Di động mới vừa đặt xuống lại vang lên, hai mắt Từ Minh sáng ngời, vội vàng lấy tới nhìn thử.
Không phải Bảo bối bự của cậu, cậu thất vọng bĩu môi.
“Có gì không?” Xe lại chạy tiếp.
“Cậu động kinh hả xe một chốc dừng một chốc chạy,” Trong tai nghe Lục Hoằng quở trách bla bla: “Tốt xấu gì cha cũng là xe siêu tốc độ, lái sau xe cậu cứ như đang chạy xe đạp….”
“Tiểu Hồng, tớ với anh ấy lại ở bên nhau.”
“Cút! Đừng có show ân ái* trước mặt ông đây.”
(*秀恩爱 tú ân ái: phô bày tình cảm trước bàn dân thiên hạ.)
/
Từ Minh thở dài, chút ngòn ngọt chua chua dần dần lan khắp lồng ngực, tự nói một mình*: “Nếu hợp lại với anh ấy không phải dưới tình huống anh ấy sinh bệnh thì đỡ rồi. Thoạt nhìn anh ấy còn ý tứ với tớ, nhưng tớ… tớ cảm thấy tớ có chút nhân cơ hội mà vào**.”
(*自顾自说 tự cố tự thuyết: không để ý đến phản ứng của người khác, làm theo ý của mình.)
(**趁虚而入 sấn hư mà nhập: nhắm vào chỗ thế yếu mà xâm nhập.)
“Cậu xong rồi cậu đã hết thuốc chữa,” Đầu bên kia trầm mặc một chút, chậc chậc cảm khái:
“Nhớ năm đó cậu còn cướp phụ nữ với ông đây, sao vừa xuất ngoại lưu học liền cong thành nhang muỗi?”
/
Từ Minh cùng Lục Hoằng là quen biết ở cấp hai.
Nam sinh ở độ tuổi này trên cơ bản đều có chút phản nghịch cùng trung nhị*, Lục Hoằng cũng không ngoại lệ.
(*中二 Hội chứng học sinh cấp hai, hội chứng tuổi dậy thì.)
Khi cậu ta biết nữ sinh mình đang theo đuổi thế nhưng có ý tứ với Từ Minh, cậu ta biết cơ hội tới.
Bạn học Từ ở phòng ngủ đối diện cả ngày đều là bộ dạng giỏi đến không được*, cho là mình ngon, đi đường đều giống như lấy lỗ mũi xem người. Lục Hoằng muốn dạy dỗ cậu từ lâu rồi.
“Này, bạn học Từ, nghe nói A Viện thích cậu.” Lục Hoằng dẫn theo mấy đàn em vây quanh Từ Minh ăn sáng một mình ở nhà ăn, chân đạp lên ghế dựa ở đối diện cậu, trên mặt là nụ cười không có ý tốt.
Từ Minh nhíu mày. Tối qua cậu thức đêm đến hai ba giờ, sáng sớm lại bị động tĩnh rời giường của bạn cùng phòng đánh thức, cảm thấy chưa ngủ được bao lâu. Tâm tình của cậu thật sự không tốt, lúc này còn có ruồi bọ vòng quanh người cậu.
Cho rằng trong nhà mình có chút tiền có chút thế lực, cả ngày liền ở trường hoành hành ngang ngược giống như Thái tử gia —— Từ Minh cũng xem Lục Hoằng khó chịu thật lâu.
“Ồ.” Cậu bỏ muỗng trứng hấp* vào trong miệng.
(*蛋羹 đản canh.)
“….” Lục Hoằng giơ tay, ngăn lại đàn em muốn đi lên cho Từ Minh một đấm: “Cậu ấy là người tôi coi trọng, bạn học Từ, cậu cướp người của tôi, biết hậu quả không?”
Từ Minh ăn miếng trứng hấp cuối cùng, buông muỗng chậm rãi nâng mắt nhìn cậu ta: “Bạn học này, tôi cảm thấy hẳn là cậu phải cảm thấy kiêu ngạo.”
Lục Hoằng: “??”
“Cậu thích cậu ấy, cậu ấy thích tôi, chứng minh ánh mắt của cậu ấy rất tốt. Bỏ bốn lên năm* ánh mắt cậu cũng rất tốt. Cho nên hẳn là cậu phải cảm thấy kiêu ngạo.”
(*四舍五入 tứ xá ngũ nhập: ý tứ làm tròn con số hoặc một kết quả nào đó. Trong đây mình thấy giống như kiểu bắc cầu í.)
/
Từ Minh dựa vào ghế, rất không tán đồng với quan điểm này của Lục Hoằng: “Nhang muỗi cái gì?? Ông đây vẫn thẳng tắp được không nào?”
“……”
Lục Hoằng không còn lời nào để nói: “Đúng vậy, thẳng tắp.
Có phải cậu còn muốn nói, cậu yêu không phải đàn ông, chẳng qua người cậu yêu là Giang Yến, không quan hệ giới tính?”
Từ Minh nghĩ nghĩ, ài, giống như thật là như vậy: “Không sai!”
“Trần Vận kia cầu hợp lại với cậu, vì sao cậu có thể kiên định từ chối người ta như vậy? Không phải nói thẳng tắp? Tốt xấu gì người ta cũng là một đại mỹ nhân yểu điệu, thật thẳng cậu sẽ từ chối cô ấy?” Lục Hoằng cười nhạo.
“Này liên quan gì tới cô ấy, sao lại nhắc đến cô ấy??”
“Người ta vừa nhìn thấy cậu vội vã rời bệnh viện, nghĩ là cậu gặp chuyện phiền toái, còn đặc biệt gọi điện tới tìm tớ,” Lục Hoằng thở ngắn than dài.
“Ai biết cậu là đi tìm bạn trai cũ. Trần Vận quá đáng thương, chỉ chớp mắt một cái bạn trai cũ của mình liền hợp lại với người khác rồi.”
“Đừng có nhắc đến Vận… Trần Vận nữa biết không người anh em?” Từ Minh nhíu mày nói: “Tớ đã sớm nói rõ với cô ấy, tớ và cô ấy —— đệch!”
Lại là chân đạp phanh gấp, xe con màu trắng “két” một tiếng dừng lại.
“Cậu lại gặp chuyện gì vậy?!”
Người ở đầu dây bên kia đã sắp bị lúc kinh lúc rống* hôm nay của Từ Minh giày vò điên rồi.
(*一惊一乍: ý chỉ người có tinh thần quá khẩn trưởng hoặc hưng phấn.)
/
Từ Minh lộ ra vẻ khiếp sợ khi phát hiện ra một bí mật to lớn:
“Bạn gái Giang Yến nói… đừng nói là Trần Vận đi?? Anh ấy cho rằng tớ và Trần Vận ở bên nhau??”
“Hả?”
Trần Vận là bạn gái cũ của Từ Minh, cậu và Trần Vận chia tay không lâu liên xuất ngoại du học, ở nước ngoài gặp Giang Yến.
Mà không khéo*, sau khi cậu về nước lại cùng Trần Vận trở thành đồng nghiệp, trước mắt còn đi làm cùng một bệnh viện…
(*好巧不巧: hảo xảo bất xảo.)
Từ Minh cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng.
/
Nhưng cậu nghĩ không ra, Giang Yến không có khả năng đến bệnh viện tìm cậu —— nếu không tin nhắn hôm nay cũng sẽ không hỏi cậu có còn đi làm ở bệnh viện nữa hay không.
Giang Yến không đi bệnh viện, sao sẽ biết sự tồn tại của Trần Vận?
Trong đầu Từ Minh hiện lên một ý tưởng, nháy mắt nghiến răng nghiến lợi: “Lục Hoằng, có phải cậu nói bậy bạ gì trước mặt anh ấy phải không? Có phải cậu nói tớ có bạn gái với Giang Yến hay không?”
“Tớ đệch,” Lục Hoằng thật sự không thể hiểu được.
“Cậu đừng cắn người bậy bạ biết không? Đầu tiên không nói ông đây không có hứng thú tìm anh ta, lại nói gần nửa năm này hắn cơ bản không lộ mặt, bàn chuyện làm ăn đều là cho người trong công ty ra mặt, gặp mặt anh ta khó biết bao nhiêu cậu biết không? Ông đây sẽ nhàn đến mức đau trứng đi tìm anh ta nói bậy bạ? Mau lái xe!”
Xe con màu trắng lại lắc lư bắt đầu chuyển động.
Từ Minh bực bội vò vò đầu: “Thật sự không phải cậu?”
“Đúng thì cho cậu làm cha tớ!”
/
Từ Minh nghĩ đến đau đầu, vẫn là không nghĩ ra làm sao Giang Yến sẽ cho rằng cậu có người khác ——
Cho nên đối tượng là tám gậy đánh không ra một cái rắm* thật sự là tra tấn người.
(*八棍子打不出一个屁: duy trì trạng thái trầm mặc, dù bạn dò hỏi thế nào vẫn luôn k có đáp lại, giống như người chết.)
Cậu thở ra một hơi nặng nề: “Không phải cậu là được rồi…. Mẹ nó ngày nào đó ông đây phải cạy miệng anh ấy ra!”
Lục Hoằng trầm mặc một chốc, đột nhiên hỏi: “Cậu hỏi Tiết Diêm đêm nay có tới không, là muốn cậu ấy xem bệnh cho Giang Yến? Bệnh trầm cảm?”
“Không biết.” Từ Minh rầu rĩ nói: “Anh ấy không chịu đi gặp lão Tiết với tớ, tớ chỉ có thể đi trước hỏi lão Tiết tình huống của hắn.”
“…. Cho nên cậu và Trần Vận hợp lại thật tốt, tuy rằng người ta tùy hứng một chút nhõng nhẽo một chút, nhưng ít nhất không có bệnh. Làm gì cứ phải khăng khăng ngã vào trên người anh ta a.”
“Cúp.” Từ Minh không thể nghe người khác nói Giang Yến có bệnh.
“Đợi một chút,” Lục Hoằng vội vàng lên tiếng ngăn cản cậu ngắt máy: “Nghe Trần Vận nói cậu xin nghỉ, còn về bệnh viện không? Cậu còn chưa ăn cơm trưa đi, cùng nhau?”
“Không đi bệnh viện, tớ phải về nhà dọn hành lý.”Từ Minh nói.
Lòng Lục Hoằng có dự cảm không tốt: “Dọn hành lý...!cậu đừng nói cho tớ cậu muốn…”
“Ừ, tớ muốn ở chung với anh ấy.”.