Buổi tiệc đóng máy bộ phim "Cảnh Xuân" diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, với sự góp mặt của toàn bộ ê-kíp làm phim và các khách mời danh dự. Không khí tràn ngập tiếng cười nói, chúc tụng, xen lẫn chút bùi ngùi của những người sắp phải chia tay. Giản Lâm, trong bộ vest lịch lãm, trông trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều so với hình ảnh chàng trai giao cháo ngày nào. Cậu liên tục nhận được lời khen ngợi từ đạo diễn, nhà sản xuất và các diễn viên tiền bối.
"Giản Lâm, em đã làm rất tốt. Thật sự rất xuất sắc." Đạo diễn Trịnh Văn vỗ vai cậu, ánh mắt đầy tự hào. "Tôi tin chắc, sau bộ phim này, em sẽ trở thành một ngôi sao sáng."
Giản Lâm mỉm cười, cảm ơn mọi người. Trong suốt buổi tiệc, ánh mắt cậu luôn vô thức tìm kiếm Phương Lạc Bắc. Anh đang đứng giữa đám đông, một ly rượu vang trên tay, phong thái điềm đạm, tao nhã. Xung quanh anh là những đối tác kinh doanh, những diễn viên nổi tiếng đang trò chuyện rôm rả. Anh quá xa vời, quá lấp lánh, khiến Giản Lâm cảm thấy mình thật nhỏ bé. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng cậu: liệu sau bộ phim này, anh và cậu có trở lại là hai người ở hai thế giới khác biệt như trước?
Phương Lạc Bắc cũng cảm nhận được ánh mắt của Giản Lâm. Anh khẽ nhấp một ngụm rượu, rồi lịch sự từ chối lời mời của một đạo diễn khác, tiến về phía Giản Lâm.
"Em tìm anh sao?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm khiến trái tim Giản Lâm khẽ run lên.
"Dạ... không ạ. Em chỉ... đang nhìn mọi người thôi." Giản Lâm lắp bắp, gương mặt thoáng chút ửng hồng.
Phương Lạc Bắc mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại rạng rỡ đến lạ. "Ra ngoài một lát không? Anh có chuyện muốn nói với em."
Giản Lâm gật đầu, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Hai người rời khỏi bữa tiệc ồn ào, đi bộ dọc theo con phố đêm của Vũ Châu. Ánh đèn neon rực rỡ từ những bảng hiệu quảng cáo hắt xuống mặt đường ướt át sau cơn mưa chiều. Không khí se lạnh, nhưng trái tim Giản Lâm lại nóng bừng.
Họ dừng lại ở một công viên nhỏ vắng người. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu. Phương Lạc Bắc quay sang nhìn Giản Lâm, ánh mắt anh sâu hun hút như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc.
"Giản Lâm..." Anh bắt đầu, giọng nói trầm khàn. "Em có biết, ngày đầu tiên anh gặp em là khi nào không?"
Giản Lâm ngẩng đầu, hơi bất ngờ trước câu hỏi. "Là... lúc em giao cháo cho anh, ở cao ốc XH ạ."
Phương Lạc Bắc gật đầu, nụ cười thoáng hiện trên môi. "Đúng vậy. Lúc đó, anh đang ở trong một khoảng thời gian tồi tệ nhất của cuộc đời. Anh nghĩ mình đã mất đi tất cả, mất đi cả niềm tin vào bản thân. Nhưng rồi, em xuất hiện."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Giản Lâm, đầy chân thành. "Anh đã tự nhủ rằng, diễn chỉ là giả, không được có tình cảm với bất cứ ai trong đoàn phim. Nhưng em... em đã phá vỡ tất cả những nguyên tắc của anh."
Giản Lâm im lặng lắng nghe, trái tim đập như trống bỏi. Cậu biết, Phương Lạc Bắc đang nói về điều gì. Cậu cũng cảm nhận được những cảm xúc tương tự.
"Giản Lâm, anh không thể phủ nhận rằng, anh đã yêu em." Phương Lạc Bắc nói, giọng anh tuy nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng trong không gian yên tĩnh của màn đêm. "Anh yêu sự nhiệt huyết của em, yêu sự ngây thơ nhưng cũng đầy bản lĩnh của em. Anh yêu tất cả những gì thuộc về em."
Giản Lâm sững sờ. Cậu không ngờ Phương Lạc Bắc lại trực tiếp và thẳng thắn đến vậy. Nước mắt cậu chợt trào ra, không phải vì buồn, mà vì quá hạnh phúc.
"Em... em cũng vậy." Giản Lâm thì thầm, giọng cậu nghẹn ngào. "Em cũng yêu anh, Phương Lạc Bắc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/canh-xuan-co-anh/chuong-5-loi-to-tinh-duoi-man-dem-vu-chau.html.]
Phương Lạc Bắc mỉm cười rạng rỡ, nụ cười chân thật nhất mà Giản Lâm từng thấy. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cậu. Bàn tay anh ấm áp, xoa dịu trái tim đang đập loạn xạ của Giản Lâm.
"Vậy thì..." Phương Lạc Bắc khẽ nói, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương. "Chúng ta, có thể ở bên nhau không?"
Giản Lâm không nói gì, chỉ gật đầu thật mạnh, rồi vòng tay ôm chặt lấy Phương Lạc Bắc. Cậu vùi mặt vào n.g.ự.c anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Vòng tay anh ấm áp, vững chãi, như một bến đỗ bình yên mà cậu đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Dưới màn đêm của Vũ Châu, giữa những ánh đèn lung linh và tiếng gió xào xạc, hai con người ở hai thế giới khác biệt đã tìm thấy nhau. Tình yêu của họ không chỉ được viết nên trên màn ảnh, mà còn được khắc sâu vào trái tim, một tình yêu chân thật, vượt qua mọi rào cản và định kiến. Họ biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả. Bởi vì, tình yêu của họ chính là "Cảnh Xuân" đẹp nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời này.
________________________________________
Kết Truyện
Sau buổi tiệc đóng máy bộ phim "Cảnh Xuân" và lời tỏ tình ngọt ngào dưới màn đêm Vũ Châu, cuộc sống của Phương Lạc Bắc và Giản Lâm bước sang một trang mới, rực rỡ và đầy màu sắc. Họ chính thức công khai mối quan hệ, bất chấp những lời xì xào bàn tán từ giới truyền thông và công chúng. Phương Lạc Bắc, với tư cách là ảnh đế quyền lực, đã đứng ra bảo vệ Giản Lâm khỏi mọi sóng gió. Anh tuyên bố rằng Giản Lâm là người anh yêu, và không một ai có thể thay đổi điều đó.
"Cảnh Xuân" sau khi công chiếu đã đạt được thành công vang dội, trở thành một hiện tượng phòng vé và nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới chuyên môn. Diễn xuất của Giản Lâm được đ.á.n.h giá cao, đặc biệt là sự chân thật và cảm xúc trong từng phân cảnh. Từ một diễn viên quần chúng vô danh, Giản Lâm vươn lên thành một ngôi sao mới, được săn đón bởi nhiều đạo diễn và nhà sản xuất. Tuy nhiên, cậu vẫn giữ được sự khiêm tốn, giản dị và nhiệt huyết ban đầu.
Mối quan hệ của Phương Lạc Bắc và Giản Lâm trở thành đề tài nóng hổi, nhưng họ không để điều đó ảnh hưởng đến tình yêu của mình. Họ vẫn sống một cuộc sống bình dị, hạnh phúc bên nhau. Giản Lâm vẫn thường xuyên nấu cháo gà lá dứa cho Phương Lạc Bắc, và Phương Lạc Bắc vẫn thích thú ngồi nhìn cậu ăn một cách ngon lành. Họ cùng nhau đi du lịch, cùng nhau đọc sách, cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống.
Giản Lâm tiếp tục phát triển sự nghiệp diễn xuất của mình, nhận được nhiều vai diễn đa dạng và chứng tỏ được tài năng của bản thân. Phương Lạc Bắc luôn ở bên cạnh, ủng hộ và hướng dẫn cậu. Anh không chỉ là người yêu, mà còn là người thầy, người bạn đồng hành, giúp Giản Lâm trưởng thành hơn mỗi ngày.
Cuộc sống showbiz không tránh khỏi những cám dỗ và thử thách, nhưng tình yêu của Phương Lạc Bắc và Giản Lâm luôn vững vàng. Họ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, xây dựng một tổ ấm tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.
Nhiều năm sau, khi Phương Lạc Bắc đã bước sang tuổi tứ tuần, và Giản Lâm cũng đã trở thành một ảnh đế tài năng không kém, họ vẫn giữ vẹn nguyên tình yêu như thuở ban đầu. Một buổi chiều muộn, khi cả hai đang ngồi tựa vào nhau trên ban công, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống thành phố Vũ Châu rực rỡ, Giản Lâm khẽ nói:
"Anh Lạc Bắc, anh có nhớ ngày xưa anh từng nói 'diễn chỉ là giả' không?"
Phương Lạc Bắc mỉm cười, vòng tay ôm chặt lấy Giản Lâm. "Nhớ chứ. Lúc đó anh ngốc thật. Cút mẹ nó đi chứ diễn giả."
Giản Lâm bật cười khúc khích, vùi đầu vào n.g.ự.c anh. "Em nghĩ, chính vì có 'diễn giả' đó, mà chúng ta mới có 'thật' ngày hôm nay."
Phương Lạc Bắc hôn nhẹ lên mái tóc Giản Lâm. "Đúng vậy. Mọi chuyện cứ như nước chảy mây trôi, êm đềm tĩnh lặng hết sức tự nhiên. Định mệnh đã đưa chúng ta đến với nhau, và anh sẽ không bao giờ hối hận vì đã yêu em."
Họ cùng nhau ngắm nhìn thành phố lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như vô vàn vì sao. Tình yêu của họ, cũng giống như những vì sao ấy, sẽ mãi mãi tỏa sáng, rực rỡ và vĩnh cửu. Câu chuyện của ảnh đế Phương Lạc Bắc và chàng thiếu niên Giản Lâm, từ hộp cháo định mệnh đến bản tình ca "Cảnh Xuân" ngọt ngào, đã trở thành một huyền thoại đẹp đẽ trong lòng showbiz Vũ Châu, minh chứng cho một tình yêu chân thật, vượt qua mọi định kiến và thời gian.
________________________________________
--------------------------------------------------