"Nay lập đàn này, cung thỉnh linh đến. Không biết là người phương nào, xin báo danh tính.”
"Phương... Thanh... Hà..."
Giọng nói của linh hồn đứt quãng, mơ hồ, nhưng cuối cùng cũng thốt ra được tên mình.
Đây không phải tên con trai của cặp vợ chồng già.
Tôi không thể tin nổi.
Đầu là bộ phận quan trọng nhất của cơ thể, nơi ngũ quan tụ tập.
Nếu phần đầu thật sự còn ở trong căn nhà này, tôi chắc chắn sẽ gọi được hồn phách của Trần Thượng Hán, từ đó tìm ra đầu của cậu ấy. Nhưng trong căn phòng này… chỉ có duy nhất hồn phách của Phương Thanh Hà, lại còn là tàn hồn.
Điều đó chỉ có một khả năng: Đồ vật mang hơi thở của ai… sẽ thu hút hồn phách của người đó.
Trước mặt tôi rõ ràng là ngày sinh bát tự và quần áo tùy thân của Trần Thượng Hán, vậy mà lại gọi đến một người khác.
Điều này gần như là không thể.
Hơn nữa, nghi thức tôi thực hiện không hề sai sót. May mà vừa rồi tôi không vội vàng gọi thẳng tên Trần Thượng Hán. Nếu gọi sai tên, linh hồn sẽ phẫn nộ.
Nể mặt thân phận của tôi, nó có thể không trả thù, nhưng chắc chắn sẽ rời đi ngay lập tức. Một khi linh hồn đã rời đi, dù có dùng bao nhiêu bùa gọi hồn cũng không thể mời nó trở lại.
Dù vậy, những điều hỏi được cũng rất hạn chế.
Tàn hồn sau khi bị p.h.â.n x.á.c rất yếu ớt, do bị quy luật ràng buộc, chỉ có thể trả lời hai vấn đề quan trọng nhất rồi hồn bay phách lạc: nguyên nhân cái c.h.ế.t và thời gian t.ử vong cụ thể.
Nếu đã gọi được hồn thì rất có khả năng Phương Thanh Hà cũng bị p.h.â.n x.á.c tại đây.
Chẳng lẽ Phương Thanh Hà là một trong những nạn nhân?
Nhưng cảnh sát đã nói các bộ phận t.h.i t.h.ể của những người c.h.ế.t khác đều đã được tìm thấy.
Bây giờ, không gọi được hồn phách của Trần Thượng Hán, tôi đành đ.á.n.h liều hỏi Phương Thanh Hà: "Người đã đến thì mong chớ trách. Tôi có một việc muốn hỏi, anh vì sao mà c.h.ế.t?”
Tàn hồn bỗng run rẩy dữ dội, dường như vô cùng đau đớn, nhưng giọng nói lại rất rõ ràng: "Tôi bị kẻ gian hãm hại, bị hắn dùng d.a.o sắc c.h.é.m vào người, băm vằm cơ thể, thê t.h.ả.m vô cùng."
Có thể khẳng định, người này đúng là một trong số những người bị g.i.ế.c.
"Người mất khi nào? Xin hãy nói rõ."
"2013... ngày 19 tháng 7 năm 2013..."
Tàn hồn của Phương Thanh Hà nói xong, lập tức tan biến. Còn tôi thì đứng sững tại chỗ.
2013… là 5 năm trước.
Khi đó, khu chung cư này thậm chí còn chưa được xây dựng.
Trong tám nạn nhân kia, tôi không biết tên từng người, nhưng tôi biết vụ g.i.ế.c người đầu tiên xảy ra vào năm thứ hai sau khi chủ nhà mua căn hộ này. Vậy thì tại sao một tàn hồn từ 5 năm trước cứ lảng vảng ở đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cai-dau-that-lac/chuong-3.html.]
Người này không phải một trong tám người đó.
Càng nghĩ tôi càng không hiểu nổi. Nhưng việc cấp bách trước mắt vẫn là hoàn thành nghi thức tiễn linh.
Khi nghi thức kết thúc, âm khí trong phòng cũng dần tan đi.
Tôi mở cửa sổ ban công nhìn ra ngoài. Căn hộ ở tầng không cao, từ đây vẫn có thể nhìn thấy vài cửa sổ sáng đèn. Có lẽ cũng giống tôi, mang mục đích nào đó mà không cam lòng đi ngủ.
Tôi rướn người ra ngoài cửa sổ, hít một hơi khí lạnh trầm lắng của đêm khuya. Ra quân bất lợi, không những không tìm thấy đầu, mà bí ẩn ngày càng chồng chất.
Ba mẹ Trần Thượng Hán mơ thấy con trai, biết được vị trí của cái đầu. Tàn hồn ở tứ chi dẫn đường cho họ tìm đến căn hộ. Còn tàn hồn trong đầu, dường như bị thứ gì đó trói buộc, không thể thoát ra để đáp lại lời gọi hồn của tôi.
Nghĩ đến đây, tôi chẳng còn buồn ngủ, ngồi thiền cho đến sáng.
4.
"Cái gì?! Cô gọi được hồn ma ngoài vụ án g.i.ế.c người á?!"
Tần Nguyên chở tôi đi ăn sáng, trên đường nghe tôi kể chuyện xảy ra hôm qua, anh ta kinh ngạc quay đầu nhìn tôi.
"Ba tôi từng kể, đơn vị thi công tòa nhà này là người miền nam, nên ông ấy cũng không biết rõ chi tiết. Với lại đã qua lâu như vậy rồi, cũng không biết có liên lạc được không."
Xem ra vẫn cần sự giúp đỡ của cảnh sát.
Chúng tôi đến đồn cảnh sát gần nhất. Tiếp đón chúng tôi là một cảnh sát hình sự lão luyện.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Lúc ăn sáng, người nhà Tần Nguyên đã báo trước với họ, nên khi chúng tôi đến, phía cảnh sát đã nắm được đại khái tình hình.
Người cảnh sát già không vòng vo, đi thẳng vào trọng tâm: "Về người tên Phương Thanh Hà, chúng tôi không có bất kỳ báo cáo mất tích hay t.ử vong nào. Thậm chí, trong hệ thống toàn quốc cũng không có tên người này."
Tần Nguyên hỏi tôi: “Không lẽ cô nghe nhầm? Hay là từ đồng âm?”
"Không thể nào."
Tôi lắc đầu: "Tôi đã bảo anh ta viết tên lên giấy, đúng là ba chữ này. Hơn nữa, tôi nghi ngờ đây cũng là một vụ án chặt xác."
Một người không tra ra được danh tính nhưng lại tồn tại thật ngoài đời, chỉ có hai khả năng. Một là, người này là dân "đen", không có hộ khẩu. Hai là, Phương Thanh Hà đã đổi tên, toàn bộ hồ sơ cũ bị xóa sạch, nên giờ không thể lần ra dấu vết.
C.h.ế.t tiệt. Nếu đúng là đổi tên thì việc điều tra xem như đi vào ngõ cụt.
Dù sao tàn hồn cũng đã tan biến, tôi không thể gọi hồn để hỏi lại lần nữa. Nghĩ đến đây, tôi bực bội gãi đầu.
Giờ chỉ còn cách tìm lại nhà thầu năm ấy, hỏi xem lúc thi công có xảy ra chuyện gì hay không.
"Cô gái, không phải tôi không tin cô. Dù sao cô cũng đã giúp chúng tôi một lần, nhưng cái gọi là gọi hồn của cô, thật sự không thể thuyết phục cấp trên cấp quyền cho cô được."
Ông ấy nói cũng đúng. Không có bằng chứng xác thực là các mảnh thi thể, chỉ dựa vào thủ thuật huyền môn không được chính quyền công nhận thì không thể giúp tôi nhận được sự hỗ trợ.
Tôi đành nhượng bộ: "Vậy còn thời gian xây dựng chính xác của khu chung cư này thì sao?”
Cái này thì người cảnh sát già có thể cung cấp. Trước đây khi họ điều tra, các tài liệu liên quan đều đã được thu thập.
--------------------------------------------------