Tôi - Tạ An An năm 20 tuổi và Chu Cảnh là cặp đôi trai tài gái sắc trong mắt mọi người. Tất cả mọi người đều nghĩ chúng tôi sẽ yêu nhau trọn đời.
Cho đến khi tôi phát hiện trong điện thoại của chồng có ảnh nữ thư ký.
Năm tôi 30 tuổi, chúng tôi ly hôn.
Bước ra khỏi Cục Dân chính, người đàn ông thong thả xoay xoay cổ tay áo, nói một cách bất đắc dĩ và kiềm chế:
"An An, em không còn trẻ nữa, đừng hối hận là được."
Tôi không nói một lời, quay lưng bỏ đi.
Sau này, khi tôi khoác tay người chồng mới cưới, đi đến bàn của Chu Cảnh để mời rượu, bàn tay anh ấy cầm ly rượu run rẩy không ngừng, giọng nói khàn khàn:
"Nếu bây giờ anh nói anh hối hận rồi, có còn kịp không?"
1.
Trước khi phát hiện ra những bức ảnh trong điện thoại của chồng, tôi - Tạ An An, vẫn luôn kiên định cho rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Bởi vì tôi đã kết hôn với mối tình đầu từ khi còn mặc đồng phục học sinh đến khi khoác lên mình chiếc váy cưới, người đã yêu tôi mười năm - Chu Cảnh.
Tôi đã cùng anh ấy từ đại học đến khi ra ngoài xã hội, từ căn phòng trọ dưới tầng hầm 500 tệ một tháng đến biệt thự sang trọng.
Từ một sinh viên bình thường đến một doanh nhân mới nổi trong giới kinh doanh.
Anh ấy nói, tôi là người phụ nữ duy nhất và độc nhất đứng bên cạnh anh ấy.
Khi anh ấy kiếm được một vạn tệ đầu tiên, tôi đã có chiếc túi xách hàng hiệu đầu tiên trong đời.
"An An, anh thề sẽ cho em một cuộc sống tốt đẹp."
Khi anh ấy kiếm được mười vạn đầu tiên, chúng tôi đã cùng nhau nỗ lực, cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền đặt cọc mua nhà, chuyển từ căn phòng trọ dưới tầng hầm đã ở hai năm sang căn nhà mới rộng chưa đầy tám mươi mét vuông.
Khi anh ấy kiếm được một triệu đầu tiên, người đàn ông đeo nhẫn kim cương vào tay tôi, quỳ xuống cầu hôn, nhìn tôi đầy trìu mến: "Cưới anh nhé, anh sẽ yêu thương em cả đời, cho đến cuối cùng của cuộc đời."
Sau này, vào năm thứ mười bên nhau, tổng giám đốc Chu, người đã kiếm được vô số tài sản, trở về nhà mệt mỏi nới lỏng cà vạt, chỉ nói một câu đầy sốt ruột:
"Tạ An An, em đừng có gây sự vô lý nữa."
Bởi vì không lâu trước đó, tôi đã phát hiện ra ảnh thư ký đang ngủ gật trong điện thoại của chồng khi anh ấy say rượu.
Cô gái trong ảnh trẻ trung xinh đẹp, ngay cả dáng vẻ ngủ gật trong văn phòng cũng trông thật trẻ trung, đáng yêu và dễ thương.
Bức ảnh được chụp ở góc rất gần, tư thế thân mật.
Tôi ngây người nhìn vào bức ảnh rất lâu, nghe thấy người đàn ông nằm trên giường bên cạnh lẩm bẩm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ben-do-cuoi/chuong-1.html.]
"Vợ ơi, anh khát, rót cho anh cốc nước."
Lúc đó, tôi như tỉnh mộng, tắt điện thoại, bình tĩnh vào bếp pha một cốc nước mật ong.
Nhìn chồng ngửa cổ uống cạn một hơi, rồi quen thuộc gục đầu vào đùi tôi, giọng nói khàn khàn, mang theo chút làm nũng:
"Vợ ơi, đau đầu quá, giúp anh xoa bóp đi."
Những ngón tay mềm mại nhẹ nhàng xoa bóp thái dương người đàn ông, lực vừa phải, khiến anh ấy thoải mái thở dài, rồi khẽ ngáy.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Tôi lặng lẽ ôm đầu anh ấy, vuốt ve khuôn mặt góc cạnh rất điển trai của anh ấy, tự nhủ một câu:
"Em tin anh."
Mười năm, đủ để thay đổi một người phụ nữ quá nhiều.
Tôi không còn là cô gái bồng bột của những năm tháng đi học, chỉ cần thấy ai đó quấn lấy bạn trai mình là sẽ xông thẳng đến trước mặt đối phương, giật tóc tát tai một cách hồ đồ.
Ngày hôm sau khi phát hiện ra bức ảnh, tôi đã đến spa làm liệu trình chăm sóc toàn thân cao cấp, trang điểm thật kỹ lưỡng và xinh đẹp. Sau đó, tôi mang theo hộp cơm trưa tự tay làm đến công ty chồng.
"Cô Chu… Chào cô, cô có hẹn trước không?"
Tôi tháo kính râm, nhướng mày nói: "Sao, tôi đến gặp chồng mình mà còn phải báo trước cho cô à?"
Cô gái tiếp tân tỏ vẻ bối rối: "Xin lỗi cô Chu, là do công ty có quy định, tôi cũng chỉ làm theo quy tắc thôi ạ."
Tôi xua tay:
"Không cần báo cho Tổng giám đốc Chu đâu, tôi lên đưa bữa trưa rồi đi ngay."
Ngồi thang máy VIP lên tầng cao nhất, khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, một cô gái dáng người mảnh khảnh, dung mạo thanh tú đứng ở cửa, hơi cúi người chào tôi, giọng điệu cung kính: "Chào bà Chu, tôi là Giang Điềm, thư ký của Tổng giám đốc Chu ạ."
Tôi tháo kính râm, khẽ cười: "Mới đến à, tôi chưa gặp cô bao giờ."
Giang Điềm cũng cười theo, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, tràn đầy sức sống:
"Dạ, tháng trước Tổng giám đốc Chu đã đích thân phỏng vấn tôi trong buổi tuyển dụng ở trường, nhờ thế mà tôi mới có cơ hội được học hỏi từ Tổng giám đốc Chu ạ."
"Học trường nào?"
"Đại học Giang Thành."
Ồ, trùng hợp quá, cũng là trường cũ của tôi và chồng.
Những ngón tay cầm hộp cơm bỗng trở nên rã rời, vô lực.
Tôi để hộp cơm lại cho Giang Điềm, không gặp ai mà quay lưng đi thẳng.
Cửa thang máy đóng lại, phản chiếu khuôn mặt Tạ An An của tuổi ba mươi.
--------------------------------------------------