Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bầy nhạn gãy cánh

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần anh xuất hiện trước mặt tôi lần nữa là vào tháng thứ hai tôi chuyển đến đây, đã vào cuối thu rồi.

Hoài Tự lại cạo đầu đinh gọn gàng, mặc một chiếc áo ba lỗ đã ngả vàng, như thể vẫn đang sống trong mùa hè.

Nhưng quầng thâm trên mắt anh rõ nặng, trông có phần tiều tụy hơn.

Xem ra có tiền rồi, anh cũng không muốn chăm chút bản thân.

Tôi vừa từ trường về, tay còn xách con vịt quay mua ở chợ.

"Anh đến đây làm gì? Tôi đã nói rất rõ rồi, tôi và anh không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”

Anh chặn ở cửa, không chịu nhường bước.

“Nhan Tinh, anh biết em vẫn còn giận anh, anh không nên khốn nạn nghĩ ra cách đó...”

"Em đ..ánh anh mắng anh cũng được, nhưng cho anh nhìn em thêm lần nữa." Hoài Tự nhất quyết muốn dây dưa với tôi.

Nhưng may mắn thay, Trần Dã về kịp thời.

"Anh là ai vậy?"

Chàng trai ném mạnh cái cặp về phía Hoài Tự, quay người chắn tôi ra sau.

Ánh mắt người đàn ông thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng bị phủ lên một tầng sương mù.

Hai người nhìn nhau, đều hiểu rõ đối phương.

"Ồ, hoá ra anh là cái người anh trai vô ơn bạc nghĩa mà chị tôi nói tới." Trần Dã cười khẩy, kéo tôi lùi lại vài bước, giữ khoảng cách xa hơn với Hoài Tự.

Hoài Tự không phủ nhận, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y phải, gân xanh hiện rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bay-nhan-gay-canh/chuong-7.html.]

Anh thực sự muốn đánh nhau với Trần Dã.

"Đủ rồi Hoài Tự, nể tình quá khứ cũng từng là người một nhà, không cần phải làm cho mọi chuyện khó coi như thế."

"Tôi cũng có cuộc sống mới rồi, tôi sống rất tốt, anh đừng đến làm phiền tôi nữa, được không?" Tôi nhìn anh chân thành.

"Được, được..." Anh thả tay, thở ra một hơi dài.

"Hôm nay là sinh nhật anh, anh nhớ em. Trước đây toàn là em tổ chức sinh nhật cho anh."

"Ok, chúc mừng sinh nhật, anh có thể đi rồi."

Sao anh còn có mặt mũi nhắc đến quá khứ chứ? Anh của ngày xưa sẽ không bao giờ coi tôi như một món hàng mà bán đi, nhất định không.

Buổi tối ăn cơm, Trần Dã thấy tôi cúi đầu không nói gì, liền chủ động bắt chuyện:

"Chị, chị học ngành gì?"

"Luật."

Kể từ khi mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy hòa hợp, cậu không trốn học nữa, tháo khuyên môi, thậm chí nhuộm lại tóc đen.

Trà Sữa Tiên Sinh

"Ồ, vậy em cũng đăng ký nguyện vọng vào trường này." Cậu trả lời đầy phấn khởi.

Tôi đặt bát xuống, nhìn cậu như nhìn người bị thần kinh: "Cậu muốn trở thành bản sao của tôi vì lý do gì?"

“Vì ở đấy có chị mà, hơn nữa em cũng không thiếu tiền."

Cậu thực sự không thiếu tiền, gia sản của ông già đủ để cậu tiêu xài vài đời.

Khác biệt lớn nhất giữa tôi và cậu ấy có lẽ là sự khác biệt về vật chất, tôi nghèo đến mức phải ăn vỏ cây, còn cậu giàu đến chảy mỡ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bầy nhạn gãy cánh
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...