7.
Không được, tôi phải kéo dài thời gian, chờ Trác đạo trưởng đến.
“Chuyện này rốt cuộc là sao, Lý Vũ?”
Cô ta cười bí hiểm: “Giới thiệu một chút, Lý đạo trưởng chính là bác ruột của tôi.”
Tôi giả vờ kinh ngạc: “Ông ấy là bác cô? Sao trước giờ không nói? Chẳng phải ông ấy đến để giúp chúng ta bắt quỷ sao?”
Bộ dạng ngây ngốc của tôi khiến cả hai khoái chí.
Lý đạo trưởng khinh bỉ liếc tôi: “Đúng là ngu muội, bị bán đứng mà chẳng hay biết.”
“Hơn nữa, còn vài phút nữa là đến mười hai giờ. Ta sẽ cho ngươi c.h.ế.t làm ma minh bạch. Cái gọi là quỷ anh, quỷ mẫu đều là giả! Con búp bê này chính là tiểu quỷ mà ta nuôi. Còn hai bạn cùng phòng khác của ngươi, chỉ là phân bón cho nó. Đặc biệt là ngươi, kẻ có bát tự thuần âm chính là linh phẩm tối thượng cho tiểu quỷ của ta.”
“Chỉ cần tiểu quỷ ăn ngươi xong, từ nay nhà họ Lý ta sẽ độc bá giới tà đạo!”
Tôi run giọng, chất vấn Lý Vũ: “Hóa ra cô cũng tham gia? Chúng ta ở chung bao năm, cô thật sự muốn tôi c.h.ế.t sao?!”
Tình cảm trong phòng dù không sâu nặng, nhưng chưa từng đến mức thù hằn. Cảm giác bị phản bội… đau đớn không sao tả xiết.
Lý Vũ thản nhiên:
“Cậu tính là gì? Được làm thức ăn cho tiểu quỷ của bác ta đã là ban ơn rồi, đừng không biết điều!”
“Bác, đừng nói nhiều với nó nữa, chúng ta mau bắt đầu đi!”
Lý đạo trưởng cười ha hả:
“Tốt lắm, cháu gái ngoan! Lần này cháu tìm được món ăn ngon tuyệt. Chờ tiểu quỷ ăn nó xong, ta sẽ cho cháu hưởng phú quý vô tận!”
Hắn giơ con búp bê trong tay, tay phải vạch bùa trong không trung.
Ngay lập tức, tôi cảm thấy hít thở khó khăn, như bị một tấm lưới vô hình bao phủ, nghẹt thở đến muốn chết.
Tôi bấu chặt chăn, cố gắng giãy giụa. Trác đạo trưởng c.h.ế.t tiệt, sao còn chưa đến? Tôi sắp không trụ nổi rồi!
“Ta đến rồi! Lão già kia, dừng tay!”
Từ ban công cửa sổ bật mở, một luồng kim quang lóe lên, hơi thở của tôi lập tức thông lại.
Tôi thở dốc từng ngụm lớn, nhìn đám kia mà cười đầy đắc ý: “Tưởng tôi ngốc à, lại không biết tìm viện trợ sao?”
Sắc mặt Lý đạo trưởng sầm xuống:
“Hừ, vô ích thôi. Tiểu quỷ, xé xác bọn chúng cho ta!”
Trác đạo trưởng nhảy vào, một tay chộp gọn con “quỷ anh búp bê” đang lao loạn xạ.
“Thứ hạ đẳng này mà cũng dám mang ra khoe?”
Hắn bóp mạnh một cái, búp bê vỡ nát thành tro bụi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bup-be-quy-anh/chuong-7-het.html.]
Miệng lẩm nhẩm chú ngữ, Hứa Tĩnh cùng Triệu Viên lập tức thét lên thảm thiết, rồi tan biến sạch sẽ.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Xong. Nghiền ép tuyệt đối. Hoàn toàn không có chút sức phản kháng.
“Tiểu quỷ của ta!”
Lý đạo trưởng hét lớn, đau đớn nhìn sinh vật hắn nuôi bao năm hóa thành hư vô.
Trác đạo trưởng chẳng buồn nhiều lời, xông tới đ.ấ.m liền hai cái, rồi lấy dây trói gô cả hai lại.
“Cô gái, có đôi tất thối nào không? Nhét vào mồm chúng cho yên.”
Tôi ngây người, lục tủ lấy hai đôi tất bẩn chưa giặt, nhét vào miệng bọn họ.
Trác đạo trưởng vỗ tay: “Hoàn hảo! Kết thúc công việc!”
Tôi vẫn không tin nổi: “Thế… thế là xong rồi à??”
Nhanh quá!
Chẳng phải bình thường phải đánh qua đánh lại, trả giá lớn mới bắt được phản diện sao?
Mà Trác đạo trưởng này nhìn còn trẻ, tầm tuổi tôi thôi.
“Chuyện nhỏ. Tôi đã báo cảnh sát rồi, lát nữa họ sẽ đến.”
Tôi lại sững sờ: “Cái này… cảnh sát quản được sao?”
Chuyện phi khoa học thế này, cảnh sát cũng xử lý được ư?
Trác đạo trưởng cười thần bí:
“Có bộ phận chuyên trách huyền học. Sau này gặp việc thế này cứ báo cảnh sát, đừng lên mạng cầu cứu nữa. Nếu không phải tôi rảnh rỗi lướt diễn đàn, chắc cô c.h.ế.t rồi.”
“À đúng rồi, nhớ thanh toán tiền xe cho tôi nhé. Tôi tháng nào cũng cháy túi cả.”
Được, được, tôi lập tức thêm WeChat anh ta, chuyển ngay một phong bao đỏ thật to.
Thậm chí còn năn nỉ anh ta đừng xóa kết bạn. Lỡ mai sau lại gặp chuyện, còn có chỗ tìm.
Có trả công đàng hoàng.
Vừa nghe có tiền, Trác đạo trưởng liền vui vẻ nhận lời.
Cảnh sát đến rất nhanh, chỉ vài phút đã đưa Lý Vũ cùng Lý đạo trưởng đi.
Hiện trường được phong tỏa, thông báo ra ngoài rằng: do áp lực học tập quá lớn, hai người trong phòng đã tự tử.
Nhà trường còn đặc biệt căn dặn chúng tôi: học hành phải kết hợp nghỉ ngơi, đừng tự ép mình quá.
Hết.
--------------------------------------------------