Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cầm Nương

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cầm Nương hoảng hốt, trong nỗi bất an ngày đêm lại đợi thêm mấy tháng. Nhưng Phượng Nương không bao giờ trở lại.

Phượng hoàng minh hĩ, vu bỉ cao cương; ngô đồng sinh hĩ, vu bỉ triêu dương.

Nữ nhân tuyệt thế lạnh lùng như phượng hoàng, cao khiết như ngô đồng kia, có lẽ, thật sự đã chán chốn hồng trần, đi đến Tử Phủ Thần Cung làm tiên nhân rồi.

Sau khi Phượng Nương đi, Cầm Nương bệnh nặng không dậy nổi.

Nàng nằm trên giường, hốc mắt sâu hoắm, tóc mai điểm sương, đến nước trà cũng không nuốt nổi.

Ta ngồi bên giường nàng, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng nghẹn ngào nói: “Phụ thân sắp tan triều rồi, người nhất định phải đợi thêm một chút nữa.”

Nhắc đến phụ thân, má Cầm Nương ửng lên một nét thẹn thùng như thiếu nữ nhớ xuân.

Nàng khẽ mở đôi mắt đục ngầu.

Nàng nhìn thấy rồi. Nàng nhìn thấy năm ấy bên bờ sông Lăng Hoa, chàng Thám Hoa lang mặc áo dài trắng như ánh trăng, cứu nàng từ dưới sông lên.

Nàng nhìn thấy trong nhà lao Đại Danh phủ, tóc mai rũ rượi râu dài nhưng vẫn ngồi thẳng như tùng, tay còn cầm quyển sách đã ố vàng.

Nàng nhìn thấy ngoài cửa thư phòng Chu phủ, hắn va phải con mèo trắng nghịch ngợm, rồi mỉm cười ôm mèo đưa cho nàng.

Nàng còn nhìn thấy, nàng đợi rất lâu rất lâu, cuối cùng hắn cũng vội vã đến, vội đến nỗi áo quan màu xanh còn chưa kịp thay.

Lần này, hắn cuối cùng cũng vì nàng mà đến, nhưng cuộc đời nàng lại đi đến hồi kết.

Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm; tình chi sở chí, sinh giả khả dĩ tử, tử giả khả dĩ sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-nuong-bpaf/17.html.]

Cả đời này, nàng chưa từng thốt ra nửa chữ 「yêu」, nhưng lại yêu hắn đến tận xương tủy.

Đến tận xương tủy rồi.

Chấp niệm cả đời của Cầm Nương là Chu phủ, sau khi nàng qua đời, bài vị được phụ mẫu ta an vị trong từ đường Chu gia, sau này hưởng hương khói của con cháu Chu gia đời đời.

Y quan của Phượng Nương ở Quan Ngọc Tuyền, ta liền an táng Cầm Nương ở núi Ngọc Tuyền.

Ta nghĩ, như vậy, đôi oan gia ngõ hẹp này có thể tiếp tục đấu khẩu, bóc mẽ nhau dưới suối vàng.

Nếu gặp nhau dưới suối vàng, Cầm Nương nhất định sẽ cười nhạo Phượng Nương: “Sinh diệc hà hoan, tử diệc hà khổ.”

Nghĩ đến đây, ta vừa khóc vừa cười, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống, thấm ướt những mảnh giấy vàng trước mộ.

Con trai út của ta và Cửu Lang, Trinh ca nhi đã mười tuổi.

Thằng bé thấy ta vừa khóc vừa cười, không nhịn được tò mò hỏi: “Mẫu thân, trong mộ này chôn ai vậy?”

Ta nói: “Là ngoại tổ mẫu của con!”

Trinh ca nhi không hiểu: “Trong Chu phủ mới là ngoại tổ mẫu ạ.”

Núi Ngọc Tuyền cây cối rậm rạp tươi tốt, hoa núi rực rỡ.

Một làn gió nhẹ thổi qua, trăm chim đua hót, líu lo ríu rít, giống hệt như những ngày tháng cũ xưa.

Ta khoác tay Trinh ca nhi, đón gió mỉm cười: 「Bà ấy cũng vậy.」

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cầm Nương
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...