n.g trần của cô, bế cô dậy, một tay cầm lấy quần áo cô vứt bừa bãi trên đầu giường, giọng điệu mang theo vài phần nghiêm nghị: "Không được, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, làm sao mà học được kiến thức thật sự?"
"Sao lại không học được gì?" Khương Lai mở miệng là nói bừa: "Anh có biết cái gì gọi là bất khả kháng dẫn đến không thể thực hiện nghĩa vụ không? Đang mưa đó, bất khả kháng đó, em không đi học cũng là điều dễ hiểu mà."
Chỉ biết giở trò vặt này. Thẩm Hạo An giơ tay tát vào m.ô.n.g cô một cái: "Không đi phải không?"
"Không muốn đi đâu." Khương Lai biết mình cãi cùn cũng vô ích, cô bĩu môi không vui: "Chỉ lần này thôi được không? Thật sự không muốn đi mà..."
Thẩm Hạo An biết Khương Lai là một kẻ hỗn xược được voi đòi tiên. Nếu lần này mở tiền lệ, sau này cô sẽ luôn lấy cớ trời mưa để trốn học, lười biếng như vậy thì còn ra thể thống gì nữa?
Cuối cùng, Khương Lai đương nhiên vẫn bị Thẩm Hạo An lôi xềnh xệch đi học.
Vì sắp muộn rồi, cô không kịp ăn sáng, chỉ kịp mang theo một cái bánh sandwich để tí ăn trên xe. Với tâm lý trả thù, cô còn tiện tay mang theo một quả trứng gà, định lát nữa trong xe sẽ làm Thẩm Hạo An c.h.ế.t ngạt vì mùi thối.
Thẩm Hạo An mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, điều này thể hiện rõ trong thói quen sinh hoạt hàng ngày của anh. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ ngăn cấm việc Khương Lai ăn uống trên xe, nhiều lắm là chỉ hơi cau mày khi cô làm rơi vụn khoai tây chiên ra xe.
Trứng luộc là cỗ máy tạo mùi hôi tự nhiên vô hại. Khương Lai vừa bóc trứng đã ngửi thấy mùi giống như mùi ‘xì hơi’ bắt đầu lan tỏa trong xe. Cô ăn ngon lành từng miếng một, nhưng hành động khiêu khích này lại bị Thẩm Hạo An tiếp nhận mà không chút biểu cảm, anh ta vẫn giữ nguyên tư thế cầm vô lăng, nét mặt không chút gợn sóng.
Vô vị. Khương Lai bực bội đặt đồ ăn xuống, ngồi một lúc thì chính cô lại thấy khó chịu với mùi trong xe, thế là cô hạ cửa kính xuống một chút. Thẩm Hạo An lập tức chú ý: "Ngoan nào, kéo cửa kính lên, sẽ bị mưa tạt vào đấy."
"Không sao đâu." Khương Lai yếu ớt đáp lại. Lúc này cô đang cần chút gió mát lạnh để tỉnh táo hơn, dù sao thì đã gần một năm rồi cô không đi học tiết đầu giờ sáng. Nếu không phải giáo viên này có việc phải đổi lịch học sang giờ này, lại là môn chuyên ngành buổi nào cũng có điểm danh, thì không có chuyện cô vác mặt đến lớp vào giờ này đâu.
Cô vừa mới tận hưởng chút mưa bay mang theo hơi lạnh, thì cửa kính đã được kéo lên.
Khương Lai tức giận quay đầu trừng mắt nhìn Thẩm Hạo An, nét mắt người đàn ông vẫn bình thường: "Mưa lạnh, em vừa mới từ trong chăn ấm ra, đừng để bị cảm."
Hôm nay sao mà Thẩm Hạo An rảnh rỗi thế, còn có cả thời gian đưa cô đi học.
Khương Lai phát huy tối đa cái tính ‘ăn cháo đá bát’ của mình, vừa nãy còn đòi được anh chiều chuộng sảng khoái, giờ không cần nữa thì thấy cái ông quản gia quản đông quản tây này phiền c.h.ế.t đi được.
Tiết đầu giờ sáng mà, oán khí ngút trời, ngay cả thấy một chú chim vô tội bay ngang qua cũng phải chửi cho vài câu.
Dọc đường Khương Lai luôn ủ rũ, ôm trong lòng nỗi oán giận không nhỏ với Thẩm Hạo An. Đến trường, cô không nói một lời định xuống xe luôn, nhưng cửa xe không biết đã bị Thẩm Hạo An khóa lại từ lúc nào.
Thẩm Hạo An thản nhiên nhìn cô, không rõ là vui hay giận: "Quên gì rồi, ngoan nào."
Khương Lai bĩu môi, nghiêng người qua hôn nhẹ lên môi Thẩm Hạo An một cái cho có lệ.
Thẩm Hạo An không so đo với sự hời hợt của cô, chỉ dặn dò một câu "học hành chăm chỉ" rồi mới cho cô xuống xe.
Trong màn mưa, một chiếc ô màu xanh lá cây tươi tắn được mở ra. Thẩm Hạo An thấy Khương Lai liếc nhìn điện thoại, dường như bị thời gian trên điện thoại dọa sợ, vội vàng tăng tốc bước chân, chạy lúp xúp vào trong trường, bóng lưng có chút hài hước.
Thẩm Hạo An khẽ cong môi.
Lại một mùa mưa nữa.
Thẩm Hạo An chợt nhớ ra, rất nhiều lần anh và Khương Lai gặp nhau dường như đều vào những ngày mưa. Anh từng không thích trời mưa, bầu trời âm u dường như luôn mang một sắc thái rất bi kịch, khiến lòng người nặng trĩu.
Cũng giống như trận mưa vào ngày đám tang mẹ Khương Lai, trận mưa hôm đó còn nhỏ hơn hôm nay, thuộc loại không cần ô cũng có thể chịu được, nhưng điều đó lại càng làm cho cô bé đang nấp trong góc khóc lóc trở nên đáng thương hơn bao giờ hết.
Thẩm Hạo An chưa bao giờ là một người lương thiện. Sống trong gia đình hào môn coi trọng lợi ích hơn tất cả suốt ba mươi mấy năm, mỗi bước đi của anh đương nhiên đều có mục đích. Chỉ khi dính dáng đến Khương Lai, cái lòng trắc ẩn hiếm hoi đó mới đột ngột xuất hiện.
Bóng dáng cô gái biến mất ở góc rẽ, cả sự sôi động náo nhiệt cũng theo đó mà biến mất, thế giới để lại cho anh chỉ còn màn mưa ảm đạm.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên reo lên, Thẩm Hạo An hoàn hồn, mới nhận ra mình đã ngồi trong xe thất thần một lúc lâu.
Anh vuốt màn hình điện thoại nhận cuộc gọi, giọng nói nhàn nhạt gọi một tiếng "Mẹ".
Giọng người phụ nữ đầu dây bên kia rất thanh lịch: "Tiểu An, dạo này con bận không? Lâu rồi con không về nhà."
Tay Thẩm Hạo An đặt trên vô lăng, nhẹ nhàng di chuyển vô lăng, giọng điệu không chút gợn sóng: "Dạo này con khá bận."
Người phụ nữ dường như không quan tâm anh ta có bận hay không, những lời nói mang tính quan tâm thực chất chỉ là để mở đầu cho những lời tiếp theo của bà: "Thứ Bảy này về nhà ăn cơm đi, hôm qua bố con còn nói con lâu rồi không về ăn cơm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-hoang-yen/chuong-7.html.]
Động tác của Thẩm Hạo An khựng lại một chút. Tối thứ Bảy này của anh đã sớm được Khương Lai đặt trước rồi, cô nàng đột nhiên nổi hứng nói muốn đi cưỡi ngựa, muốn anh đi cùng.
Cưỡi ngựa là một sở thích giúp tu thân dưỡng tính, tốt hơn nhiều so với những sở thích như đi quán bar, đua xe của Khương Lai. Thẩm Hạo An đương nhiên đồng ý ngay, mặc dù anh biết Khương Lai muốn đi cưỡi ngựa chẳng qua chỉ là muốn nhìn anh mặc đồ cưỡi ngựa mà thôi.
Trong iPad của cô nàng toàn là những thứ lộn xộn. Lần trước anh ta vô tình nhìn thấy, những bìa sách sặc sỡ đó hết sức trần trụi, trong đó có một cuốn tên là "Hoàng tử Bạch Mã biết 'cưỡi ngựa'".
Bìa cuốn sách này Thẩm Hạo An không biết phải miêu tả thế nào, dù sao thì người đàn ông trên bìa mặc một cái thứ mà căn bản không thể gọi là đồ cưỡi ngựa, mà là đồ dùng trong ‘chuyện ấy’ thì đúng hơn. Còn việc ‘cưỡi ngựa’ ư, cũng chẳng phải là cưỡi ngựa theo nghĩa đen.
Đôi khi Thẩm Hạo An cũng cảm thấy Khương Lai có hơi quá không đoan trang, nhưng trớ trêu thay đối tượng không đoan trang của cô lại là anh, vì vậy trừ khi Khương Lai làm gì quá đáng, còn không bình thường anh cũng không quản cô.
Thẩm Hạo An thản nhiên thông báo cho đầu dây bên kia: "Tối thứ Bảy con có việc rồi, con sẽ qua vào tối Chủ Nhật."
Giọng điệu người phụ nữ có chút không hài lòng: "Dù bận đến mấy thì cũng phải có thời gian ăn bữa cơm chứ, con là con trai, sao lại để bố con phải chiều theo thời gian của con?"
Giọng Thẩm Hạo An càng lạnh nhạt hơn một chút, anh không tranh cãi với người phụ nữ, chỉ lặp lại một lần nữa: "Tối Chủ Nhật con sẽ qua."
Người phụ nữ còn muốn nói gì đó, nhưng điện thoại đã bị cúp.
Thẩm Hạo An cúp điện thoại, nhìn cơn mưa lất phất ngoài xe, chậm rãi thở ra một hơi.