Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bị Anh Trai Của Người Yêu Cũ Đánh Dấu

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoại truyện 2

Máy bay hạ cánh, điện thoại của Tạ Doanh rung lên liên hồi.

Anh vội vàng liếc nhìn, chọn lọc những thông tin công việc quan trọng để trả lời, sau đó đứng dậy lấy hành lý của mình trên giá.

... Không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, anh đứng ở lối đi chật hẹp trong khoang máy bay, chờ máy bay ngừng lăn bánh.

Đi công tác ba ngày rồi, tròn ba ngày không gặp được thầy Tiểu Thẩm!

Luật sư Tạ nóng lòng như lửa đốt, cuối cùng cũng xếp hàng lên được taxi, vừa lên xe đã nói với tài xế: "Tôi đang vội, chạy nhanh giúp tôi."

Tài xế: "?"

Chỉ nghe nói vội vàng bắt máy bay, chưa từng nghe nói xuống máy bay cũng vội vàng...

Tuy nhiên, dưới sự thúc giục liên tục của Tạ Doanh, tài xế vẫn lái xe rất nhanh. Bốn mươi phút sau, cuối cùng Tạ Doanh cũng về đến nhà.

Anh vội vàng bước vào thang máy, bánh xe của vali kéo lê trên mặt đất kêu lạch cạch.

Anh bắt chuyến bay sớm nhất để trở về, về nhà tắm rửa dọn dẹp một chút, chắc chắn có thể kịp ăn trưa cùng Thẩm Thanh Đình.

Nói sao nhỉ, ba ngày nay toàn ăn đồ ăn nhanh, anh cũng hơi không quen, rất nhớ những bữa ăn lành mạnh thanh đạm như nước hàng ngày của thầy Tiểu Thẩm.

Anh vừa mở cửa nhà ra, mùi khói cháy xộc thẳng vào mặt.

Tạ Doanh sững người, phản ứng đầu tiên là... nhà mình bị cháy sao?

Anh ném vali sang một bên, dè dặt bước về phía phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ chính khép hờ, rèm cửa kéo kín mít, căn phòng tối om.

Thế nhưng Tạ Doanh vẫn có thể nhìn thấy đôi dép quen thuộc ở chân giường.

Thẩm Thanh Đình đang ở nhà. Cậu đang ở trong phòng ngủ... ngủ.

Tạ Doanh chớp chớp mắt, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Anh chợt nhận ra, thì ra mùi hương lan tỏa trong phòng này chính là mùi pheromone của mình.

Tim anh đập thình thịch.

Anh đi công tác ba ngày rồi, mùi pheromone căn bản không thể lưu lại lâu như vậy. Mùi hương còn sót lại trong phòng này bây giờ chỉ có thể là...

Cửa phòng ngủ chính được đẩy nhẹ ra, Tạ Doanh cẩn thận bước vào.

Giữa chiếc giường rộng lớn có một ụ nhỏ nhô lên rõ ràng - một ụ nhỏ được chất thành từ một đống áo sơ mi trắng quen thuộc.

Tạ Doanh nín thở, đưa tay vén lớp áo ngoài cùng, đào một lỗ nhỏ trên ụ nhỏ đó.

Thẩm Thanh Đình đang ngủ yên bên trong, khuôn mặt cậu đỏ bừng, thở dốc, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Trong giấc mơ, cậu cũng cảm nhận được sự khó chịu, lông mày nhíu chặt.

Lớp quần áo dày che phủ hơi thở được dời đi, có thể thở được nhưng lại càng thêm bồn chồn vì thiếu sự vỗ về của pheromone.

Lông mi của Thẩm Thanh Đình run rẩy, đôi mắt từ từ mở ra.

Đôi mắt đen láy ngập tràn sương mù, khóe mắt ửng đỏ nhạt do ảnh hưởng của kỳ ph.át t.ình.

Cậu nghi hoặc nhìn người trước mặt, sững sờ vài giây mới thốt ra tiếng thở nhẹ đầy ngạc nhiên.

"Tạ Doanh...? Sao anh lại về sớm vậy?"

Giọng nói của cậu hơi run rẩy, đuôi giọng như mang theo hơi ẩm.

Tạ Doanh bế cậu ra khỏi chăn, đưa tay vòng ra sau gáy cậu xé miếng dán ức chế.

Hương hoa thoang thoảng lan tỏa, Thẩm Thanh Đình r.ên rỉ khe khẽ, cánh tay ướt át quấn quanh vai Alpha.

Tạ Doanh mỉm cười hôn lên môi cậu.

Pheromone tươi mới quả nhiên hữu dụng hơn nhiều so với chút dấu vết nhạt còn sót lại trên quần áo, Thẩm Thanh Đình được Tạ Doanh ôm trở lại giường, nằm đè lên mấy chiếc áo sơ mi trắng kia.

Những chiếc áo vốn nên được gấp phẳng phiu lại bị vò nát bươm.

"Đình Đình, có nhớ anh không?" Tạ Doanh ngậm lấy môi cậu, mổ nhẹ lên khóe môi và chóp mũi cậu, "Có nhớ anh không hửm?"

Thẩm Thanh Đình dụi má vào người anh, mái tóc dài hơi ẩm chọc vào mặt Tạ Doanh.

Cậu vẫn còn chút lý trí cuối cùng, ngại ngùng thừa nhận nỗi nhớ nhung của mình, chỉ quanh co lặp lại câu hỏi của mình: "Không phải tối anh mới về sao... Xuống máy bay sớm như vậy, anh ngủ được không?"

Tạ Doanh khẽ cười. Anh nắm lấy tay Thẩm Thanh Đình, nhẹ nhàng đặt lên trán mình, nói: "Tối qua anh cảm thấy hơi khác thường, nên đã đổi vé máy bay sang sáng nay."

... Tạ Doanh cũng đang trong kỳ ph.át t.ình.

Không biết từ khi nào, kỳ ph.át t.ình của hai người thực sự trùng khớp với nhau.

Thẩm Thanh Đình chống người dậy, môi chạm vào trán Tạ Doanh.

Bạn đời đi công tác xa, đương nhiên cậu hy vọng Tạ Doanh có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn. Nhưng mà...

Vào lúc cần được an ủi nhất, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Tạ Doanh thực sự khiến Thẩm Thanh Đình cảm động đến muốn rơi nước mắt.

Cậu vòng tay qua cổ Tạ Doanh, ghé sát vào tai anh.

"Tạ Doanh, em..."

Lông mi dài chạm vào tai Tạ Doanh, mang đến chút ngứa ngáy.

Anh đưa tay chạm vào tai, rồi ôm Thẩm Thanh Đình chặt hơn.

Vài giây sau, anh nghe rõ Thẩm Thanh Đình nói -

"... Em rất nhớ anh."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bị Anh Trai Của Người Yêu Cũ Đánh Dấu
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...