5h chiều, Tiêu Lăng và Lãnh Mạc cùng về nhà.
Lúc Trương Hân nhìn thấy Lãnh Mạc, hồn bị dọa đến muốn bay đi, Tô Tố cũng không thèm quan tâm đến việc đấu đá với mẹ Tiêu, mở to mắt tức giận nhìn Tiêu Lăng. 2 người vừa mới vào nhà, Tô Tố vô thức đứng chặn trước mặt Trương Hân, phòng bị nhìn Lãnh Mạc.
“Anh đến đây làm gì.”
Ánh mắt của Lãnh Mạc rơi trên người Trương Hân không hề dời đi, anh phiền não phát hiện, 2 tháng không gặp, Trương Hân hồng hào hơn nhiều so với lúc ở bên anh, đến trên má dường như có thêm 2 miếng thịt.
Trong lòng Lãnh Mạc nhất thời không thoải mái.
Sao đây? Rời khỏi anh thì sống tốt hơn có phải không?
Nhớ lại cuộc sống 2 tháng nay của mình, lại nhìn Trương Hân, sắc mặt Lãnh Mạc ngày càng lạnh lẽo.
Tiêu Lăng đá mạnh vào chân Lãnh Mạc, cảnh cáo nhìn anh 1 cái, Lãnh Mạc lập tức nhớ đến mục đích của lần này, anh nhớ tới lời Tiêu Lăng dạy --- phải mềm mỏng.
Mặt Lãnh Mạc lập tức dịu lại, thả lỏng khuôn mặt, ánh mắt dịu dàng nhìn Trương Hân, “Trương Hân, hai tháng không gặp, em sống có tốt không?”
Trương Hân run rẩy.
Người này...có bệnh sao.
Cô đẩy Tô Tố ở trước mặt ra, nhẹ giọng nói, “Đừng lo, không sao đâu.” với lại cô cũng tính năm sau sẽ xuất hiện, bây giờ chỉ sớm hơn thời gian dự tính 1 tuần mà thôi, Trương Hân hít sâu 1 hơi, nhìn Lãnh Mạc đang cười không tự nhiên, nhíu mày nói, “Anh chưa uống thuốc sao.”
Cười đến kỳ lạ như vậy.
Khuôn mặt cứng đờ, còn khó coi hơn cương thi, chẳng thà cười lạnh như bình thường.
Sắc mặt của Lãnh Mạc lập tức trầm xuống.
Lúc này Trương Hân mới thở phào, Lãnh Mạc như vậy mới là trạng thái bình thường, cô nguyện ý đối phó với Lãnh Mạc ở trạng thái bình thường, không hề muốn đối phó với trạng thái lúc nãy của anh. Trạng thái lúc nãy của Lãnh Mạc rất xa lạ với cô, khiến cô không biết anh đang có chủ ý gì.
Sau đó, Lãnh Mạc chỉ âm trầm 3 giây, rất nhanh lại nhe miệng cười, anh chậm rãi bước đến gần Trương Hân, cũng không khiển trách, không tức giận, thậm chí không có bộ dạng tức giận nữa, lông Trương Hân như dựng ngược, phòng bị nhìn anh. Lãnh Mạc cũng không quan tâm, đi đến kế bên cô, không tự nhiên mà sờ mặt cô, “Khụ...cái đó, Trương Hân à, chuyện lúc trước của chúng ta cũng là anh sai...em đại nhân đại lượng tha thứ cho tiểu nhân như anh được không, sau này anh nhất định sẽ sửa đổi.”
Trương Hân chỉ cảm thấy trên mặt lành lạnh, cô bất ngờ đến lùi lại 2 bước, khuôn mặt như gặp quỷ.
Lãnh Mạc xin lỗi cô?
Khoan đã, không phải anh cảm thấy có vài người phụ nữ bên ngoài là bình thường sao.
Người đàn ông này gặp chuyện gì kích động sao.
Đây là biểu hiện gì.
Lãnh Mạc phiền não không thôi, cố gắng kìm chế lửa giận, tiếp tục lại gần cô, anh chưa xin lỗi ai bao giờ, ngữ khí có chút cứng đờ cũng có chút không tự nhiên, “Em ở chỗ Tiêu Lăng thực ra anh cũng yên tâm, nếu em hợp với Tô Tố, vậy thì em ở đây thêm mấy ngày, đợi qua tết anh lại qua đây đón em về nhà.”
“Tôi không muốn về nhà với anh.”
“Ngoan nào, qua tết con cháu nhà người ta đến, 1 người ngoài như em ở lại làm gì, nếu em thích Tô Tố … đợi 30 tết năm sau anh lại đưa em qua đây, như vậy được không?”
Trương Hân cảm thấy như 1 vạn con ngựa đang chạy trên đỉnh đầu vậy.
Ai có thể nói cho cô biết yêu nghiệt trước mắt là ai? Lãnh Mạc mà cô biết không như vậy. Không lẽ mà muốn lừa cô về trước, sau đó liều mạng báo thù cô? Trương Hân cảm thấy lý do này có thể giải thích cho sự bất thường của Lãnh Mạc.
Nghĩ như vậy cô liền cảm thấy Lãnh Mạc thật bỉ ổi vô liêm sỉ, nhìn anh bằng ánh mắt phòng bị.
Lãnh Mạc cố gắng lờ ánh mắt của Trương Hân đi, quay đầu đối diện ông nội đang xem kịch, ái ngại cười, “Tiêu gia gia, hôm nay là giao thừa, bên nhà con rất lạnh lẽo, cho nên con đến đây cho đông vui, ông không phiền chứ.” Thấy lão gia cười lắc đầu, Lãnh Mạc lại nhìn vợ chồng Tiêu Quốc Cường, “Hôm nay ở công ty nghe Tiêu Lăng nói bác trai bác gái quay về, 5 năm không gặp, hai người cũng không có gì thay đổi.”
Vợ chồng Tiêu Quốc Cường khá quen với Lãnh Mạc, nghe anh nói như vậy, vô thức cười cười, “Tiểu tử bây giờ biết nói chuyện hơn 5 năm trước rồi đó.”
Lãnh Mạc cười cười không nói chuyện, vẫy tay 1 cái, Vương Bưu ở bên ngoài lập tức ôm 1 đống quà đi vào.
Lão gia lông mày khẽ nhíu, “Đây là muốn làm gì?”
“Tiêu gia gia, bạn gái con ở nhà ông lâu như vậy, thật là làm phiền rồi, cho nên chút quà mọn này không thể thể hiện hết thành ý….”
“Bạn gái?” Lão gia sống chung 2 tháng nay, cũng khá thích Trương Hân, chuyện của Trương Hân và Lãnh Mạc ông cũng biết 1 ít, nghe Lãnh Mạc nói vậy, ông nhịn không được đâm anh 1 câu, “Bạn gái con nhiều vậy, nếu ai cũng tặng quà như vậy, sợ là sẽ phá sản mất.”
Sắc mắt Lãnh Mạc trầm xuống.
Ông ơi là ông, sao ông có thể đâm con như vậy.
Anh quay lại, lập tức thâm tình nhìn Trương Hân, dịu dàng nói, “Tiêu gia gia ông nói cái gì vậy, bây giờ con là công dân tốt, chỉ có 1 người bạn gái thôi.”
Lão gia sống hơn nửa đời người, nếu không nhìn thấy tâm tư của Lãnh Mạc thì sống lâu như vậy cũng uổng phí, nhưng rốt cuộc cũng là chuyện của tụi nhỏ, ông cũng sẽ không nhúng tay vào, ông hừ lạnh 1 tiếng cũng không hỏi nữa.
Trong biệt thự không có chút không khí tết.
Nhưng may là có 2 đứa trẻ, cho nên cũng được tính là náo nhiệt.
Lúc ăn cơm Tô Tố ngồi kế bên Tiêu Lăng, kéo anh cắn răng nhỏ tiếng nói, “Tại sao anh lại đem người này về, anh ta sẽ không làm gì Trương Hân chứ?”
“Không đâu, yên tâm.” Tiêu Lăng vỗ lên cánh tay cô, nhìn Lãnh Mạc đang không ngừng gấp thức ăn cho Trương Hân, miệng khẽ giật, cũng thấp giọng trả lời Tô Tố, “Lãnh Mạc không biết tại sao biết Trương Hân ở nhà chúng ta, mới sáng đã đến công ty… hôm nay anh không dẫn cậu ta về, hôm sau cậu ta cũng sẽ tự đến, cho nên tốt hơn là nói rõ ràng với cậu ta trước, em yên tâm, cậu ta đã đáp ứng anh, sẽ đối tốt với Trương Hân.”
Tô Tố nghi ngờ nhìn Tiêu Lăng.
Lãnh Mạc trước mắt và người lạnh lùng ít nói cô gặp trước đây hoàn toàn khác nhau, anh đang không ngừng gắp thức ăn cho Trương Hân, nếu là tôm thì lột vỏ giúp cô, có thể thấy rõ Trương Hân chưa thế chấp nhận được bộ dạng này của Lãnh Mạc, vai căng cứng, không thả lỏng được chút nào.
Có mặt của Lãnh Mạc, quả nhiên bữa cơm hôm nay mẹ Tiêu không làm khó Tô Tố và Tiêu Lăng nữa.
Rất không dễ dàng mới ăn xong bữa cơm, hai đứa nhỏ đi nói chuyện với ông nội, vợ chồng Tiêu Quốc Cường nhanh chóng lên phòng, còn Tô Tố và Tiêu Lăng đang nhìn Lãnh Mạc phía đối diện của ghế sofa đang hỏi han đủ điều.
“Trương Hân em khát không, anh rót nước cho em nhé?”
“Không khát”
“Vậy em muốn ăn trái cây không, anh kêu Vương Bưu đi rửa, anh nhớ sau khi ăn cơm em thích ăn trái cây, đúng rồi, anh nhớ em thích ăn dâu tây, để anh kêu Vương Bưu đi mua.”
“Tôi không muốn ăn.”
“Vậy em…”
Cuối cùng Trương Hân cũng nhịn không nổi, từ sofa nhảy dựng lên, “Lãnh Mạc rốt cuộc anh muốn như thế nào? Cắt da xẻ thịt từ từ như vậy không bằng cho tôi 1 dao để tôi chết 1 cách thống khoái.”
Trương Hân muốn điên lên.
Bộ dáng của Lãnh Mạc hôm qua quá bất thường, bất thường đến khiến cô phải kêu lớn.
“Lãnh Mạc, anh muốn chém muốn giết thì nhanh lên có được không.”
Lãnh Mạc lông mày khẽ giật.
Anh rất không dễ dàng mới dịu dàng 1 lần, tại sao phản ứng của Trương Hân lại như vậy?
Anh không nhịn được nhìn Tiêu Lăng.
Tiêu Lăng nhìn anh khích lệ.
Cho nên Lãnh Mạc tiếp tục dịu dàng, “Trương Hân, em là phụ nữ của anh, anh làm sao có thể chém giết em được, anh thực sự cảm thấy chuyện trước đây là lỗi tại anh, thành tâm muốn xin lỗi em, thật đó, anh thực sự hiểu rõ được lỗi lầm của mình. Hai tháng nay em vất vả rồi, vì muốn tránh anh mà không thể ra khỏi cửa… tính cách của em như vậy làm sao chịu nỗi 2 tháng không ra ngoài chứ … là anh sai, sau này em có thể đi shopping với Tô Tố lúc nào cũng được, anh nhất định không ngăn cản em.”
Mặt Trương Hân hoài nghi, do dự nhìn và đánh giá Lãnh Mạc.
Lãnh Mạc mặc cô đánh giá, “Anh thật lòng, chuyện trước đây Tiêu Lăng đã dạy cho anh 1 bài học rồi, anh cũng biết mình sai ở đâu… Trương Hân, em biết không, hai tháng nay anh đều nhịn không đi ** với người phụ nữ khác.”
Trương Hân không tin.
** của Lãnh Mạc mạnh mẽ như vậy, cô rõ hơn bất kỳ ai khác.
Lúc ở bên cô, khi cô đến kỳ kinh nguyệt, anh cũng không nhịn được đi tìm người phụ nữ khác, với lại bây giờ anh kinh doanh hộp đêm, bar, câu lạc bộ cá nhân, bên trong đó biết bao phụ nữ xinh đẹp, cô không tin 2 tháng nay Lãnh Mạc không đụng vào phụ nữ.
“Lãnh Mạc, tôi không ngu, đừng có lừa tôi.”
“Trương tiểu thư, đại ca nói thật đó không hề lừa cô, 2 tháng nay đại ca thật sự không chạm đến người phụ nữ khác, tôi lấy nhân phẩm của tôi để đảm bảo, mỗi tối đại ca nhớ cô đến ngủ không được, căn bản không có tâm trạng đi làm chuyện đó.” Vương Bưu lập tức nói tốt cho Lãnh Mạc.
Lão gia ở bên kia không chịu nổi, “Mấy đứa bây không thể nói chuyện nhỏ lại à, còn có trẻ con ở bên đây.”
Vương Bưu nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của Tiểu Thất, rụt cổ lại, lập tức im miệng.
Quả nhiên, Tiểu Thất tò mò mà chạy qua, “Daddy daddy, cái gì gọi là chạm vào người phụ nữ khác?”
Đáng chết, dạy hư con gái cưng của anh.
Tiêu Lăng hung hăng trừng mắt nhìn Lãnh Mạc và Vương Bưu, ôm lấy Tiểu Thất dịu dàng giải thích, “Không có gì, chú Lãnh Mạc bị bệnh rồi.”
Bệnh về não bộ.
“A… chú Lãnh Mạc thật đáng thương.” Tiểu Thất ôm cổ Tiêu Lăng, đôi mắt lớn nhìn mặt Lãnh Mạc 1 cái, đồng cảm nói, “Hèn gì dì Hân ngồi xa chú Lãnh Mạc như vậy, thì ra chú bị bệnh không thể chạm vào phụ nữ.”
Bệnh không thể chạm vào phụ nữ?
Miệng mọi người giật giật, đây không phải là yếu sinh lý sao?
“Haha, Tiểu Thất con thật dễ thương.” Trương Hân vỗ lên mặt Tiểu Thất hung hăng hôn 1 cái, “Tiểu Thất thật thông minh.”
“Hì hì.” Tiểu Thất ái ngại cười, xấu hổ nhìn xuống dưới, “Mọi người khen Tiểu Thất như vậy, Tiểu Thất sẽ xấu hổ mất.”
Mọi người phì cười.
Thấy trời ngày càng tối, hai đứa trẻ bắt đầu ngáp, ông nội cũng đi nghỉ ngơi, Lãnh Mạc không hề có ý muốn rời đi.
Tô Tố cũng không thể đuổi người, Tiêu Lăng càng không.
Trương Hân nhịn không được, nhìn Lãnh Mạc, “Anh còn không đi, chúng tôi cần phải nghỉ ngơi rồi.”
“Phải nghỉ ngơi rồi.” Lãnh Mạc nhìn đồng hồ, “Ừ. Thời gian cũng không sớm nữa, cần sớm nghỉ ngơi.”
Nói xong, Lãnh Mạc từ sofa đứng dậy, Trương Hân thở phào, tưởng là anh muốn rời đi, nhưng lại thấy anh không đi về hướng cửa lớn, mà đi lên cầu thang, cô lập tức nuốt nước miếng, “Lãnh Mạc anh không về nhà sao.”
“Trễ vậy rồi, ngoài đường lạnh, với lại hôm nay là giao thừa, giao thừa mà qua 1 mình thì thật lạnh lẽo, nên anh ở lại đây 1 đêm vậy.” Đi đều cầu thang, Lãnh Mạc dừng lại quay đầu nhìn Tiêu Lăng, “Tiêu Lăng à, trễ vậy rồi, người làm cũng nghỉ ngơi, thu dọn phòng mới thật phiền phức, cậu nói tôi biết phòng của Trương Hân là phòng nào, tối nay tôi ở chật chội với cô ấy 1 chút cũng được.”
Ta kháo.
Trong lòng Trương Hân kích động.
Cái gì mà ở chật chội tí với cô cũng được, nghe có vẻ ủy khuất quá.
Còn có.
Trễ vậy người làm nghỉ ngơi hết rồi, nếu muốn ở lại sao anh không nói sớm, 5h chiều đã đến đây, bây giờ mới nói dọn phòng phiền, vậy sao không nói sớm.
Trương Hân bước bước lớn về phía cầu thang, đưa tay ngăn Lãnh Mạc, “Tôi không ở chung phòng với anh.”
Lãnh Mạc nhớ đến lời Tiêu Lăng nói dũng cảm - tỉ mỉ - mặt dày, quan trọng nhất là mặt dày.
Nghĩ vậy lập tức không tức giận, cười cười ôm Trương Hân, “Ài, đừng như vậy, cũng là người 1 nhà, chúng ta ngủ với nhau bao nhiêu năm, thêm 1 đêm ít 1 đêm cũng đâu khác biệt gì, với lại cũng trễ vậy rồi, em thật sự không ngại phiền Tiêu Lăng sao, ngoan, anh đã 2 tháng không được ngủ ngon rồi, nhanh chóng dẫn anh lên phòng nghỉ ngơi.”
“Ai là người 1 nhà với anh, Lãnh Mạc anh buông tay mau.”
Buông tay thì anh là thằng điên.
Lãnh Mạc nửa ôm nửa ẵm Trương Hân lên lầu, quay lại nhìn Tiêu Lăng, “Rốt cuộc là phòng nào?”
“Là căn mà trước đây khi cậu đến làm khách thường hay ở.”
Lãnh Mạc lập tức biết ngay, ôm Trương Hân trực tiếp đi đến phòng đó. Khuya rồi, mọi người cũng ngủ, Trương Hân sợ đánh thức người khác, cũng không kêu la, chỉ hung dữ nhìn Lãnh Mạc, cắn răng nói, “Lãnh Mạc anh không có thể diện sao.”
“Thể diện? Ăn được không.”
Trương Hân bực tức trong lòng, nhìn Lãnh Mạc như nhìn quỷ.
“Ngoan, mở cửa ra.”
“Không mở.”
“Không mở thì anh đá cửa vậy, đây cũng phải nhà anh, cửa cũng không phải của anh, với lại Tiêu gia gia cũng ngủ rồi, đánh thức cũng không có sao, người lớn tuổi mà, tuy chất lượng giấc ngủ không tốt lắm, nhưng cái gì Tiêu gia gia không nhiều chứ thời gian thì nhiều, sáng mai vẫn có thể ngủ bù còn có Tiêu bác trai và bác gái, bọn họ không thích Tô Tố, em lại là bạn của Tô Tố, chắc chắn cũng không thích em, nếu chúng ta làm nên tiếng động lớn, em nói xem ấn tượng của họ đối với Tô Tố có xấu hơn không?”
Trương Hân hận đến trực tiếp cắn răng, lời Lãnh Mạc nói cũng chính là nỗi lo của cô.
“Ngoan, có thể mở cửa rồi.”
Trương Hân bực tức mở cửa phòng.
Lãnh Mạc không vào phòng ngay lập tức, đứng trước lang cang màu trắng dặn dò Vương Bưu, “Vương Bưu, cậu về trước, ngày mai đến đón tôi.”
“Dạ được đại ca.”
Trương Hân đã vào phòng nghe thấy lời của Lãnh Mạc, tức đến muốn điên.
Lúc nãy là ai nói bây giờ khuya rồi ra đường không tiện, bây giờ kêu Vương Bưu về sao không nói khuya đi.
Lãnh Mạc nhanh chóng vào phòng.
Sau khi vào phòng anh lập tức khóa cửa, như là chủ của căn phòng vậy, tự nhiên ngồi lên mép giường.
Trương Hân nghĩ sau khi rời khỏi mọi người thái độ của anh sẽ thay đổi, nhưng cô đã đoán sai, Lãnh Mạc vẫn dùng ánh mắt làm cô nổi da gà nhìn cô, ngược lại không hề có ý thu lại.
Hai người nhìn nhau.
Dường như đã qua nửa ngày Lãnh Mạc mới nói, “Không phải nói muốn ngủ sao, em còn không đi tắm sao?”