- Trang chủ
- Bị Gió Mê Hoặc - Mèo Già Ăn Cỏ
- Chương 72
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Chương 1: Diễn biến mới
Danh sách chương
Chương 1
Chương 1: Vẻ yêu kiều đằm thắm, ý mặn mà, thanh tao chân thật. Nước da mịn màng, nét tinh khôi, xương thịt hài hòa.
Chương 2
Chương 2: “Tại sao cậu lại giành bài tập của con gái người ta?”
Chương 3
Chương 3: “Đệt, tôi sắp buồn ngủ đến chết rồi.”
Chương 4
Chương 4: Hóa ra trên đời này thực sự có người sinh ra đã mang một khí chất nhất định, phù hợp đến lạ lùng khi bước trên sàn catwalk
Chương 5
Chương 5: Ngoại trừ Từ Tâm, không ai chú ý.
Chương 6
Chương 6: Đâu phải lần đầu quen cậu ta, trông cậu ta chẳng giống một kẻ điên sao?
Chương 7
Chương 7: “Từ Tâm à, cậu sắp nổi tiếng rồi đấy.”
Chương 8
Chương 8: Hàn Sóc có đó không?
Chương 9
Chương 9: Có tham vọng là điều tốt, nhưng ở chỗ tôi, mọi thứ đều phải nói bằng thực lực.
Chương 10
Chương 10: Anh ta với vẻ mặt nghi hoặc quay người lại, và khi bốn mắt chạm nhau với Từ Tâm trong giây lát, anh ta lớn tiếng chửi một câu “má nó”.
Chương 11
Chương 11: Từ Tâm hiểu bản thân mình, từ trước đến nay cô không giỏi đối phó với những tình huống kiểu này.
Chương 12
Chương 12: Cô đương nhiên biết Sean O’Pry
Chương 13
Chương 13: Từ Tâm: “…”
Chương 14
Chương 14: Con người vốn dĩ là những sinh vật có xu hướng bị ánh sáng thu hút, luôn không kiểm soát được việc bị những người này cuốn hút.
Chương 15
Chương 15: Từ Tâm không biết bọn họ là ai, vô thức ngồi lùi ra xa một chút, lặng lẽ quan sát tình hình.
Chương 16
Chương 16: “Sao cô lúc nào cũng có thói quen nghe lén người khác vậy?”
Chương 17
Chương 17: “Quá chán thì về đi, em không thấy tối qua anh uống bao nhiêu à?
Chương 18
Chương 18: “Vì vậy tôi mới phải dẫn cô đi cửa sau, cơ hội tốt như vậy, làm sao tôi có thể để người khác hưởng lợi được.”
Chương 19
Chương 19: Mọi chuyện đã được quyết định như vậy.
Chương 20
Chương 20: Cô quay đầu lại, dưới màn đêm, không còn một bóng người nào nữa.
Chương 21
Chương 21: Hàn Sóc lấy ra một tấm thẻ từ ngăn kéo đưa cho Lý Lộ, chọn cách tiêu tiền để tránh họa.
Chương 22
Chương 22: Người này thực sự rất hay so đo tính toán.
Chương 23
Chương 23: “Nếu làm đồ ăn thì cho tôi một phần, cô làm tôi tức đến mức khiến tôi đói rồi.”
Chương 24
Chương 24: “Đứng ngây ra đó làm gì?”
Chương 25
Chương 25: “Sếp chúng ta nghèo đến nỗi chỉ còn lại tiền và mặt mũi, cậu nói có tức không cơ chứ?”
Chương 26
Chương 26: Có một người như vậy, sinh ra là để đứng trên sàn catwalk.
Chương 27
Chương 27: Một người đàn ông như vậy, cô hy vọng trong tương lai anh sẽ không bao giờ phải cúi đầu trước bất cứ điều gì.
Chương 28
Chương 28: “Anh điên rồi à? Anh vẫn đang bệnh mà!”
Chương 29
Chương 29: Khi cô nói xong câu “Everyone wants the best”, tất cả mọi người xung quanh không nhịn được cười phá lên.
Chương 30
Chương 30: Cô thật sự khiến anh nở mày nở mặt.
Chương 31
Chương 31: “Cả ngày làm những việc không ý nghĩa, nên cậu mới sống không hạnh phúc chút nào.”
Chương 32
Chương 32: Họ giống như những bánh răng vô dụng trong chiếc đồng hồ, mỗi ngày đều lặp lại cuộc sống vô nghĩa.
Chương 33
Chương 33: Chỉ có tiếng lòng của con người là không thể bỏ qua.
Chương 34
Chương 34: Lý trí mà kiểm soát, kiêu ngạo mà hiếu chiến, lộng lẫy mà xa hoa.
Chương 35
Chương 35: Hàn Sóc nhướng mày: “Sao vậy? Cô đặc biệt lên đây để bán chó à?”
Chương 36
Chương 36: Trương Mông thật là ngày càng “nữ tính” quá.
Chương 37
Chương 37: Hiệp sĩ là biểu tượng của sự khiêm nhường và dũng cảm, tinh thần hiệp sĩ là một niềm tin.
Chương 38
Chương 38: Thiết kế của cô giống như đang kể một câu chuyện, mang đặc trưng của người phương Đông.
Chương 39
Chương 39: Thế giới nói, bạn có tư cách làm bất cứ điều gì bạn muốn.
Chương 40
Chương 40: Im lặng cũng chính là đồng lõa.
Chương 41
Chương 41: Nhưng bà không hề hối hận, từ đầu đến cuối, tình yêu của bà dành cho Hàn Sóc luôn rõ ràng trước mắt mọi người.
Chương 42
Chương 42: Cô vừa đi ra ngoài vừa nhắn tin cho Hàn Sóc: “Em đã về rồi.”
Chương 43
Chương 43: Từ Tâm cười, bỗng nhiên hỏi: “Vậy cậu nghĩ bọn mình có hợp nhau không?”
Chương 44
Chương 44: “Có người đang theo dõi chúng ta.” Hàn Sóc lên tiếng, xác nhận điều Từ Tâm đã đoán.
Chương 45
Chương 45: Giống như bố nó vậy, một khi đã quyết tâm thì cứ như con chó sói ấy.
Chương 46
Chương 46: May mắn thay, giờ đây cô có thể ở bên cạnh anh, cùng anh tiến về phía trước.
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Anh để lại những gì, em chỉ cần nhớ trong lòng là được.
Chương 49
Chương 49: Nếu bị đuổi ra khỏi nhà, anh sẽ nuôi em.
Chương 50
Chương 50: Em cũng quá nuông chiều sếp rồi đấy?!
Chương 51
Chương 51: Giờ đây là sân khấu của anh
Chương 52
Chương 52: Lời nói của dân độc thân thật chua chát.
Chương 53
Chương 53: Từ Tâm thấy anh ăn phải một miệng son, cô thở hổn hển cười bất lực.
Chương 54
Chương 54: Từ Tâm cuối cùng đã hiểu được ý đồ của Từ Châu Bình.
Chương 55
Chương 55: Lời nói của Hàn Đông Tố khiến Từ Châu Bình gần như không biết phải đáp lại thế nào.
Chương 56
Chương 56: Từ Tâm nghe xong liền khẽ nhếch môi, cố tình hỏi nhỏ: “Giận gì chứ?”
Chương 57
Chương 57: “Tôi nuôi anh là để anh ăn không ngồi rồi à?”
Chương 58
Chương 58: “Anh cứ ở lại đây, đừng bướng bỉnh.”
Chương 59
Chương 59: Đôi má cô ửng hồng vì nụ hôn sâu đó, đôi mắt long lanh ngấn nước, như giận mà không phải giận.
Chương 60
Chương 60: Lúc này đây, cô nói gì anh cũng chiều theo.
Chương 61
Chương 61: Hàn Sóc bất mãn kẹp lấy eo cô, “Cứ để Trương Mông nói chuyện với cậu ta là được rồi.”
Chương 62
Chương 62: Hứa Phong mỉm cười: “Dù sao cũng không phải ai cũng may mắn như vậy.”
Chương 63
Chương 63: Giọng điệu khi mở miệng cũng lạnh lùng vô cùng: “Còn đau chỗ nào không?”
Chương 64
Chương 64: Hàn Sóc ngước mắt lên, cười lạnh một tiếng: “Mệt, đã biết anh mệt sao còn không để anh bớt lo lắng?”
Chương 65
Chương 65: Hứa Phong rụt cổ lại, mặt đầy vẻ lo sợ: “May mắn là hiện giờ tôi vẫn chưa có bạn gái.”
Chương 66
Chương 66: Hàn Sóc vén đám người ra, một tay đón lấy cô từ tay Từ Liễu, bàn tay đưa lên trán cô thăm dò, sắc mặt anh lập tức trầm xuống.
Chương 67
Chương 67: Từ Tâm tựa sát vào anh, nghe vậy, cô bất chợt nói: “Chuyện này sao có thể giống nhau được chứ?”
Chương 68
Chương 68: “Chúng ta cá cược đi.”
Chương 69
Chương 69: Chân anh rất ấm áp, kẹp lấy bắp chân nhỏ của Từ Tâm, không hề nhúc nhích: “Thế này sẽ không lạnh nữa.”
Chương 70
Chương 70: “Anh căng thẳng đến mức sắp nôn mất.”
Chương 71
Chương 71: Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ôm nhau chìm vào giấc ngủ, như hai vòng cung khớp chặt vào nhau.
Chương 72
Chương 72: “Anh có lẽ, hiểu em còn rõ hơn em tưởng.”
Chương 73
Chương 73: Ngoài sự tò mò và hứng thú, đôi khi Hàn Sóc còn tỏ ra vô cùng cẩn thận và dè dặt. Có lúc, Từ Tâm lại cảm thấy dáng vẻ ấy của anh thật sự rất đáng yêu.
Chương 74
Chương 74: “Chạy cái gì thế?”
Chương 75
Chương 75: “Bố ai? Cho em cơ hội nói lại lần nữa đấy.”
Chương 76
Chương 76: Cô gái của anh, quả thật rất tài giỏi.
Chương 77
Chương 77: Tối hôm đó, Hàn Sóc ôm cô và thì thầm bên tai: “Ngày dự sinh là khi nào?”
Chương 78
Chương 78: Chu Cận ngồi ngay bên cạnh Hàn Sóc, anh ta nhìn Hàn Sóc đột nhiên đứng dậy, mặt tái xanh, khoác áo ngoài rồi bước ra.
Chương 79
Chương 79: “Mới vừa sinh ra mà các người đã nhìn ra giống ai à? Đừng nói nhảm nữa.”
Chương 80
Chương 80: Từ Tâm liếc anh một cái: “Anh ngồi xa ra một chút.”
Chương 81
Chương 81: Chuyện bị lái sang hướng khác, Hàn Sóc hừ lạnh một tiếng: “Tay nhiếp ảnh đó chỉ hận không thể lột s@ch đồ anh ra.”
Chương 82
Chương 82: Từ Tâm: “… Em có phản đối đâu, anh không cần phải giải thích với em nhiều như vậy.”
Chương 83
Chương 83: Kết thúc chính văn
Chương 84
Chương 84: Ngoại truyện 1: Có một nửa chưa kể
Chương 85
Chương 85: Ngoại truyện 2: Còn một nửa chưa kể
Cài đặt đọc truyện
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối
Ủng hộ tác giả
Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:
Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:
Bạn tặng:
0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%):
0 Hạt
Tác giả nhận:
0 Xu
Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).
Báo lỗi chương
Đang báo lỗi:
Bị Gió Mê Hoặc - Mèo Già Ăn Cỏ
Chương 72
Vui lòng chọn loại lỗi:
0/2000
Chia sẻ truyện
Hoặc sao chép đường dẫn: