Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Biên Niên Sử Nam Thiên Quốc

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Dương Vương chính là một cái cường giả tầng ba, mạnh mẽ vô cùng, tuy nhiên, đối mặt với binh lính Bắc Quốc trùng trùng bủa vây, cũng không duy trì được lâu, nội khí tiêu tán hoàn toàn, mặc cho binh sĩ Bắc Quốc chém giết.

Mình đầy thương và trường mâu, tên và máu, thế nhưng trước khi tử trận, An Dương Vương kích phát toàn bộ nội lực còn sót lại vào Đoạn Huyền Kích, một kích uy vũ vô cùng, những tia sáng vàng rực từ đầu kích bắn ra, diệt sát đối thủ trong vòng một dặm, hoàn toàn tử thương, hơn một nghìn binh sĩ Bắc Quốc bị diệt sát. Có thể thấy một kích này uy lực khủng bố như thế nào.

An Dương Vương đế quân tử trận, sĩ khí quân đội Nam Thiên Quốc đại giảm, một cái đạo cường binh ý chí đã buông thả mặc kệ sự đời. Bởi vì chủ soái của họ đã ra đi, một số đạo quân vì vậy mả buông thả vũ khí, mặc cho bản thân bị chém giết. Nhưng phần lớn đạo quân còn lại, lại chính vì điều đó mà điên cuồng chém giết hơn.

An Nam quốc của họ giờ đã không còn đế quân, giờ đã diệt vong, mục đích sống của họ là chiến đấu vì cái đế quốc này, giờ đế quốc diệt vong, họ cảm thấy cuộc sống thật không ý nghĩa, vậy chi bằng liều cái mạng mà chém giết kẻ thù.

Ánh mắt điên cuồng đỏ máu của những binh sĩ, liều mạng chém giết, liều mạng hy sinh. Cứ mỗi một cái binh lính Nam Thiên quốc còn sống sót lại, thì ít nhất phải diệt sát ba đến bốn tên binh sĩ Bắc Quốc.

Nhận thấy binh sĩ Nam quốc điên cuồng sôi máu như vậy, Tần Hoài Công vội vã hạ một cái mệnh lệnh lui binh. Bởi lẽ quân Nam Thiên quốc đã thực sự thua rồi, nếu bây giờ cứ tấn công nhất định 'con giun xéo lắm cũng quằn', sẽ nhận lấy những cái thiệt hại không cần thiết, Bắc Quốc tuy binh đông nhưng cũng không phải là nước lã, không phải muốn là có được.

Cổ Loa thánh thành.

...

Một quân đoàn binh lính gồm hơn mười năm vạn binh còn sót lại, thất thểu uể oải, ánh mắt buồn rũ rượi, chầm chậm bước chân tiến nhập Cổ Loa thánh thành, cả thân mình họ nếu không giáp rách, cự thuẫn vỡ một mảng lớn thì thân mình cũng hoàn toàn dính máu.

Giờ đã không còn ý chí chiến đấu nữa, tất cả những gì họ nghĩ, chỉ là muốn trở về với gia đình của mình. Đây chính là một cái bại binh quân đoàn, lực lượng quân đội nhỏ nhoi cuối cùng còn sót lại của Nam Thiên quốc.

Triệu Thánh Tông.

...

-" Môn chủ, Nam Thiên quốc đã tận diệt thật rồi, phải làm sao đây?". Một vị trưởng lão Triệu Thánh Tông cất tiếng lên sốt sắng hỏi, một giọt mồ hôi lăn dài trên má vị trưởng lão này, hẳn là đang hết sức lo lắng.

- " Ta cũng thật không nghĩ, Bắc Quốc lại lợi hại như vậy, một cái mười bảy năm, liền luyện được pháp kĩ khắc chế Mị Huyễn Động Tâm Thuật. Bây giờ sự tình nguy cấp, các vị trưởng lão phải dốc hết sức mình bảo vệ cái Cổ Loa thánh thành này, cho đến khi tìm được tân đế kế vị". Triệu Vô Tùy giờ vẫn còn bàng hoàng vô cùng, thốt lên một câu rồi im bặt, tay ôm đầu xoa bóp, dường như lại nổi lên một cơn đau đầu kinh khủng, chán khẽ nhăn.

-" Môn chủ, tân đế kế vị, Nam Thiên quốc giờ còn binh sao? Có lên ngôi được thì cũng chỉ là hữu danh vô thực, chẳng mấy mà lại bị Bắc Quốc tiêu diệt thôi"

Triệu Vô Tùy điên tiết bực mình thét lên " Ta thực sự rất đau đầu, các ngươi hãy để yên cho ta, tất cả cút hết ra ngoài, mau".

Nhận thấy môn chủ của mình có vẻ bực mình, các vị trưởng lão cũng không có cố gắng vặn hỏi, mà tất cả đều lặng lẽ lui ra ngoài. Bởi lẽ đây chính là một thời điểm khó khăn vô cùng, bất cứ cái quyết định sai lầm nào cũng có thể làm nguy hiểm đến toàn bộ tông môn.

Bên ngoài thành Cổ Loa, hơn bốn trăm vạn đại binh Bắc Quốc lúc này đã tập trung đóng doanh trại ngoại vi đế thành. Có thể nói Bắc Quốc chỉ còn bốn trăm vạn bịnh, chứng tỏ, trong cái trận đại chiến cuối cùng mà An Dương Vương liều mạng kia, Bắc Quốc đã hao tổn đến ba trăm vạn binh mã.

Cái sự thiệt hại to lớn như vậy, nếu lần tấn công cuối cùng này, Bắc Quốc tiếp tục thiệt hại lớn như vậy, thì bọn chúng sẽ phải chịu cái hậu quả giống Nam Thiên quốc đi là vừa.

Bởi lẽ, không còn trọng binh, Bắc Quốc chỉ có thể trơ mắt nhìn lân bang làm thịt mình mà thôi.

Sở dĩ lúc này quân đội Bắc Quốc chưa có tiến công cái Cổ Loa thánh thành, là vì vẫn còn e ngại thế lực Triệu Thánh Tông. Chưa công kích lúc này cũng là chờ cái thế lực cao thủ mà Vô Cực Tông sắp phái đến.

Triệu Kim Nam lúc trước khi trận đại chiến diệt quốc xảy ra, vốn sớm đã được Triệu Vô Tùy xin với An Dương Vương ban cho một cái chức, võ tướng thống lĩnh thủ binh thành Cổ Loa. Lúc này đại quân Nam quốc bị diệt, hoàng triều họ An không ai đủ năng lực chống đỡ triều đình, còn mười năm vạn bại binh, cộng thêm trấn thủ Cổ Loa thánh thành có hơn bốn vạn cấm quân, thì trong thành cũng chỉ còn chưa đầy hai mươi vạn binh, tất cả đều do Triệu Kim Nam thống lĩnh.

Cổ Loa đế đô bị vây hãm, thánh thành đại loạn, dân chúng chạy tứ phía. Các cường giả còn lại của đế quốc tụ tập thành một nhóm, tập trung tại Triệu Thánh Tông, ắt hẳn sẽ có một cuộc chiến khủng bố sắp diễn ra.

Cũng không biết bao lâu, cửa đại môn Triệu Thánh Tông đã mở ra, một nhóm cao thủ nội khí khinh công bay ra, đi đầu là lão giả áo bào màu Bạch, người này đích thị thái thượng trưởng lão Triệu Thánh Tông 'Triệu Sung'.

Theo sau là môn chủ Triệu Thánh Tông Triệu Vô Tùy, đám người Triệu Thánh Tông này khi bước ra, đều tỏa ra khí thế mạnh mẽ, nội khí bức ra cuồn cuộn, sát khí tỏa ra đầy mình, hẳn là Triệu Thánh Tông đã quyết định 'Chiến'.

- " Các vị, hôm nay Nam Thiên quốc ta diệt vong, nhưng cũng không thể cho bọn Bắc Quốc đè đầu cưỡi cổ được, có chết cũng phải chết cho oanh liệt, Triệu Thánh Tông ta sẽ liều chết hết mình, cho dù có diệt phái đi chăng nữa, cũng quyết không từ nan". Triệu sung mặt căm căm tức giận, môi mím lại nghiến răng nghiến lợi mà nói, hướng về phía đội ngũ cường giả của Cổ Loa thánh thành, hẳn là ông không ăn tươi nuốt sống được kẻ địch, thì ắt hẳn không cam lòng vậy.

-" Tất cả chúng tôi, nguyện chết không từ nan, nguyện theo Triệu Thánh Tông, liều cái cái bổn mạng này". Các cường giả thét vang trời đất, tiếng hô vang oanh động như sấm, vang vọng đến tận doanh trại Bắc Quốc, khiến Tần Hoàn Công bỗng chốc có chút giật mình.

Triệu Kim Nam lúc này dẫn theo một đội giáp binh, tiến đến quảng trưởng đại môn Triệu Thánh Tông. Thân mình mặc hoàng kim giáp phục, bộ giáp khi di chuyển tạo lên những tiếng lạch cạch của lá thép, cộng thêm khuôn mặt anh tuấn, tạo lên hình ảnh một vị võ tướng uy vũ phi phàm, bất cứ cô nương nào lúc này trông thấy Triệu Kim Nam cũng có thể si mê thất thần đến ngây dại.

- " Ông nội, lần này đại chiến cường giả, con tuy không có nội khí cao cường như mọi người, nhưng cũng muốn thân mình đóng góp chút sức mọn, nguyện sẽ dẫn quân đội trợ uy, làm tiên phong quân". Triệu Kim Nam bước lên thềm quảng trường, tới gần Triệu Sung cúi rạp thân mình mà nói.

Triệu Sung khoát khoát nhẹ tay một cái nói: " Không cần, đại chiến cường giả binh sĩ thường nhân lao vào chỉ là kiến hôi, sẽ chỉ là hy sinh vô ích. Con hãy cứ trấn thủ Cổ Loa thánh thành, nếu bọn ta có mệnh hệ gì, lập tức kích phát Cổ Loa thánh thành đại trận, nhớ kĩ".

- " Ông nội, con..."

Triệu Kim Nam còn chưa kịp nói câu gì, Triệu Sung đã lập tức khoát tay thêm một lần nữa, rồi tức tốc dẫn đầu những cường giả của Cổ Loa thánh thành lao ra khỏi cổng thành môn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Biên Niên Sử Nam Thiên Quốc
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...