Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Trả Lời Là Nước Mắt

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có một thời gian, tôi phát hiện có một người đàn ông lạ luôn theo dõi tôi. Tối hôm đó khi tôi vừa bước vào thang máy, người đàn ông đội mũ bóng chày liền lặng lẽ bước vào theo.

Tôi lập tức nổi da gà.

Anh ta vào đúng lúc thang máy đóng lại.

Tôi cảm nhận được ánh mắt anh ta luôn dõi theo tôi, thấy tôi mãi không động đậy, anh ta vươn tay qua người tôi, từ từ bấm nút tầng sáu.

Tôi sống ở tầng sáu.

Khoảnh khắc đó tôi theo bản năng định gọi cho Cố Từ.

Nhận ra điều đó, tôi cứng ngắc vươn tay bấm nút tầng năm.

Vừa đến tầng năm, tôi lập tức chạy đến nhà Tống Tử Xuyên, bấm chuông điên cuồng.

Trong lúc chờ đợi, tôi thấy bóng dáng người đàn ông đó thoáng qua cầu thang bên cạnh.

May thay, giây tiếp theo, Tống Tử Xuyên mở cửa.

Tống Tử Xuyên thức trắng đêm đưa tôi đi báo án.

Sau này tôi mới biết anh ấy đáng lẽ phải bay chuyến đó, hôm sau có cuộc họp rất quan trọng.

Tôi hỏi anh ấy có gì để bù đắp không.

Anh ấy chỉ cười giơ chìa khóa trong tay: “Vậy mấy ngày tôi đi công tác, làm phiền cô chăm sóc mèo của tôi nhé.”

Năm thứ ba tôi đến đây, Cố Từ cũng đến thành phố này để bàn hợp tác.

Anh ấy đi cùng vị hôn thê.

Tôi đi ký hợp đồng với nhà xuất bản, thấy từ xa ở tầng dưới tòa nhà thương mại bên cạnh có một đám người vây quanh, hình như đón tiếp nhân vật quan trọng nào đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-tra-loi-la-nuoc-mat/12.html.]

Tôi đứng từ tầng mười lăm nhìn xuống, thấy Cố Từ vừa bước xuống xe.

Thực ra khoảng cách rất xa, hơn nữa sau mấy năm rèn giũa, anh ấy đã trở nên cao lớn và lạnh lùng hơn nhiều.

Nhưng khi thấy bóng dáng đó tôi có thể khẳng định, đó là Cố Từ.

Người bên cạnh cung kính nói gì đó với anh ấy, anh chỉ nhạt nhẽo liếc một cái, rồi quay người ân cần đỡ Trần n xuống xe.

Hai người đứng cạnh nhau, người đàn ông tuấn tú phi phàm, người phụ nữ xinh đẹp dễ thương, vô cùng xứng đôi.

Năm thứ tư, tôi hai mươi chín tuổi.

Bà thím nhiệt tình trong khu cứ khăng khăng giới thiệu đối tượng cho tôi, dẫn người đến tận cửa nhà, tôi đành bất đắc dĩ mời vào.

Vừa ngồi xuống chưa nói được mấy câu, Tống Tử Xuyên đã bấm chuông.

Anh ấy cười như con cáo.

“Có khách sao không báo tôi biết, tôi còn định hôm nay cùng con trai đi chơi.”

Con trai chính là con mèo ragdoll của anh ấy.

Sau khi mọi người rời đi, anh ấy nhìn tôi với vẻ vô tội.

Tôi hơi đau đầu.

“Tống Tử Xuyên…anh thật sự không nên lãng phí thời gian vào tôi nữa.”

Anh ấy im lặng, hỏi tôi.

“Em vẫn không quên được Cố Từ sao?”

“Không liên quan đến anh ấy.”

Tên Cố Từ, đã lâu rồi không ai nhắc đến.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Trả Lời Là Nước Mắt
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...