Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bé Ngoan

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đăng bài tìm chủ nhân giúp mèo hoang, tôi không để ý ảnh bị lỗi không hiển thị.

[Tìm chủ nhân, tính cách thường ngày rất ngoan, sờ được ôm được, không nghe lời cứ dạy dỗ, nếu có lòng xin hãy inbox riêng ^_^]

Chưa đến một tiếng, cấp trên lạnh lùng gõ cửa nhà tôi.

“Cái bài viết đó, em đăng nhầm app à?”

“Tôi nhìn thấy bài đó trong diễn đàn công ty.”

“Xin lỗi em trước, vì nhỡ đâu đấy là việc cá nhân cảu em.”

“Nhưng… Nếu như là nói thật, xin em hãy cân nhắc đến tôi một chút nhé.”

1

Mèo hoang dưới công ty bị người xấu bắt nạt.

Nhưng chủ nhà không cho phép tôi nuôi thú cưng, tôi không thể làm gì khác ngoài việc mở diễn đàn công ty lên.

Đăng ảnh mèo con, viết bài xin giúp đỡ.

[Tìm chủ nhân, tính cách thường ngày rất ngoan, sờ được ôm được, không nghe lời cứ dạy dỗ, yêu cầu chủ nhân nhất định phải có kinh tế, có trách nhiệm, nếu có lòng xin hãy inbox riêng ^_^]

Sau đó ấn đăng.

Một giây sau, điện thoại ở bàn làm việc đối diện vang lên một tiếng.

Là điện thoại của sếp.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍❤️‍❤️‍

Mấy cấp trên bên cạnh cũng nghiêng đầu, nhìn về phía sếp.

Đồng nghiệp đang thuyết trình cũng im bặt ngừng lại.

“Không có gì, tiếp tục đi.”

Sếp cầm điện thoại lên, đầu ngón tay vuốt lên màn hình một cái.

Vài giây sau, sếp chợt ngồi thẳng người dậy.

Mặt cứng đờ, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi.

Chắc không phải trùng hợp lướt trúng bài viết của tôi đâu nhỉ…

Tôi chột dạ cúi mặt xuống.

Mặc dù làm việc riêng có lỗi thật, nhưng cũng đâu phải tội ác tày trời gì đâu.

Sao lại nhìn tôi như thế chứ.

2

Sếp là anh đẹp trai phú nhị đại điển hình, du học nước ngoài về xong tiếp nhận công ty của gia đình.

Bình thường anh ít nói, nhưng tính cách rất tốt, đối xử với tôi luôn ấm áp dịu dàng.

Hạng mục tôi đảm nhận thành công, anh là người đầu tiên vỗ tay chúc mừng tôi.

Hạng mục tôi đảm nhận thất bại, anh lại cố ý gọi tôi tới văn phòng anh, phân tích thay tôi từng chuyện, lại còn tặng quà an ủi tôi.

So sánh với những đồng nghiệp khác, anh thật sự tốt đến mức quá lố.

Bị anh bắt gặp làm chuyện riêng trong lúc họp, thật ra tôi hoàn toàn không cần sợ.

Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi về đến chỗ làm, lấy điện thoại ra.

Sếp gửi rất nhiều tin nhắn cho tôi.

Trì Trinh: [Bài viết đó là thật à?]

Trì Trinh: [Em đăng nhầm app à?]

Trì Trinh: [Để anh xóa giúp em trước.]

Trì Trinh: [... Tôi tưởng em là kiểu người hướng nội điềm tĩnh, sao lại có sở thích kín đáo như thế?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/be-ngoan/chuong-1.html.]

Vì khung xương nhỏ, tướng mạo nhu hòa, các đồng nghiệp đều nói tôi vô cùng dịu dàng.

Nhưng thích động vật nhỏ với cái này cũng có gì xung đột đâu.

Bé ngoan luôn cạ cạ tôi, kêu meo meo, ai mà không thích mèo con lông mềm như nhung đâu chứ.

Tôi: [Em thấy đáng yêu lắm mà!]

Tôi: [Mèo con dâng hoa . jpg]

Tôi: [Sếp ơi, sếp là ứng cử viên thích hợp nhất đấy!]

Trì Trinh: [Em… Em cân nhắc đến tôi nữa à?]

Tôi: [Vâng! Sếp rất giàu, nhân phẩm tốt, lại kiên nhẫn nữa.]

Tôi: [Nếu bé ngoan có daddy như anh, nhất định sẽ rất hạnh phúc!]

Trì Trinh: [...]

Trì Trinh: [Đừng nói như vậy.]

Được rồi.

Xem ra anh trai cứng nhắc này vô cảm với động vật nhỏ.

Tôi: [Vậy để em thử tìm người khác ạ.]

Trì Trinh: [Không được tìm người khác!]

Trì Trinh: [Tôi không đồng ý là em tìm người khác luôn sao?]

Trì Trinh: [Mặc dù lựa chọn ai là tự do của em, tôi cũng không có quyền ngăn cản em.]

Trì Trinh: [Nhưng mà… Ý tôi là…]

Trì Trinh: [Được rồi, biết đâu tôi có thể thử một chút.]

Tôi: [Thật ạ?]

Tôi: [Sếp có kinh nghiệm chưa ạ? Trước kia từng nuôi thú cưng chưa ạ?]

Im lặng rất lâu.

Trì Trinh: [Tôi có thể học.]

Awwwwww…

Công ty vẫn cứ đồn đãi một chuyện, nói tôi vô cùng giỏi “quản lý” sếp.

Bọn họ đều nói, sếp như con ch.ó tôi nuôi, anh luôn để lời tôi nói trong lòng.

Tôi vẫn luôn cố gắng bác bỏ tin đồn.

Nhưng giờ xem ra, có vẻ cũng giống thật.

Kệ đi, giờ phải chúc mừng cho bé ngoan chút đã.

Tôi lập tức gửi ba cái meme vui vẻ nhảy cẫng lên.

Tôi: [Thật tốt quá!!]

Tôi: [Bé ngoan lưu lạc lâu như vậy, cuối cùng cũng có chủ nhân của mình rồi!]

Trì Trinh: [Ừm.]

Trì Trinh: [Vui thế cơ à.]

Chỗ ngồi của tôi rất gần chỗ giám đốc.

Khẽ ngẩng đầu là có thể nhìn thấy anh.

Sáng sớm, ánh dương quang vàng nhạt xuyên qua cửa chớp, từng sợi ánh sáng lách qua lưng anh, rơi xuống chỗ ngồi cảu tôi.

Trì Trinh ngồi đối diện với màn hình máy tính, môi mỏng cong lên một nụ cười.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bé Ngoan
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...