Mặt Tạ Miểu tái mét, run rẩy bần bật.
“Không phải, em không làm gì cả. Băng ghi âm là giả, cô ta lừa người.”
Cô ta túm chặt cánh tay Thẩm Tứ: “Ngay cả anh cũng không tin em sao?”
Còn tôi tuyệt vọng ngẩng đầu.
“Cô đang nói, tôi dùng sự trong sạch của bản thân để vu khống cô sao? Tạ Miểu, tôi không biết rốt cuộc tôi đã làm gì mà khiến cô nhắm vào tôi như vậy. Cô xé bài tập của tôi, vứt bài kiểm tra của tôi vào thùng rác, cố ý ngáng chân tôi, còn luôn vu khống nói tôi bắt nạt cô. Tạ Miểu, tôi sẽ tránh xa Thẩm Tứ, cũng cam đoan không nói chuyện với Đường Sóc nữa. Tôi cầu xin cô, buông tha cho tôi đi!”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều thay đổi.
Sợ hãi, kinh hoàng, do dự, nghi ngờ, rồi bừng tỉnh.
Sắc mặt giáo viên chủ nhiệm rất khó coi, há miệng mấy lần nhưng không thốt ra được một chữ nào.
“Hộc hộc!”
Một giọng thở hổn hển đột ngột vang lên.
“Xem ra tôi đến muộn rồi.”
“Đường Sóc!” Giáo viên chủ nhiệm nghiến răng nghiến lợi: “Anh đến góp vui cái gì? Về lớp ngay!”
Cậu ta lại nhướng mày.
“Cũng không hẳn là góp vui, dù sao tôi cũng là nạn nhân mà.”
Nói rồi, cậu ta ném một lá thư lên bàn.
“Mấy cái cũ tôi vứt hết rồi, đây là cái mới nhất.
Cô giáo, bạn học Tạ Miểu ngày nào cũng viết thư tình cho em, thật sự rất ảnh hưởng đến việc học của em.
Cô ta còn nhét đủ thứ vào hộc bàn của em. Ài, lần trước cái đồng hồ của em để trong hộc bàn tự nhiên biến mất, đương nhiên em sẽ không nói là bạn học Tạ Miểu lấy đồng hồ của em đâu… chỉ là chuyện như thế này, cô nói em phải làm sao đây?”
Tạ Miểu thở dốc, suýt chút nữa thì ngất đi.
“Đường Sóc, tại sao?”
Lúc này, một nữ sinh đứng phía sau Đường Sóc run rẩy giơ tay: “Em… cái đồng hồ đó em hình như có thấy qua. Ở, ở dưới gối của Tạ Miểu… Tối nào trước khi ngủ cô ấy cũng lấy ra hôn một cái.”
Tạ Miểu không dám tin.
“Lý Vi, ngay cả cậu cũng vu khống tôi sao? Khi cậu bị người khác bắt nạt là tôi đã giúp cậu, tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy?”
Lý Vi lại cúi người hét lên: “Cậu đừng nói là cậu giúp tôi nữa. Cậu cãi nhau với bọn họ, bọn họ vì e ngại Thẩm Tứ nên không dám động đến cậu, chỉ có thể trút giận lên tôi. Chính vì cậu, bọn họ mới càng ngày càng quá đáng khi bắt nạt tôi. Cậu đang giúp tôi sao? Cậu chỉ là đang mượn danh giúp tôi để tạo dựng danh tiếng hiền lương chính nghĩa của chính mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/binh-minh-vua-len/chuong-5.html.]
Nước mắt Tạ Miểu giàn giụa, cô ta tuyệt vọng ngã quỵ vào lòng Thẩm Tứ.
“Sao cậu có thể nhìn tôi như vậy chứ? Rõ ràng là tôi đang giúp cậu. Là do chính cậu không chịu phấn đấu, chính cậu không thể tự đứng vững được. Chẳng lẽ mỗi lần tôi phải đều ra mặt vì cậu sao? Cậu chỉ có tự mình mạnh mẽ lên, mới có thể thực sự giúp được chính mình.”
“Đủ rồi!” Lý Vi lau khô nước mắt.
“Cậu mạnh mẽ rồi sao? Cậu dựa vào chính mình sao? Cậu dựa vào Thẩm Tứ. Cậu mượn danh Thẩm Tứ để bắt nạt mỗi nữ sinh nào có tiếp xúc với Đường Sóc, cậu bắt cá hai tay, vừa không từ chối Thẩm Tứ, lại không từ bỏ việc theo đuổi Đường Sóc, cậu thật là vô liêm sỉ. Cô giáo, em tận mắt nhìn thấy, lần trước bài kiểm tra mà Tần Tảo đã thức trắng một đêm để làm, chính là bị Tạ Miểu vứt vào thùng rác.”
Chúng tôi đều giống như phản diện.
Tôi biết, bài kiểm tra của tôi không phải do Tạ Miểu vứt, tôi đã vu khống cô ta.
Lý Vi cũng biết, bài kiểm tra của tôi không phải do Tạ Miểu vứt, bởi vì là do cô ấy vứt.
Tôi và cô ấy vốn không thù không oán.
Nhưng cô ấy lại khóc lóc nói là Tạ Miểu uy h.i.ế.p cô ấy.
Tạ Miểu đã phàn nàn với Lý Vi: “Tần Tảo thật là đáng ghét, ỷ mình học giỏi là ủy viên học tập, luôn lén lút nói chuyện với Đường Sóc, câu dẫn Đường Sóc. Cái loại bạch liên hoa như cô ta, thật nên cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của cô ta. Cậu nói xem, nếu như cái người ngày nào cũng giục người khác nộp bài tập lại không hoàn thành bài tập, thì cảnh tượng đó sẽ buồn cười biết bao!”
Nói dối, đương nhiên là giả, nhưng không thể hoàn toàn là giả, nửa thật nửa giả, thật thật giả giả, như vậy mới là mê hoặc nhất.
Giáo viên chủ nhiệm đã không thể xử lý tình hình hiện tại, cô ấy chỉ có thể thông báo cho phụ huynh.
Bố của Thẩm Tứ đến sớm nhất, không nói lời nào, giơ tay lên tát cho Thẩm Tứ một cái.
Thẩm Tứ rên lên một tiếng rồi cúi đầu chịu đựng.
Tạ Miểu giật mình, lo lắng lại đau lòng nhìn Thẩm Tứ.
Nhưng Thẩm Tứ không đáp lại ánh mắt cô ta.
Cô ta chỉ có thể thất vọng cụp mắt xuống.
Tiếp đó, mẹ của Tạ Miểu đến, mặt mày tái mét, túm lấy Tạ Miểu đ.á.n.h liên tục vào người cô ta.
“Cho mày gây chuyện, tao cho mày gây chuyện. Sao mày lại không làm người khác yên tâm thế hả, khó khăn lắm mới chuyển đến ngôi trường tốt như vậy, mày không học hành tử tế thì thôi đi, còn yêu sớm? Tạ Miểu, mày có biết xấu hổ không?”
Tạ Miểu kêu t.h.ả.m thiết ôm đầu né tránh.
Thẩm Tứ không nhịn được, muốn tiến lên, nhưng bị bố anh ta dùng ánh mắt kiềm lại.
Anan
Cuối cùng là giáo viên chủ nhiệm đang đau đầu can ngăn mẹ của Tạ Miểu.
Còn Tạ Miểu, tóc tai bù xù, chật vật vô cùng, khóc lóc thút thít.
Mẹ của Đường Sóc đến cuối cùng.
--------------------------------------------------