Tôi nói:
"Em lấy tám vạn."
Trương Lão Lục nhảy dựng lên, anh ta mắng:
"Mày gian xảo thật đấy."
"Quan tài nhà anh đáng giá bao nhiêu, anh không biết sao? Dao đã kề vào cổ tôi rồi."
Ba chiếc quan tài Trương Lão Lục bán, giá thị trường chỉ đáng một vạn tám.
Cho anh ta hai vạn, không ít đâu.
Trương Lão Lục bĩu môi, nói với giọng khó chịu:
"Mày còn trẻ, học hỏi chút đi, sáu cái quan tài này mày đã bán đi rồi, cẩn thận không có mạng mà tiêu tiền"
Trương Lão Lục nói xong câu đó, liền quay về cửa hàng nhà mình.
Không có mạng để tiêu?
Mạng sống này của tôi, vốn là nhặt được, sống thêm một ngày hay ít một ngày, đều như nhau.
Tôi ngồi ở cửa gặm hạt dưa, có hai cảnh sát đi tới, một trong số họ tôi quen, họ Triệu.
Cảnh sát Triệu đưa đến trước mặt tôi một tấm ảnh, anh ta nói:
"Anh có thấy người này không?"
Tôi nhận tấm ảnh nhìn qua, người trong ảnh tôi đã thấy, chính là người đến mua quan tài tối qua.
Tuy tôi không nhìn thấy mặt chính diện của anh ta, nhưng trên trán anh ta có một vết sẹo rất sâu, rất rõ ràng.
Nhưng tôi không muốn gây rắc rối, tôi lắc đầu:
"Chưa thấy."
Cảnh sát Triệu thu lại tấm ảnh, anh ta nói:
"Gần đây chú ý một chút, hắn là kẻ g.i.ế.c người, nếu thấy, nhất định phải liên hệ với tôi."
Kẻ g.i.ế.c người? Kẻ g.i.ế.c người tại sao lại mua quan tài?
Tiễn cảnh sát Triệu đi, tôi sống yên ổn được vài ngày.
Không ngờ Lưu Nguyên lại quay lại.
Lần này, anh ta muốn mười cái quan tài.
Tôi nghĩ thầm:
"G.i.ế.c bao nhiêu người mà cần tới mười cái quan tài chứ?"
Tôi cười gượng:
"Anh bạn, chỗ tôi thực sự không có nhiều quan tài như vậy đâu.”
“Hay anh thử sang chỗ khác xem."
Lưu Nguyên hừ lạnh một tiếng.
"Tiền tôi trả gấp đôi cho anh."
Tôi bất lực giơ tay lên, nói:
"Đây không phải chuyện tiền bạc, mà là thật sự không có hàng."
Tôi thật sự băn khoăn, tại sao hắn cứ nhất định phải lấy hàng từ chỗ tôi?
Cửa hàng khác cũng có quan tài, sao hắn lại nhắm vào tôi?
Hay là thấy tôi dễ bắt nạt?
Đang còn rối bời suy nghĩ, thì Lưu Nguyên rút d.a.o, cắm "phập" xuống quầy, mặt lạnh tanh nói:
"Trong vòng hai tiếng, tôi phải thấy mười cỗ quan tài."
Con phố chúng tôi chỉ có một camera giám sát, cái camera đó còn được lắp từ năm năm trước, thiết bị rất lạc hậu, Lưu Nguyên dám ngang ngược như vậy, chắc hắn đã chuẩn bị trước rồi.
Tôi nói:
"Vậy tôi thử gọi điện xem, bảo họ mang quan tài đến."
Lần trước cảnh sát Triệu đến đã đặc biệt để lại cho tôi số điện thoại riêng, lần này có thể dùng được.
Lưu Nguyên nói:
"Gọi đi, gọi ngay trước mặt tôi."
Tôi cười gượng hai tiếng:
"Được."
Tôi quay số gọi cho cảnh sát Triệu, bây giờ là 12 giờ đêm, không biết cảnh sát Triệu đã nghỉ chưa.
Điện thoại reo vài tiếng rồi được bắt máy.
Tôi nói:
"Anh Lưu, có mối lớn đây. Cả nhà người ta mất hết, cần gấp mười cái quan tài. Giá cả không thành vấn đề, chuyển ngay giúp tôi nhé!"
Lưu Nguyên lập tức túm lấy cổ áo tôi, kéo mạnh một cái, ánh mắt như muốn g.i.ế.c người.
Tôi cười gượng hai tiếng:
"Không nói thế, anh ta không tin."
Lưu Nguyên trừng mắt nhìn tôi một cách dữ tợn, rồi cũng buông tôi ra.
Trong điện thoại vọng ra tiếng cảnh sát Triệu:
"Cần quan tài chất liệu gì?"
Tôi liếc nhìn Lưu Nguyên, hắn dường như không hiểu về chất liệu, tôi nói:
"Cần loại chất lượng tốt, người mua không thiếu tiền."
Cảnh sát Triệu nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/biet-nhieu-sinh-hoa/chuong-2.html.]
"Được, 30 phút nữa sẽ giao tới."
Tôi cúp máy, ân cần rót cho Lưu Nguyên một tách trà.
"Anh bạn, anh làm nghề gì vậy? Ra tay thật hào phóng."
Lưu Nguyên không nói gì, mắt quét xung quanh, có thể thấy anh ta rất cảnh giác.
"Anh bạn, anh mua mấy cỗ quan tài này để làm gì vậy?"
Lưu Nguyên nhìn tôi nói:
"Anh là cảnh sát à?"
Tôi ngây người vài giây:
"Tôi... tôi đương nhiên không phải."
Lưu Nguyên nói:
"Đã không phải cảnh sát, vậy thì ngậm miệng lại."
Nếu là mười năm trước, tôi đã nhảy lên xử Lưu Nguyên rồi.
Nhưng bây giờ đã khác, tôi muốn làm một người tốt.
Tôi cười nói:
"Được rồi được rồi, tôi im đây."
Lưu Nguyên chậm rãi đứng dậy, bước tới gần tôi hỏi:
"Tiền lần trước tôi đưa anh đâu rồi?"
"Hả?"
"Trong tủ ấy."
Tôi chỉ tay về phía chiếc tủ phía sau quầy.
Lưu Nguyên nói:
"Đem tiền ra đây."
Tôi cười cười, nửa đùa nửa thật:
"Tiền của tôi, sao phải cho anh xem?"
Lưu Nguyên trừng mắt, quát lên:
"Đưa ra đây!"
Vừa dứt lời, hắn lại móc d.a.o ra, kề vào cổ tôi.
Tôi ghét nhất loại người như vậy - không biết điều, cũng chẳng có giới hạn.
Thấy tôi không động đậy, Lưu Nguyên gào lên:
"Đừng ép tao! Muốn c.h.ế.t à?"
Tôi liếc nhìn ra ngoài, ngoài đó không có ai.
Tôi quay người đi đến bên tủ, mở tủ ra, Lưu Nguyên thấy tiền liền mắt sáng lên, hắn ra hiệu bảo tôi đưa tiền cho hắn, tôi liền chộp lấy cái đèn trên tủ ném thẳng vào Lưu Nguyên, một tiếng "Bùm!", đầu Lưu Nguyên chảy m.á.u.
Tôi vừa chạy vừa hét:
"Cướp! G.i.ế.c người!"
Xanh Xao
Lời tôi vừa dứt, cảnh sát Triệu đã dẫn người xông vào, khống chế Lưu Nguyên.
Lưu Nguyên bị ấn xuống bàn, anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học, miệng c.h.ử.i rủa:
"Mày dám báo cảnh sát! Mày c.h.ế.t chắc! Chờ c.h.ế.t đi!"
Tôi trốn sang bên cảnh sát Triệu nói:
"Hắn ta đe dọa tôi."
Cảnh sát Triệu nói:
"Dẫn đi."
Lưu Nguyên bị áp giải đi, cảnh sát Triệu nói với tôi:
"Cảm ơn sự giúp đỡ của anh, đi với chúng tôi một chuyến nhé, cần lấy lời khai."
Tôi gật đầu:
"Vâng."
Tôi lên xe cảnh sát, theo đến đồn cảnh sát.
Tôi kể lại đầu đuôi sự việc, cảnh sát Triệu nói:
"Không còn việc gì nữa, có thể về được rồi."
Tôi nói:
"Cảnh sát Triệu, tại sao hắn cứ đến nhà tôi mua quan tài? Hình như để ý tôi."
Cảnh sát Triệu cười nói:
"Hắn thấy anh giống người hắn quen."
"Người hắn quen?"
Cảnh sát Triệu gật đầu:
"Một người tên Tôn Hải, là một tên sát nhân biến thái."
Tôi sững lại vài giây, giống một tên sát nhân biến thái chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Cảnh sát Triệu cười nói:
"Sao? Sợ rồi hả? Tôn Hải c.h.ế.t mười năm trước rồi, t.h.i t.h.ể chôn ở Xuân Sơn Mộ Địa."
Xuân Sơn Mộ Địa? Xuân Sơn Mộ Địa ở ngoại ô?
Cách tôi chỉ sáu mươi cây số.
--------------------------------------------------