Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bình an hỉ nhạc

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi ta xuyên tới, chuyện còn chưa bắt đầu.

Vì sinh nhai, ta theo nghiệp cũ, mở một quán nhỏ bán mì.

Nữ phụ độc ác đang nhìn ta chằm chằm.

Ta biết, nàng là thiên kim thật của phủ Thừa tướng đang lưu lạc bên ngoài.

Ta cũng biết, nàng nhìn không phải ta, mà là bát mì nóng hổi ta đang bưng trên tay.

1

Thành Trường An

Chiếc đèn lồng leo lét lay động theo gió.

Sâu trong con ngõ nhỏ hẹp tối tăm, hương thức ăn bay khắp bốn phía.

Ta thu dọn quán nhỏ, nồi nước dùng bên cạnh vẫn sôi ùng ục.

Nhàn cư vi bất thiện

Một thân ảnh gầy gò bí mật ló ra từ một hốc tối gần đó.

Cô bé mặc một thân áo tang vải thô đơn bạc, búi tóc xiêu vẹo lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu đen đúa, hai tay ôm chặt một cây gậy gỗ.

Nàng do dự mãi, thừa dịp trước quán không có khách liền bước nhanh tới.

“Thẩm thẩm, có thể bán chịu cho ta một bát mì không?” Giọng của nàng rất nhỏ, mang theo vài phần bất an.

Ta ngẩng lên nhìn cô bé, nàng liền dời mắt đi nơi khác, nhìn chằm chằm xuống chân, cố né tránh ánh mắt của ta.

Khi đột nhiên xuyên vào quyển truyện này, ta biết được một chút chuyện.

Ta biết nàng là thiên kim của phủ Thừa tướng đang lưu lạc bên ngoài, Sở Tiểu Tiểu, cũng biết sau này nàng sẽ trở thành một nữ nhân nhẫn tâm ác độc, cuối cùng rơi vào kết cục ch.ết thảm.

Nhưng ta chỉ là một NPC bán mì, không quản được nhiều đến vậy.

“Được.” Ta trả lời kiên quyết.

2

Cô bé ngẩng phắt đầu, có chút kinh ngạc.

“Ta… Ta có thể dùng cái này để chịu.” Nàng xòe bàn tay, để lộ ra cây gậy gỗ kia.

Trên thân gậy khắc những hoa văn sần sùi thô ráp.

Gậy gỗ bị nàng nắm chặt đến mức nóng lên, còn ẩm ướt chút mồ hôi.

“Không cần ghi nợ, chỉ là một bát mì mà thôi.”

Ta múc muôi nước dùng vào chiếc bát đất nung thô ráp mà ta đã cố ý chọn lựa.

Nước canh sóng sánh tỏa ra làn khói trắng mỏng, mùi hương hấp dẫn mê người.

Những sợi mì tròn đều tăm tắp, vài cọng hành lá thái nổi trên lớp canh, mấy miếng thịt mỏng như cánh ve.

Khói bốc nghi ngút, hương thơm lan toả.

Mùi hành lá quyện vào hương thịt, khiến người ta muốn ứa nước miếng.

Sở Tiểu Tiểu nuốt nước bọt, mắt nhìn chằm chằm vào bát mì.

Ta đưa bát mì cho cô bé.

Cô bé cẩn thận nhận lấy bằng hai tay, ngồi xổm ở góc tường, không quan tâm mì còn đang nóng, vùi đầu ăn ngấu nghiến

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/binh-an-hi-nhac/chuong-1.html.]

Cô bé ăn rất nhanh, cũng rất vội vàng, cực kì giống một con thú nhỏ bị bỏ đói mấy ngày trời.

Một cọng mì nhỏ dính vào khoé miệng nó cũng chẳng để ý.

Nước mì rơi xuống quần áo, cũng không hề phát hiện ra.

Cô bé ăn rất chuyên chú, giống như cả thế gian này chỉ có bát mì là thứ duy nhất còn tồn tại.

Bát mì nhanh chóng thấy đáy.

Cô bé buông bát, còn chưa đã thèm, vươn lưỡi l.i.ế.m liếm môi.

Ta chuẩn bị cho cô bé một chiếc khăn đã thấm nước ấm để rửa mặt.

Cô bé nhẹ nhàng đặt chiếc bát lên sạp, sau đó cúi đầu thật sâu: “Cảm ơn thẩm.”

Nàng xoay người, biến mất trong bóng đêm.

Một cơn gió thổi qua, đưa theo văng vẳng tiếng ch.ó sủa ở phía xa.

Tiếng mõ của phu canh truyền tới, âm thanh nặng nề mà âm vang.

Ta thu dọn quầy hàng, chuẩn bị về nhà, chợt thấy cây gậy gỗ kia đang nằm ở bên dưới đáy bát.

Nắm cây gậy trong tay, hoa văn thô ráp khẽ cấn vào lòng bàn tay ta.

Ta biết, mối duyên nợ của Sở Tiểu Tiểu và ta chỉ vừa mới bắt đầu.

3

Từ ngày hôm đó, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Bầu không khí u ám xám xịt bao trùm khắp con phố.

Không những vậy, trong làn hơi lạnh lẽo còn luẩn quẩn mùi hương của đói nghèo.

Mỗi ngày, bóng dáng nhỏ bé của Sở Tiểu Tiểu sẽ xuất hiện đúng vào lúc hoàng hôn, giống như một bóng ma u uất bám vào nơi góc tường, không dễ nhận ra nhưng kiên trì cố chấp.

Mãi cho đến khi khách khứa tản đi hết rồi, cô bé mới chầm chậm lần đến trước quầy hàng của ta, đôi mắt mong chờ nhìn vào nồi nước dùng tỏa hơi nóng, hai tay nắm chặt góc áo, khớp xương gầy gò vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.

“Thẩm thẩm, ta… ta lại đói bụng.” Giọng nói của cô bé nhỏ như tiếng muỗi kêu, cơ hồ bị tiếng ồn ào của phố xá nhấn chìm.

Ta buông bát đũa trong tay, nhìn về phía nàng.

Nàng cúi đầu, không dám nhìn ta.

Ta thở dài, đẩy một bát mì nóng về phía nàng, “Ăn đi.”

Nàng nhận lấy bát mì, ăn ngấu nghiến, giống như gần chế//t đói, liều mạng mà cầu sinh.

Nhiều ngày không gặp, nàng vẫn gầy yếu như cũ, khuôn mặt càng thêm trắng bệch, giống như ngâm nước mưa lâu ngày.

Ta nhìn nàng, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Nàng vốn nên được nuông chiều ở phủ Thừa tướng, cơm áo không lo, nhưng lại bị nội dung câu chuyện trói buộc, từ nhỏ đã phải chịu khổ cực bên ngoài.

Trầm mặc một lúc, nàng ngước nhìn ta, giọng nói yếu ớt ngập ngừng, “Thẩm thẩm, ta… ta… vẫn nhớ món nợ lần trước…”

Gió lạnh thổi qua, lá khô và bụi quẩn lên trước quầy hàng.

Ta múc canh, khói bốc lên nghi ngút, thêm một muôi vào trong bát của nàng.

Nàng giật mình, sau đó vội vàng bưng chiếc bát đất, vùi đầu ăn.

Hơi nóng từ bát mì nhanh chóng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trở nên mơ hồ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bình an hỉ nhạc
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...