Anh ta vén gấu áo len của tôi lên, luồn tay vào trong.
Tôi nghiêng đầu nhấn c.h.ặ.t t.a.y hắn lại: "Thu hút? Không đến mức đó đâu.”
“Dù sao thì kỹ năng khía cạnh đó của anh... thực sự không thể chấp nhận được."
"Giang Lê!" Vẻ mặt Tịch Thần như vừa bị ai đó hất ly trà thiu vào mặt, sự ngỡ ngàng lẫn đe dọa cuộn trào trong đáy mắt: "Em có giở tính giở nết thì cũng phải có giới hạn thôi, nếu không thì…"
"Nếu không thì sao?"
Không khí ngưng đọng trong ba giây, sau đó hệ thống phấn khích thông báo:
[Độ hảo cảm -10%! -7%! -4%! Hiện tại còn 30%! Xông lên đi ký chủ, chúng ta sắp phát tài rồi!]
Tôi không kìm được mà bật cười.
Tôi cúi người xuống, rút từ sâu trong ngăn kéo ra cuốn "Tính học quan chỉ" đập bốp lên bàn.
"Học bổ túc đi, đại thiếu gia. Chương ba tiết bốn, làm sao để tránh cho bạn tình có cảm giác bị xe ủi nghiến qua.”
“Cái kỹ năng nát của anh ấy mà, trường dạy nghề Lan Tường còn chẳng thèm nhận đâu, đừng có ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ nữa."
Tịch Thần nhìn chằm chằm vào tôi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Dường như anh ta thấy rất lạ, tại sao tôi lại không hề bị ảnh hưởng khi độ hảo cảm sụt giảm?
"Tốt, tốt lắm." Anh ta vừa nới lỏng cà vạt vừa lùi lại liên tục, nhìn tôi với ánh mắt đầy suy tư: "Mặc kệ hôm nay em đang phát điên cái gì nhưng nói sai lời thì phải trả giá.”
“Giang Lê, đừng có mà khóc lóc quay lại cầu xin tôi."
Tôi nhìn bóng lưng hắn sầm sập bỏ đi, không hề có chút phản ứng nào.
Hệ thống lo lắng ló đầu ra: [Anh ta đi rồi à? Tích phân còn thiếu nhiều thế này, tiếp theo cô định xoay xở thế nào?]
"Không vội."
Tôi thong thả lau chiếc kính gọng đen: "Tôi đã thiết kế sẵn vài vở kịch hay rồi, cứ từ từ mà thưởng thức."
Mười hai giờ đêm, màn hình điện thoại bên gối sáng lên.
Là một lời mời kết bạn.
Lời nhắn gửi điệu đà hiện lên trên thanh thông báo: [Chị ơi, anh Thần bảo em dạy chị cách mặc quần áo kìa.]
Ngón tay tôi khựng lại.
Trước đây tôi luôn phục tùng Tịch Thần, chưa bao giờ lạnh nhạt với anh ta và càng đừng nói đến chuyện chống đối rầm rộ như hôm nay.
Anh ta đây là muốn mượn Chung Vân Kiều để cho tôi một bài học.
Tôi đồng ý kết bạn.
Rất nhanh sau đó, một bức ảnh được gửi tới.
Trong ảnh, một thiếu nữ tạo tư thế quỳ phục, cổ đeo vòng da, bộ đồ lót tất lưới đen mà tôi ném cho Tịch Thần đang khoác lỏng lẻo trên vai cô ta.
Tôi nhận ra ngay đó là Chung Vân Kiều.
[Chị đừng giận nha, anh Thần nói bộ này em mặc đẹp hơn nhiều.]
[Đinh… độ hảo cảm -5%, hiện tại còn 25%.] Hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Anh ta đang đợi phản ứng của cô đấy.]
Phản ứng của tôi chính là không có phản ứng gì cả.
Tôi tắt điện thoại, đắp chăn ngủ thẳng cẳng.
Đến khi tỉnh dậy kiểm tra lịch sử.
Độ hảo cảm giảm liên tục 8 lần, mỗi lần 1%.
Cuối cùng chắc thấy tôi chẳng có phản ứng gì nên hắn trút giận bằng cách hạ một lèo 10%.
Thể hiện rõ mồn một quỹ đạo tâm lý của Tịch Thần đêm qua.
Tôi và Tịch Thần rơi vào cuộc chiến tranh lạnh.
Anh ta không thèm để ý đến tôi, tôi cũng chẳng buồn đoái hoài đến anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang-huan-cho-phan-cong/chuong-3.html.]
Nhưng chúng tôi không phải là hoàn toàn không có sự giao thoa.
Bởi vì mỗi ngày, hệ thống đều báo cáo trực tiếp cho tôi.
[Độ hảo cảm công lược -2%! +1.5%! -1%!]
Gần như cứ cách vài tiếng, độ hảo cảm lại biến động 1%-2%.
Tịch Thần đúng là "vô cùng để tâm" đến tôi nha.
Có chuyện hay không có chuyện cũng tùy tiện bấm nút thanh tiến độ để kích thích tôi.
Hệ thống có vẻ hơi sốt ruột: [Ký chủ, hiện tại biên độ biến động của độ hảo cảm nhỏ quá. Cứ thế này thì đến bao giờ mới lấy được tiền thưởng đây…]
[Hay là cô đi nhận lỗi đi rồi kéo độ hảo cảm tăng mạnh trở lại?]
Tôi lắc đầu.
Vẫn chưa đến lúc.
Trước đây tôi chỉ chăm chăm muốn độ hảo cảm đạt 100%, không dám có bất kỳ hành động quá giới hạn nào.
Giờ đây thoát ra được rồi, tự nhiên tôi cũng ngộ ra Tịch Thần đã quen dùng sợi dây huấn luyện ch.ó để tròng vào cổ tôi nhưng anh ta không biết rằng kẻ cầm dây cuối cùng cũng sẽ trở thành con rối bị giật dây.
Mỗi một lần anh ta thao tác điều chỉnh độ hảo cảm đều là một sự thừa nhận ngầm đối với sức ảnh hưởng của tôi.
Anh ta đang mong đợi phản ứng của tôi và một khi phản ứng của tôi không đạt tới kỳ vọng của anh ta, anh ta sẽ trở nên hốt hoảng và lo âu kéo dài.
Trong cuộc đấu trí tâm lý này, tôi cũng chính là kẻ kiểm soát mà anh ta không thể thoát ra được.
Tôi đang đợi, đợi một cơ hội để phản công.
Cuối cùng, vào một đêm khuya một tuần sau đó, cơ hội này đã tới.
Đám anh em của Tịch Thần gọi điện cho tôi, nói anh ta uống say ở hộp đêm, bảo tôi đến đón.
Tôi đã đi.
Cánh cửa phòng bao đẩy ra, Tịch Thần đang lười biếng tựa mình trên ghế sofa.
Chung Vân Kiều quấn lấy cánh tay hắn như một con rắn, bộ móng tay màu hồng nhạt đang vẽ những vòng tròn trên yết hầu của hắn.
Thấy tôi vào, cô ta cố tình tạo ra những vết hôn kêu chùn chụt thật kêu.
"Ồ, Giang Lê đến nhanh thật đấy." Trong phòng bao có kẻ huýt sáo, giọng điệu mang vài phần châm chọc: "Vẫn là anh Thần có sức hút, một câu thôi là người đã tới rồi."
Vẻ mặt Tịch Thần vốn đang căng thẳng.
Thấy tôi tới, cằm anh ta hơi hếch lên, lại lộ ra vẻ ngạo mạn đầy chắc chắn.
Tôi không cảm xúc mà bước tới.
Chung Vân Kiều ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Anh Thần nói dạo này chị đang dở chứng, cứ đòi học người ta chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t…"
Cô ta đột nhiên che miệng, rúc sâu vào lòng Tịch Thần.
"Ái chà, em có lỡ lời quá không nhỉ?"
Xung quanh bùng lên một trận cười nhạo, có kẻ trêu chọc: "Anh Thần, anh ôm trái ôm phải thế này, chị Giang không ghen sao?"
Tịch Thần khẽ cười một tiếng, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi: "Ghen? Cô ta xứng sao?"
Chung Vân Kiều thuận thế tựa vào vai Tịch Thần, giọng điệu nũng nịu: "Anh Thần, anh nói thế đau lòng người ta quá. Chị Giang dù sao cũng là nhờ quỳ l.i.ế.m mới có được vị trí này nhưng anh nói vậy thì cũng thật không giữ chút nể diện nào cho chị ấy rồi."
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, lấy điện thoại từ trong túi xách ra.
Trên màn hình hiện rõ tấm ảnh tất đen gợi cảm mà Chung Vân Kiều đã gửi đến.
“Thật đáng thương.” Tôi lặng lẽ nhìn hai kẻ đang tung hứng trước mặt: “Anh tưởng rằng để cô ta mặc bộ đồ mà tôi đã vứt đi để thị uy thì có thể ép tôi phát điên sao?”
Sắc mặt Tịch Thần lập tức sa sầm xuống, nụ cười trên mặt Chung Vân Kiều cũng cứng đờ.
“Giang Lê, ý em là gì?” Giọng nói của Tịch Thần mang theo cơn giận bị kìm nén.
“Chia tay đi.”
Tôi bình thản nói: “Hôm nay tôi đến đây là để chính thức thông báo cho anh. Tịch Thần, tôi không hầu hạ anh nữa.”