Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Y Chi Hạ

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đám người bọn họ trở về y quán, nghe tên y đồng nói Dương Trình Vạn vừa mới tỉnh lại. Tạ Tiêu nghe nói vậy liền yên tâm, hắn xưa nay vẫn không quen thói hỏi han ân cần lễ nghĩa, cũng không muốn Dương Trình Vạn gặp phiền phức, lập tức bảo Dương Nhạc hỏi thăm rồi vội vã rời đi.

Bước vào trong phòng Dương Nhạc cùng Kim Hạ liếc nhìn lẫn nhau, ngầm hiểu, chuyện ở rừng hoa đào không bẩm báo với cha, để cha tịnh tâm chữa trị mới là chính sự.

"Cha, thuốc đến rồi!"

Dương Nhạc cẩn thận đỡ cha ngồi dậy, Kim Hạ bưng chén thuốc y đồng vừa sắc xong.

Mặc dù vừa trải qua việc nắn xương, trong người không khỏe lắm, Dương Trình Vạn ánh mắt vẫn sắc bén như cũ, chỉ nhìn Kim Hạ một chút liền hỏi:"Hạ nhi, sắc mặt ngươi không tốt, xảy ra chuyện gì sao?"

"À...vâng.." Kim Hạ ấp úng, nói dối:"Không có gì lớn lao, chẳng qua con làm lạc mất ngựa...Tìm mãi mà không thấy.."

Thì ra là như vậy, Dương Trình Vạn vốn đã biết bản tính của Hạ nhi, hễ chuyện gì liên lụy tới ngân lượng, đối với Hạ nhi đều là chuyện đại sự, lập tức cũng chỉ biết thở dài:"Ngựa của quan dịch đều có lưu lại vết tích, người dân không dám giữ nó đâu, ngươi cứ từ từ mà tìm."

"Con cũng đã khuyên Kim Hạ như vậy." Dương Nhạc tiếp nhận chén thuốc nói tránh đi:"Con vừa mới hỏi thăm Thẩm đại phu, hắn nói việc chữa trị chân vẫn bình thường ổn thỏa, mấy ngày này phải ở lại phòng điều dưỡng, thuận tiện để hắn tái khám."

Dương Trình Vạn biết rõ mình chỉ là quan bộ đầu nho nhỏ, được đối đãi như vậy, nhất định là Lục đại nhân đã chi ngân lượng dặn dò, nhỏ giọng hỏi:"Lục đại nhân đâu rồi?"

Kim Hạ ngây cả người, lúc này mói nhớ tới Lục Dịch:"Con không biết, con không để ý, lúc nãy hắn vẫn còn đang.."

"Các ngươi..." Dương Trình Vạn dừng lại rồi nói tiếp:"Các ngươi phải cẩn thận, nói chuyện, làm việc đều phải tuân theo quy củ, chớ để người khác nắm được nhược điểm gì."

Người khác chẳng lẽ là chỉ Lục Dịch? Dương Nhạc kinh ngạc nói:"Hắn vẫn tận tâm chữa trị thương cho cha, chỉ cần không làm gì quá đáng, hắn cũng sẽ không làm khó dễ chúng ta."

Đối với hai đứa tiểu bối này phải nói rõ ràng bọn chúng mới hiểu, Dương Trình Vạn thở dài nói:"Hắn tận tâm giúp đỡ là có ý của hắn, cẩm y vệ không bao giờ cho không thứ gì cả."

Thủ lĩnh bảo Lục Dịch làm vậy là có mưu đồ khác sao?

Nhưng thủ lĩnh sau khi chữa trị chân khỏi, thì cũng chỉ là bộ đầu, chức quan nhỏ mà thôi, hắn có Lục Bính phía sau hô mưa gọi gió, vậy hắn còn toan tính điều gì?

Kim Hạ khó hiểu, Dương Trình Vạn lại không muốn nói thêm gì nữa.

Chăm sóc cha uống chén thuốc đã xong,lại dìu cha nằm xuống nghỉ ngơi. Dương Nhạc tự nhiên muốn ở lại chăm sóc cha, buổi chiều ở lại y quán. Kim Hạ là cô nương, có nhiều bất tiện, đành trở về quan dịch.

"Ngươi nhớ ăn thứ này vào." Dương Nhạc đem bình sứ chứa viên hà đan cho Kim Hạ.

"Ta không sao rồi!"

"Không chừng trong người vẫn còn độc chưa tan hết, ăn nó vào cho hết."

Kim Hạ chỉ biết nhận lấy

"Sáu viên thuốc cũng tốn một lượng bạc, ngươi cũng chớ có lãng phí!" Dương Nhạc lo lắng Kim Hạ sẽ không ăn, bèn đưa thuốc rồi nói bừa

Kim Hạ kinh ngạc:"Thuốc quý như vậy à! Làm sao bảo ta ăn thứ này, chúng ta đem nó trả lại đi, trả lại được không?"

Dương Nhạc không biết nói gì:"Ta nói tiểu gia, tính mạng quan trọng hơn tiền bạc. Thứ này không thể trả lại, ngươi không ăn coi như lãng phí một lượng bạc."

"Ta biết rồi!"

Kim Hạ đành phải đem bình thuốc bỏ vào trong áo.

**********

Bóng đêm đen như mực, không trăng không sao,cũng không có mưa, gió.

Ở trong phòng nhỏ của quan dịch, Kim Hạ nằm trên giường, không ngủ được, trong đầu hiện lên sự việc diễn ra vào mấy ngày nay, từng hình ảnh trong đầu lần lượt hiện ra. Không biết có phải hay không trong cơ thể quả thực vẫn còn khí độc, tâm trí của nàng một mực hỗn độn, không nghĩ ra chút manh mối nào, liền lấy một viên hà đan mà Dương Nhạc cho nuốt xuống. Thứ này cay đến mức khó chịu, lại uống một chén nước dịu lại.

Thuốc này hoàn toàn không giống với thứ mà lần trước Kim Hạ ăn, khi cho vào miệng thì lành lạnh, mang theo nhàn nhạt mùi hương của củ ấu, quả thực cũng khá ngon miệng.

Như vậy, lúc đó chính mình đã ăn phải thứ gì? Ai đã cho mình ăn?

Kim Hạ càng nghĩ càng không rõ, rê bước chân trở về giường, cũng không biết là giờ nào. Loáng thoáng nghe thấy gian ngoài có tiếng mõ hai tiếng mới mơ mơ hồ hồ ngủ.

Thân mình đột nhiên rơi xuống, bước vào trong dòng suối, nghe được tiếng nước chảy róc rách, thấy một con thuyền chậm rãi đi tới, trên thuyền nghe như có tiếng sáo. Chờ chiếc thuyền hoa chậm rãi đến gần ngay trước mắt mới nhìn thấy trên thuyền là một đôi nam nữ đứng ôm nhau.

Nữ tử kia đứng quay đầu, nhìn Kim Hạ nở nụ cười xinh đẹp, khuôn mặt rất xinh đẹp, rõ ràng nàng là Địch Lan Diệp.

Kim Hạ định muốn mở miệng, thì thấy nam tử kia cũng quay đầu lại, đúng là Dương Nhạc. Hắn cười hắc hắc, tai mắt mũi miệng đều chảy ra một vết màu nhỏ, càng ngày càng nhiều, tươi cười vặn vẹo mà dữ tợn.

"A..a..a!"

Kim Hạ quát to lên một tiếng, liền ngồi dậy, giật mình tỉnh dậy sau giấc mộng. Bên ngoài sấm mùa xuân liên tục, trăng sáng trưng chiếu vào trong gian phòng, nàng vừa mới nhớ lại, hôm nay đúng là kinh trập, bừng tỉnh lại.

Lúc tỉnh lại là thấy mình đang ở trên nền đất. Đứng dậy bên cạnh bàn, muốn đốt đèn lên nhưng lại không tìm thấy đá lửa, lần mò tìm nó lại lỡ đụng trúng mâm ly trà, đổ bể gây ra tiếng vang.

Còn chưa kịp than thở, Kim Hạ vẫn chưa hoàn hồn trở lại, chỉ nghe tiếng loảng xoảng, cửa bị đá văng ra, có người mạnh mẽ xông vào.

Trên người chỉ mặc một chiếc áo mỏng, trong tay binh khí đều không có, lúc này Kim Hạ tiện tay thu gom ấm trà,ly trà bị vỡ.

"Viên cô nương!" Người kia nói

Giọng nói này có chút quen thuộc, Kim Hạ tay hơi ngưng lại, giữa trời đêm chỉ có ánh trăng hắt vào, người này mặt mày tuấn tú, đúng là Lục Dịch, mái tóc đen xõa ra, áo bào thì nửa mặc nửa không, hiển nhiên là vội vã tới đây.

"Lục đại nhân!"

Lục Dịch vốn toàn thân vẫn căng thẳng, thấy Kim Hạ không có chuyện gì, tựa như thở phào, tức giận liếc mắt nhìn tay Kim Hạ:"Ấm trà như thế này mà ngươi muốn đãi khách sao?"

Kim Hạ cầm ấm trà, chậm rãi nhìn về phía cửa:"Xem bộ dáng của ngài, cũng không phải là đến để thăm ta."

"Mới vừa rồi ta nghe thấy tiếng kêu của ngươi." Hắn dường như cũng không quen hướng người khác giải thích:"Còn có tiếng ly chén bị vỡ, ta cho rằng ở đây đang đánh nhau.

Không nghĩ ra được cớ gì,Kim Hạ chỉ biết nói đúng sự thật:"Ta gặp ác mộng, sau khi tỉnh dậy liền muốn đốt đèn lên, không cẩn thận làm vỡ ly chén. Đại nhân thực sự nội công thâm hậu, nhĩ lực phi phàm, xa như vậy mà có thể nghe được rõ ràng." Hai người ở phòng cách xa nhau, huống hồ còn nghe thấy tiếng sấm vang trời, Kim Hạ tự đáy lòng kính phục.

Lục Dịch hừ lạnh một tiếng, cũng không biết vì sao lại kính phục như vậy, còn chưa nhắc đến nguyên do nàng sợ hãi kêu lên.

Tiếng sấm rên rĩ, phảng phất từ mái hiên nhà, Kim Hạ dựa theo ánh sáng của tiếng sấm mà dùng đá lửa đốt đèn lên, thấy trên mặt đất nhiều mảnh vụn, giọng điệu than thở, dùng mảnh vải nhặt thu gom lại rồi bỏ vào góc phòng. Chờ Kim Hạ làm xong, xoay người lại vẫn thấy Lục Dịch vẫn còn ở đó, hơn nữa đã ngồi xuống ghế, áo bào nửa khoác nửa không giờ đã được mặc chỉnh tề, tóc đen vẫn xõa.

Nếu hắn không đi, Kim Hạ cũng không muốn thất lễ, rót chén nước trà rồi mang đến cho hắn:"Đại nhân, thỉnh ngài uống trà."

Lục Dịch cũng không bưng chén trà, hơi nhướng mày.

Đối với vị Cẩm y vệ đại nhân này biểu cảm hơi có vẻ khó chịu, Kim Hạ có thể đoán được mấy phần, bất đắc dĩ mà áy náy nói:"Ta biết này là trà lạnh, bây giờ là nửa đêm canh ba, ta cũng không tiện nấu nước. Đại nhân ngài hãy độ lượng mà chấp nhận một chút đi." Bản thân mình cũng khát nước, liền uống cạn một ly.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa cốc, Lục Dịch cũng không giải thích chính mình vì sao còn không đi, huống hồ Cẩm y vệ làm việc từ trước đến giờ không bao giờ giải thích, hắn hững hờ nói:"Nói một chút về mộng của ngươi cho ta nghe!"

"...Không có gì, chỉ là ác mộng bình thường." Kim Hạ bản năng không muốn nói thật,l iền bịa chuyện:"Chỉ là bị cẩu rượt đuổi, bị rắn cắn linh tinh thôi!"

Lục Dịch giương mắt nhìn Kim Hạ, chậm rãi nói:"Ta nghe nói ngươi hôm nay đi tới thành tây rừng hoa đào?"

Kim Hạ sửng sốt, nhất thời không nghĩ ra hắn từ chỗ nào nghe nói, mà rốt cuộc là biết bao nhiêu, chỉ có thể thuận theo tình thế mà đáp ứng.

"Mạng ngươi xem ra cũng rất lớn, không chết sao?" Hắn lạnh nhạt nói

Kim Hạ sống lưng cứng đờ, đề phòng theo dõi hắn, trầm giọng hỏi:"Ta không chết đại nhân thất vọng sao?"

Nghe vậy Lục Dịch giật mình tim đập mạnh, lại quan sát vẻ mặt của Kim Hạ, buồn bực đè thấp giọng nói:"Ngươi cho rằng ta là muốn giết ngươi? Không phải ta nói bừa, ta muồn giết ngươi thì có vô số cách khiến ngươi biến mất một cách im hơi lặng tiếng. Nếu là ta, ngươi cho rằng ngươi còn ở nơi này được sao?"

Thủ đoạn của bọn Cẩm y vệ, Kim Hạ hiển nhiên là biết, nàng không muốn biết Lục Dịch có lý do gì để giết người, đương nhiên cũng chưa bao giờ nghe nói lý do Cẩm y vệ giết người.

Ngay lập tức Kim Hạ không thể làm gì khác hơn là không lên tiếng.

Đại khái cũng không muốn cùng Kim Hạ tranh cãi, Lục Dịch hỏi tiếp:"Ngươi ở trong rừng hoa đào gặp phải cái gì?"

"Một đôi nam nữ họ tựa vào nhau...bọn họ đều mặc y phục." Sợ Lục Dịch hiểu lầm, Kim Hạ nói thêm:"Nữ tử đã chết, ta cũng không nhân ra mặt cô nương kia. Nam tử kia cũng không nhìn thấy tướng mạo liền ngất đi. Sau đó có người hướng trong miệng ta nhét vào một viên thuốc, để ta ngậm xong rồi nuốt xuống, sau đó có người bế ta ra ngoài khu rừng hoa đào, ta cũng chẳng thể thấy rõ được diện mạo của hắn. Cuối cùng Tạ Tiêu cõng ta xuống núi, ta đây vẫn còn thiếu nợ hắn một phần ân tình."

Lục Dịch hừ lạnh một tiếng mới cau mày nói:"Ngươi làm sao xác định thật sự đó là một đôi nam nữ, có thể là ngươi trúng độc rồi sau đó gặp ảo giác?"

Kim Hạ ngẩn người, trong đầu hồi tưởng, đôi nam nữ kia vẫn cứ kỳ quái mơ mơ hồ hồ, cũng có khi là ảo ảnh nghĩ lại như thế nào mình lại phán đoán như vậy?

"Ta, ta không biết." Kim Hạ chậm rãi nói:"Ta vừa mơ thấy nam tử kia lúc xoay người lại, chính là Đại Dương với khuôn mặt đầy máu."

Lục Dịch lặng im mà nhìn Kim Hạ, chỉ chốc lát sau mới nói:"Ngươi cảm thấy người hắn muốn giết chính là Dương Nhạc."

"Người đến hẹn chính là Đại Dương, Đại Dương không đi được, ta mới thay hắn đi."

"Người này biết đến y quán tìm Dương Nhạc, tất nhiên biết Dương Trình Vạn đang điều trị thương ở đây. Vì thế không thể đi được, mà ngươi sẽ thay hắn đi."

Kim Hạ nhăn lông mày suy nghĩ:"Có khả năng, nhưng người đó đến tại sao không trực tiếp tìm ta?"

"Có thể ngươi nhận ra hắn, mà Dương Nhạc lại không nhận ra, có thể hắn có kẽ hở lo lắng bị ngươi nhìn ra được, có thể chính là cố ý cho ngươi lơ là không đề phòng." Lục Dịch liếc mắt Kim Hạ, ngữ khí không tốt:"Thiếu sót cho ngươi còn là một bộ khoái, sao đến việc này ngươi cũng không nghĩ đến sao?"

Có lẽ bởi vì có quá nhiều bí ẩn, mình đối với chuyện này cũng có chút hoảng hốt, Kim Hạ ương bướng nói:"Đại nhân ngài đối với thủ lĩnh cũng vô cùng tốt, ngài cũng là không muốn Đại Dương gặp chuyện."

Lục Dịch ung dung thong thả mà uống chén trà nước nguội, mới nói:"Đúng, nếu thật sự Dương Nhạc hy sinh, ta có thể làm, nhiều lắm là chăm sóc cho bộ đầu cho hắn hưởng thụ đãi ngộ."

Kim Hạ ngẩn ngơ, chớp mắt vài cái, trên mặt vui vẻ cười nhẹ:"Đại nhân nếu là ta, ta hy sinh vì nhiệm vụ, ngài có thể hay không cũng cho ta hưởng một chút đãi ngộ.."

Lục Dịch im lặng đứng dậy

"Lục đại nhân, lục đại nhân..Ngài đừng đi, chúng ta hãy nói chuyện một chút...ta sẽ đi pha ấm trà khác."

Mặc cho Kim Hạ chuẩn bị hết sức ân cần, Lục Dịch giả vờ như không nghe thấy

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...