Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Thẩm Yến Chiêu đến nơi, đã quá muộn.

Châu Khiết Khiết rất giỏi bày tỏ sự thương cảm, cô ta nói, cô ta không biết uống rượu mới uống say, nếu không phải Thẩm Yến Chiêu làm cô ta buồn, cả đời cô ta cũng sẽ không gặp phải chuyện này.

Thẩm Yến Chiêu tất nhiên biết cô ta đang dùng đạo đức để ép buộc, nhưng nhìn cô ta khóc như mưa, anh đột nhiên nhớ đến An Mộng.

Anh mềm lòng.

Anh giúp cô ta đưa tên khốn đó vào tù, còn cho cô ta tiền để đi phá thai.

Nhưng thêm nữa thì anh không thể cho.

Anh luôn nghĩ, Châu Khiết Khiết là một cô gái ngoan, dù tính cách đã bị anh chiều hư, nhưng vẫn ngoan ngoãn.

Anh không ngờ, mình đã nuôi một con rắn độc tham lam, nhân lúc anh không để ý, cắn anh một cú thật đau.

Anh nghĩ, khi An Mộng ch//ết, có lẽ rất hận anh.

Anh lại nghĩ, rõ ràng là cô bỏ rơi anh trước, cô dựa vào gì mà hận anh?

Trong giấc mơ, anh hỏi An Mộng hết lần này đến lần khác: "Tại sao em lại chia tay anh? Thật ra, em yêu anh, đúng không?"

Ngay lập tức, Lâm Triều Triều sẽ bảo vệ An Mộng phía sau, chỉ vào mũi anh mà chửi: "Anh đã làm gì vào thời điểm đó? Cô ấy muốn nói mà anh không nghe, giờ cô ấy ch//ết rồi anh lại hỏi, anh không thấy hèn hạ sao!"

Rồi Thẩm Yến Chiêu tỉnh giấc từ giấc mơ.

Anh không sợ Lâm Triều Triều, anh sợ nghe thấy An Mộng nói, cô đã không còn yêu anh từ lâu.

Tim anh bắt đầu có vấn đề, bác sĩ khuyên anh không nên quá buồn.

Anh nói không buồn, anh rất bình tĩnh, anh thậm chí còn bắt đầu trồng hoa.

Trên ban công nhà, còn lại những chậu cây mọng nước An Mộng từng chăm sóc, khi anh phát hiện ra, chúng đã ch//ết hết.

Anh nghe nói cây mọng nước rất sống dai, anh muốn thử xem có thể cứu sống chúng không.

Buổi tối về nhà, anh sẽ ngồi trước những chậu cây mọng nước, nói chuyện với chúng.

Anh đã từng nhìn thấy An Mộng làm như vậy vào một buổi chiều nắng đẹp.

Cô ôm gối, ngồi xổm ở đó, quay đầu lại nhìn thấy anh ôm một người phụ nữ khác trở về.

Thẩm Yến Chiêu tự tát mình một cái.

Anh bắt đầu thay đổi ký ức của mình, trong những hình ảnh cô đơn của An Mộng, đều thêm vào bóng dáng của anh.

Anh sẽ ôm chặt cô, sẽ nhẹ nhàng hôn cô, sẽ mãi mãi bên cô.

Sau đó, trong một bữa tiệc, anh đã đánh một gã đàn ông lăng nhăng phản bội vợ mình.

Những người bạn cũ mắng anh: "Anh bị điên à, anh không phải cũng ba ngày hai bữa thay người phụ nữ, còn nói chúng tôi bỉ ổi, sao anh không ch//ết đi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/buong-bo-qua-khu/8.html.]

Anh sụp đổ, đập phá căn phòng ở câu lạc bộ, nói họ đang nói dối!

Anh rõ ràng, yêu vợ mình nhất.

Cho đến khi mọi người lôi ra bức ảnh anh và Châu Khiết Khiết hôn nhau, anh đơ ra, bỏ chạy như thể bị truy đuổi.

Anh nghĩ, anh chắc chắn đã bị người ta tính toán.

Anh phải nghĩ cách giải thích với vợ, anh không muốn vợ giận.

Giận quá có hại cho sức khỏe.

Anh vội vã về nhà, vừa xuống thang máy đã thấy một người phụ nữ mang thai đứng trước cửa.

Người phụ nữ này anh dường như quen biết, chính là người trong bức ảnh vừa nãy.

Trong lòng anh dâng lên một nỗi sợ hãi, người phụ nữ này đã gặp vợ anh rồi sao?

Cô ta đã nói bậy bạ, khiến vợ anh buồn sao?

Anh giơ tay kéo tóc cô ta, lôi vào cầu thang, hung dữ chửi: "Châu Khiết Khiết, cô thật sự không sợ ch//ết sao."

Anh bóp cổ cô ta, ép cô ta lùi lại, lùi lại, rồi lùi lại.

Cho đến khi Châu Khiết Khiết trượt chân, ngã từ cầu thang xuống.

Nhìn bậc thang nhuộm đỏ máu, Thẩm Yến Chiêu cười.

Thật tốt, không còn ai có thể phá hoại tình cảm giữa anh và An Mộng.

Hai tuần sau, Thẩm Yến Chiêu bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Hành vi của anh ta không khác gì người bình thường.

Điểm kỳ lạ duy nhất là, anh ta luôn gọi một búp bê phúc bị vỡ là vợ.

Con búp bê đó đã rất hư hỏng, dán đầy keo, nứt nẻ khắp người, trước n.g.ự.c còn thiếu một mảnh, như thể thiếu một trái tim.

Thẩm Yến Chiêu luôn để nó bên giường, nhìn nó cười.

Anh ta hỏi nó: "Vợ ơi, sao em chưa đến thăm anh? A Yến rất nhớ em."

"Còn em? Em có nhớ anh không?"

Một lát sau, mắt anh ta đỏ lên, lẩm bẩm: "Anh quên mất, người không có tim, thì không hiểu được nỗi nhớ."

Anh ta đột nhiên nhớ lại.

Rất lâu trước đây, chính anh đã làm mất trái tim của An Mộng.

- Hết -

**Nguyên tác của Ô Uông làm Vương**

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...