12
Ý nghĩ của tôi đơn giản là Hà Minh phải c.h.ế.t.
Và người ra tay nhất định phải là Trương Yến.
Cô ta biết quá nhiều chuyện ở đây, một khi cô ta hé miệng, chẳng ai tránh được cái khả năng người ta sẽ nghi ngờ chuyện Hà Minh c.h.ế.t có liên quan đến tôi.
Hơn nữa tôi cũng không chắc sau này cô ta sẽ tiếp tục quấy rầy mình hay không.
Nên tôi phải nắm cho c.h.ặ.t t.a.y chân cô ta, có bằng chứng, có thể đe dọa, không thì phải bịt miệng luôn.
Lời tôi nói khiến Trương Yến sững người.
Dù tôi cởi dây trói ra cho cô ta, cô ta vẫn co rúm trong một góc, không dám bước ra.
“Tôi làm sao g.i.ế.c người được?” cô ta nói khẽ.
“Hà Minh đâu còn là người nữa.”
Tôi sửa lời của cô ta, sẵn nhắc khéo:
“Hơn nữa cô đã g.i.ế.c được hắn một lần rồi, chỉ là hắn chưa c.h.ế.t mà thôi.”
Tôi đã hỏi ông Ba xem cách diệt thứ nửa âm nửa dương này.
Loại vật này sợ nhất chính là m.á.u ch.ó đen.
Vì vậy trước đó tôi đã nuôi hẳn một con ch.ó con thuần đen, đặt tên là Trung Gian.
Bao năm nuôi, cuối cùng hôm nay cũng phát huy tác dụng.
Trương Yến run rẩy cầm con dao, theo tôi ra sân.
“Vậy… chúng ta phải g.i.ế.c con ch.ó trước à?”
Cô ta hỏi, nhìn Trung Gian, trong mắt đã không còn chút sợ hãi ban nãy.
Người ta vốn hay ức h.i.ế.p kẻ yếu.
Tôi lấy d.a.o khỏi tay cô ta, đặt chậm rãi lên mình con chó.
“Không cần, Trung Gian của chúng ta là giống cái, mấy hôm nay nó đang đau đớn, tiện dùng chút m.á.u của nó.”
Tôi vấy một ít m.á.u ch.ó lên người, nhìn vào ánh mắt ghê tởm của cô ta, rồi chỉ cánh cổng sân:
“Khi Hà Minh đến gần, tôi sẽ mở cổng cho hắn vào, rồi đứng ở trong thu hút hắn về phía sâu nhất. Khi hắn đi vào giữa, cô từ phía sau phục kích.”
Trương Yến gật đầu, vừa định nhận d.a.o thì bị tôi nắm lấy cánh tay.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, chậm rãi nói từng chữ một:
“Nếu hôm nay cô không xuất hiện, hắn sẽ g.i.ế.c tôi, khi ấy cô cũng chả chạy thoát đâu, hiểu không?”
Trong đáy mắt cô ta thoáng qua sự hỗn độn, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Yên tâm đi, giờ chúng ta đứng cùng một phe.”
13
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, tôi trao con d.a.o cho Trương Yến rồi ôm Trung Gian đi vào trong nhà.
Cánh cổng từ từ mở ra.
Hình bóng Hà Minh loạng choạng đứng ở ngưỡng cửa, so với những ngày đầu mới sống lại tràn đầy máu, mặt anh ta giờ càng xám xịt hơn, m.á.u đen vón trên mặt, đồng tử hiện một lớp xanh xám bất thường.
Hình như còn sót chút ý thức, anh ta lảo đảo bước đi, trên tay cầm cái rìu chẻ củi.
Khi anh ta bước tới gần, tôi nuốt nước bọt, quay về phía người trong sân:
“Trương Yến! Cô còn chờ gì nữa?”
“Nhanh lên!”
Nhưng cô ta đột nhiên mềm người, quỳ sụp trong góc.
“Không được, tôi không dám.”
“Tôi sợ quá, xin lỗi, chỉ cần hắn no là sẽ không làm hại tôi chứ?”
Đúng như tôi đoán, cô ta chạy mất rồi.
Cô ta quẳng dao, lăn lóc bò về phía cổng.
Tôi lạnh lùng mỉm cười, giơ tay bấm công tắc. Cánh cổng sắt đóng sầm lại với một tiếng bịch.
Hà Minh bị tiếng động thu hút quay đầu, tôi lùi lại, kéo sập chiếc cửa sắt bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bo-doi-mang/chuong-5.html.]
Những thiết bị này do tôi tự lắp, không ai bảo vệ mình tốt hơn tôi.
Hai cánh cửa đóng lại, sân nhà thành một chiếc lồng kín.
Bên trong lồng, chỉ còn Hà Minh và Trương Yến: một kẻ đói mồi và một con kiến nhát gan.
Kết quả thì khỏi cần nói, hiển nhiên rồi.
Thật ra ngay từ đầu tôi không hề định để Trương Yến làm gì cả.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Cô ta không tin tôi, tôi cũng chẳng tin cô ta.
Bắt được điểm yếu thì không thể dùng mãi, trừ khi cô ta vĩnh viễn không mở miệng được nữa, nghĩa là phải c.h.ế.t.
G.i.ế.c kẻ gây họa, mà dùng chính người khác để bịt miệng lại quá hợp lý.
Chẳng mấy chốc tiếng rít thê lương vang lên trong sân.
Tôi nghe tiếng la hét của Trương Yến, kèm theo những lời nguyền rủa về tôi, rồi ung dung đeo tai nghe vào.
Nửa tiếng sau, tất cả im bặt.
Trận đấu đã ngã ngũ.
14
Mặt trời vừa hé, tôi mở cửa sổ ra.
Cả sân tanh nồng mùi m.á.u vài bộ đồ bị xé vụn vứt la liệt, rõ ràng là của Trương Yến.
Tôi thấy một bắp chân lộ ra, nằm ở chỗ gần cổng.
Nhưng búi tóc rối bù thì nằm chỗ khác.
Thật đúng là rời rạc, chỗ nọ một mảnh, chỗ kia một mảnh.
Hà Minh nằm bò trên nền, miệng cứ gặm nhấm thứ gì đó, ngay cả khi tôi bước xuống sân anh ta cũng không để ý.
Đó mới là mồi nhử thật sự.
Tôi nhấc rìu lên chẳng mấy khó nhọc, bổ thẳng vào cổ anh ta.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Thân xác anh ta không co quắp nữa mà thối rữa nhanh hơn.
Tôi nín thở, bịt mũi, lượm lặt phần thân còn lại của Trương Yến, ghép chúng lại rồi chôn cẩn thận ở một chỗ.
Còn Hà Minh thì đã hóa xương trắng, tôi ném xuống sau núi.
Mọi chuyện coi như xong xuôi.
Truyền thuyết và cái xác sống kỳ quái đều đã biến mất.
Tôi mất cả tuần mới tẩy sạch được vết m.á.u trong sân.
Tài khoản livestream của Trương Yến lúc đầu còn có người hỏi han, nhưng chẳng bao lâu lại có người mới nổi, mọi người nhanh quên đi.
Vài ngày sau khi người ta tháo dỡ làng, mọi thứ ở đây cũng không còn nữa.
Tôi thở phào, tắm rửa, tháo bỏ cánh cổng sắt dễ gây nghi hoặc, thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển lên thành phố.
Chưa kịp làm xong thì có tiếng gõ cửa.
Nhịp gõ ấy là ba dài một ngắn, chỉ có mỗi một người gõ như vậy là Hà Minh.
Tôi đứng cứng như tượng, máy móc bước đến cửa.
Bên ngoài thật sự là Hà Minh.
Nhưng anh ta đã c.h.ế.t rồi mà, tôi chính tay đẩy anh ta xuống, đã tận mắt thấy anh ta hóa thành một đống xương.
Vậy người ngoài kia là ai?
15
Tôi chưa kịp mở miệng thì khuôn mặt đó đã áp sát khe cửa.
“Vợ ơi, sao em không mở cửa?”
“Anh biết em đứng ở đó, cho anh vào nhà đi.”
Tôi nghĩ mình bị ảo giác, tự kiểm tra đi kiểm tra lại, nhưng đúng là anh ta, người ngoài cửa chính là Hà Minh.
Nhìn kỹ thì thấy trên người anh ta dính đầy thứ nước nhầy, cứ như vừa bò ra từ đâu đó.
--------------------------------------------------